Từ Hồng Nho nói xong câu này, cầm sổ sách trong tay để ở một bên, lại mở miệng hỏi.
- Hai nơi Thành Võ và Đơn Huyện Truyền đầu trộm cướp đồ vật của giáo chúng sao không có xử trí?
Một lão già bộ dạng giống nông dân khom người đứng lên trả lời.
- Chúa thượng, bốn Truyền đầu đã được nhốt vào Hương Đường, chỉ chờ Chúa thượng ra pháp chỉ.
Từ Hồng Nho gật đầu, lão nông do dự ngồi xuống, giọng điệu buồn bực.
- Chúa thượng, mấy người này nhất thời hồ đồ, nhà bọn họ cũng có khó khăn, nhìn lương thực đưa xuống quá nhiều, không nén nổi lòng tham, kính xin...
- Nhất định phải dùng đại hình Thiên hỏa thiêu thân.
Từ Hồng Nho lạnh lùng nói một câu, lão nông kia run lên một cái, ngữ khí Từ Hồng Nho trở nên nghiêm khắc, giọng điệu răn dạy.
- Giáo chúng khốn khổ, Giáo lý bản thân nên cứu tế giúp đỡ, nhưng lần này là việc lớn. Nhà y ăn nhiều một chén, những dân chúng chịu khổ kia sẽ chết nhiều thêm mấy mạng người. Đại kế của bản giáo sẽ chậm trễ, bọn boại hoại này vì cái nhỏ mà lỡ cái lớn, cần thiết phải nghiêm trị.
Lão nông kia vội vàng nhận lệnh, khi ngồi xuống thân thể còn run lên đôi chút, trong phòng khách càng yên tĩnh hơn.
Tuy nhiên lúc này Từ Hồng Nho giọng điệu chậm rãi, cười nói.
- Các vị hai tháng nay cũng đã vất vả, triều cống tháng năm các vị có thể giao thiếu hai thành. Nếu như mọi việc xử lý ổn thỏa, bổn tọa còn có ban thưởng.
Nghe được điều này, không khí mới vừa rồi còn chút ít nặng nề lập tức buông lỏng, hai bên trái phải bộ dạng cách ăn mặc thế nào cũng đều lộ thần sắc hưng phấn trên mặt.
Phân hội các nơi của Văn Hương Giáo định kỳ nộp lên tài vật triều cống, con số này không nhỏ, nhưng lại rất khó giấu diếm cắt xén. Bởi vì mật báo Văn Hương Giáo rất chặt chẽ, tự mình làm chút mánh lới, rất dễ bị thủ hạ và người bên cạnh tố giác. Mất đi vị trí không nói, còn có nghiêm hình chờ đợi, hơn nữa vị Từ giáo chủ nào cực kỳ khôn khéo, phân hội Sơn Đông và các nơi xung quanh đều có tai mắt ngầm của gã, việc gì cũng đều giấu giếm không được, cho nên tất cả đều không dám cắt xén.
Nhưng tháng sau đưa ít hai thành, chẳng khác gì cho tất cả giữ lại hai thành tài vật, đây chính là một món tiền rất lớn, tài động nhân tâm, người có mặt đương nhiên hưng phấn.
Trên mặt Từ Hồng Nho cũng có nét cười, một gã đại hán bên cạnh lúc này nói.
- Chúa thượng, hiện giờ khắp nơi ở Sơn Đông thiên tai dân chạy loạn, tín đồ các nơi đều tăng lên, quan phủ cũng sứt đầu mẻ trán. Đây đúng là thời cơ làm đại sự, chỉ cần Chúa thượng ra lệnh một tiếng, trên mặt đất chính là quê hương của Phật.
Mọi người lại yên lặng, đồng loạt nhìn về hướng Từ Hồng Nho, ánh mắt từng người đều trở nên cuồng nhiệt. Mà Từ Hồng Nho lại chậm rãi lắc đầu, sau đó trầm giọng nói.
- Còn chưa phải cơ hội tốt.
Đại hán kia sửng sốt, không đợi y tiếp tục nói, Từ Hồng Nho giải thích.
- Hiện tại gặp thiên tai cũng chỉ vỏn vẹn có bốn phủ Sơn Đông, phía nam thẳng đến ba phủ ven sông Hoàng Hà là Phượng Dương Từ Châu, Hà Nam, bên phía Sơn Đông nặng nhất, các nơi khác còn có thể giữ vững tiếp được. Binh mã triều đình và các nhà giàu quyền quý đều không có tổn hao nguyên khí. Nếu như chúng ta nhúc nhích, ngay lập tức tai họa ngập đầu, các ngươi nhìn thấy nạn dân ngoài thành chưa? Huyện Vận Thành hơn trăm tên lính, ngàn tráng niên đã làm cho mấy vạn người không dám làm loạn. Nói rõ trong lòng bọn chúng còn có suy nghĩ, vẫn chưa dám chiến đấu bằng bất cứ giá nào. Cục diện như nay, nếu như chúng ta hành động, không những đại sự không thành, ngược lại lộ ra ngoài sáng.
Phân tích này của gã khiến cho mỗi người đang ngồi đều gật đầu. Đại hán kia có chút tiếc nuối nói.
- Bỏ qua cơ hội như vậy, thật sự đáng tiếc, nếu như chẳng may mùa màng tốt lên...
