Nhị quản gia trung thành không biết tung tích, đại quản gia cũng là người của Vân Sơn Tự, trước kia đã nuốt riêng không ít, nhưng lần này lão lại không lấy trộm cái gì, chỉ vô cùng lo lắng nói trong nhà lão có người bị bệnh nguy ngập, phải đi về xem, nàng cũng ngăn không được. Nhưng đại quản gia kia vừa mới bước chân ra ngoài đã bị mời lên một chiếc xe ngựa, không biết đi đâu. Một đám chưởng quỹ, phòng thu chi của Vân Sơn Hành, Vân Sơn Lâu cũng đều rời khỏi hết.
Ban đầu nàng có hơi hoảng hốt nhưng sau lại thấy thế cũng không tệ. Bởi vì tất cả những của cải kia đều để lại cho nàng, cũng đủ để nàng có thể nở mày nở mặt tái giá, sống một đời giàu có.
Tính toán thật tốt nhưng không ngờ lại đụng phải chuyện như vậy. Nhìn những biên lai mượn đồ kia, vàng bạc tiền tài trong tay nàng không những không giữ lại được mà còn có thể thiếu nợ rất nhiều, đây bảo nàng làm sao có thể chịu được.
Tiết quả phụ xem tiền tài còn lớn hơn trời, nàng muốn tới quan cáo trạng. Ai ngờ những chủ nợ thấy thế đều thu hồi vẻ mặt ôn hòa, thực hung dữ móc dao ra nói.
- Những giấy mượn nợ kia đều có quan phủ làm chứng, nếu bà muốn đi kiện vậy thì ngay cả một xu cũng không còn đâu, hai mẹ con bà cũng phải rơi vào nhà chứa trả nợ. Nếu bà thích làm to chuyện thì với số tiền lớn nhường kia chẳng lẽ còn không giết chết được mấy kẻ sao?
Tiết quả phụ vừa thấy dao liền sợ hãi, mặc kệ tất cả chạy ra ngoài hô hoán quan sai cứu mạng. Bên ngoài tòa nhà còn có người được quan phủ phái đi trông coi, bọn họ cũng không thể mặc kệ không quản. Nhưng nàng chưa từng nghĩ tới cánh cửa bên ngoài kia đã bị đóng lại, làm như không nghe không thấy chuyện xảy ra trong này.
Quả phụ kia sau khi ôm khuê nữ của mình gào khóc một trận mới không thể không nhận món nợ ấy. Con dao sáng quắc còn bị uy hiếp bán vào nhà chứa thật sự làm nàng ta hãi hùng.
Vốn nghĩ thế này là phải lưu lạc đầu đường, ai ngờ mấy kẻ kia lại thay đổi sắc mặt cho nàng một cỗ xe ngựa cùng với một ngàn lượng bạc, bảo hai mẹ con nàng rời khỏi Từ Châu.
Một ngàn lượng bạc tiêu pha dè xẻng một chút cũng có thể ấm no giàu có cả đời, suy nghĩ nhanh chóng, Tiết quả phụ cũng không dám ở lâu tại đây. Sau khi thanh toán biên lai sổ sách xong xuôi, nàng liền cầm bạc, mang theo khuê nữ ngồi xe ngựa rời khỏi Từ Châu đi đến nhà cha mình ở Trấn Giang.
Không ai để tâm tới tiền tài sản nghiệp Tiết gia đã đổi chủ. Chuyện lừa gạt nhiều lắm, bây giờ mọi người cũng chẳng quan tâm mấy. Theo dẫn dắt của bọn trộm cướp nhiều năm mấy chục người dọn sạch cả Tiết gia, chỉnh lí xong toàn bộ liền bao lớn bao nhỏ quăng lên xe ngựa đưa ra khỏi thành. Trần Hồng từ sau khi chuyển nhà vẫn ở tại trong thành, lũ gia đinh hộ tống cũng đi tới Hà Gia Trang.
- Đại ca, khế ước đất của Vân Sơn Hành, Vân Sơn Lâu đều ở trong tay Vân Sơn Tự. Chờ sau khi Như Huệ trở thành phương trượng mới có thể chuyển cho chúng ta. Những thứ ấy so với gia sản Tiết gia đều không coi là cái gì, gia sản Tiết gia ước chừng mấy vạn lạng đấy.
Trần Hồng thực cao hứng nói.
Chỉ mới tiền tài vàng bạc của Tiết gia thôi mà đã được gần bốn vạn lượng. Ngoài những thứ đó ra còn có mặt tiền cửa hiệu tại Bi Châu cùng Từ Châu, điền trang tại Từ Châu, còn có đình viện nơi Dương Châu. Có thứ định giá được, có cái lại không, nhưng sau khi tổng hết lại nhất định cũng là một số lớn.
Được nhiều như vậy cũng không ngạc nhiên, cũng không phải Tiết Hiểu Tông kinh doanh, dành dụm giỏi giang gì mà là phụ thân y phương trượng Tiết Sùng Huấn đều ra sức chiếm lấy tiền tài của Vân Sơn Tự chu cấp cho nhà mình. Vân Sơn Tự lớn như thế, còn dành dụm rất nhiều năm, của cải nhiều đến vậy cũng không bất ngờ. Tuy nói thân là phương trượng có thể lừa dối làm chút thủ đoạn, muốn truyền pháp ngộ đạo gì đó để truyền cơ nghiệp cho đứa con nhưng nó cũng không an toàn, lại có thể xảy ra biến cố. Chính lão cũng đã dùng thủ đoạn như thế để đoạt đi chức phương trượng từ trong tay phụ thân Như Huệ nên Viên Tín cũng phải suy xét lại cho kĩ. Nói ví dụ như giờ lão còn có thể quản được Như Nan, nhưng chờ khi lão không xong rồi, ai biết lũ tăng binh kia sẽ nghe kẻ nào.
Sau khi suy tính tiền căn hậu quả như thế, lão liền liều mạng vơ vét sạch của cải của Vân Sơn Tự, chỉ muốn con mình phát tài. Nhưng lão cũng không ngờ rằng nhiều của cải như thế, đến cuối cùng lại rơi toàn bộ vào tay Triệu Tiến.
Trái ngược với Trần Thăng đang hưng phấn, Triệu Tiến thân mang khôi giáp lại bình tĩnh rất nhiều. Hắn cầm ly trà lên nhấp một chút mới nói.
- Nếu không phải nhà hắn còn có hai nữ nhân, một trong số đó còn chưa thành niên thì lần này ta đã giết sạch cả nhà hắn rồi.
Vân Sơn Tự và Tiết Hiểu Tông vốn là một thể. Tiết Hiểu Tông là người phát ngôn của Vân Sơn Tự tại Từ Châu, có rất nhiều chuyện xảy ra cũng không phải do Tiết Hiểu Tông tùy ý làm bậy, đó chẳng qua là làm theo tán đồng giữa Như Nan cùng Viên Tín ở Vân Sơn Tự mà thôi. Đồng thời, Tiết Hiểu Tông cũng có thể lợi dụng danh tiếng Vân Sơn Tự làm rất nhiều việc, giữa bọn chúng không có ai là chủ mưu ai là tòng phạm mà kẻ nào cũng đều không tránh khỏi có can hệ.
Triệu Tiến dẫn đội ngũ đánh bất ngờ Vân Sơn Tự. Sau khi trời sáng Lưu Dũng liền vào thành đối phó Tiết Hiểu Tông. Binh chia làm hai đường, đường nào cũng là xuất kỳ bất ý, đều đạt được mục đích đề ra. Cùng lúc đó, Triệu Tiến còn phái người đi báo cho bên phụ thân mình biết, để cho bên quan phủ cũng chiếu cố, hiệp trợ một chút. Lưu Dũng làm việc vốn cũng cẩn thận, thêm nha môn cùng giang hồ đều hỗ trợ chiếu ứng, có thể nói là hết thảy thuận lợi.
Mà mối họa của lũ tăng binh Vân Sơn Tự cũng đã bị tiêu diệt sạch sẽ. Nói cho cùng cũng là do không ai có thể nghĩ đến Triệu Tiến sẽ đánh bất ngờ Vân Sơn Tự. Hạ viện Tiêu Sơn còn đang chiếu theo dặn dò của Như Nan thu nhặt những tăng binh chạy tán loạn, còn có một kẻ hàng chữ Như cũng ở bên kia chủ trì cục diện, không ngờ nhận được tin tức thân vệ gia đinh của Chu tham tướng đã giết tới.
Lũ binh lính vốn đang tan tác trong lúc kinh hoảng liền không thể chống lại được những kỵ tinh tinh nhuệ như lang như hổ được. Huống chi những tăng binh đều là bộ tốt, sau một trận chiến, những tăng binh còn lại ngay cả đầu hàng đều bị chém giết sạch trơn, nghe nói còn có hơn một trăm tên chạy thoát, nhưng số đó cũng không đủ lo lắng nên là Triệu Tiến hay Chu tham tướng đều không để chuyện đó trong lòng.
Chuyện đến đây đã không cần Triệu Tiến quan tâm hay tham dự nhiều nữa, dù sao nhân chứng, vật chứng ở Hà gia trang đều đầy đủ hết, quan phủ muốn cái gì, bọn họ liền cung cấp cho cái đó.
Việc thôn tính gia nghiệp, sản nghiệp của Tiết gia tại trong mắt những người bên trong thành Từ Châu hoặc là không quản tới, hoặc là chẳng sao cả, họ thấy thế rất bình thường. Lúc tên Tiết Hiểu Tông kia lừa gạt người ta cũng nên nghĩ đến sẽ có ngày này, cá lớn nuốt cá bé, vốn nên như thế.