- Mùa màng tốt thì đã có sao? Đại Minh này đảo hành nghịch thí (trái với mong muốn người dân), đã không còn thiên ý chiếu mệnh. Theo đó trời xanh và Phật Tổ sẽ không ngừng cho thiên tai rơi xuống, chỉ có Giáo chúng tin tưởng bái Phật truyền hương chúng ta mới có được phúc duyên được trời yêu mến. Đây đều là pháp chỉ chân ý của Phật Tổ Di Lặc và Vô Sinh Lão Mẫu.
Từ Hồng Nho cao giọng nói, mọi người đồng loạt đứng lên, theo đó ca ngợi.
- Di Lặc hàng thế, truyền hương thiên hạ.
Sau khi mọi người ngồi xuống lần nữa, Từ Hồng Nho cười nói.
- Bổn tọa biết tâm ý của mọi người. Nhưng đại sự này, mặc dù có Phật Tổ và Lão Mẫu phù hộ trông coi, cũng phải chuẩn bị tỉ mỉ. Bổn tọa hỏi các vị, trong tay các ngươi có bao nhiêu tín đồ tuyển chọn có thể dùng, có bao nhiêu khí giới binh khí trong tay, lương thực có thể dùng được nửa tháng hay không. Không có những thứ đó, chẳng lẽ cầm mộc côn, nông cụ liều mạng với đao thương trong tay quan binh sao?
Nói ra hết một lượt, cuồng nhiệt trong ánh mắt mọi người đều biến mất hết, ngược lại còn có chút chán ngán thất vọng. Nhìn thấy cảnh này trên mặt Từ Hồng Nho lại lộ ra nét cười mỉm, ôn hòa nói.
- Chúng ta cũng không phải không làm gì hết. Bố trí lần này chính là đang thử, mồm miệng hàng nghìn hàng vạn nạn dân này chính là lợi khí. Nhưng dùng thế nào, có thể dùng tốt ra sao, tất cả vẫn chưa biết được, lần này chúng ta chỉ có thể thử xem sao.
- Chúa thượng, Từ Châu bên kia là thành lớn thì sao?
- Từ Châu bên đó còn có Tham tướng Từ Châu trấn giữ.
Bên dưới có người thấp giọng nói.
Từ Hồng Nho thản nhiên nói.
- Nếu như bại rồi, chúng ta biết lần sau phải làm thế nào, người sống sót đều sẽ trở thành giáo chúng cốt cán. Nếu như thắng được, Từ Châu kia là then chốt trên đất liền, nắm giữ được phía ấy, cục diện ba tỉnh Sơn Đông, Hà Nam và Nam Trực Lệ sẽ tốt lên, đại sự có thể thành công. Thắng bại đối với chúng ta đều là chỗ có lợi, tất cả còn có gì phải lo lắng?
Tất cả đều gật đầu, một lão già phúc hậu hơn năm mươi tuổi nói.
- Chúa thượng có đại trí tuệ, mỗi lần bái kiến, đều là rẽ mây nhìn thấy mặt trời, điều không hiểu thông đều có thể hiểu rõ. Nếu đã như vậy, tất cả chúng ta sẽ dựa theo dặn dò của Giáo chủ đi làm, chịu thiệt thòi nhỏ chiếm lợi lớn. Làm chuyện gì đều phải chiếu theo đạo lý này.
Từ Hồng Nho cười gật đầu nói.
- Đêm nay đại đội phải bắt đầu, các vị cố gắng bỏ sức đi làm, có vài việc cần phải dặn dò cẩn thận các vị. Dọc đường không được làm quá lộ liễu, trong nạn dân cũng có người sáng suốt. Còn nữa nếu như tuyển người truyền giáo quá rõ ràng, cũng phải lôi kéo quan phủ và cường hào ven đường vào, còn phải cố gắng thu liễm hết sức có thể trên đất Sơn Đông. Nơi này tín đồ quá nhiều, nếu như dọc đường quấy rối, chúng ta cũng không có được lòng người.
Tất cả mọi người đứng dậy ôm quyền, Từ Hồng Nho nói tới đây nét cười trên mặt tăng thêm, tiếp tục nói.
- Tuy nhiên vào đến Từ Châu, các vị có thể buông tay làm việc.
Trên mặt tất cả đều lộ ra nét cười thản nhiên, một lão già bộ dáng như nông dân ho khan nói.
- Chúa thượng, bên phía phủ Đông Xương đều đang truyền việc của Thánh nữ, Chúa thượng biết không?
Trong phòng lại yên ắng, nụ cười trên mặt Từ Hồng Nho đanh cứng lại một thoáng, ngay sau đó đã khôi phục tự nhiên nói.
- Bọn họ đây cũng là suy nghĩ vì bản giáo, làm được chuyện càng lớn, chỗ tốt của bản giáo cũng càng lớn.
Từ Hồng Nho đứng lên, chuyển sang đề tài khác, nghiêm nghị nói.
- Chư vị, đại sự lần này, không được khinh thường, nhân thủ của các vị đều do Từ Hồng Cử thống lĩnh. Hiểu cả rồi chứ?
Mọi người cũng đều nghiêm trang đáp lời.
- Một thành triều cống tháng này sẽ đưa đến trong phủ các vị nội trong tháng, đại sự bắt đầu, các vị sớm nên quay về nơi của mình trấn thủ, bổn tọa sẽ không lưu lại.
Từ Hồng Nho cười tiễn khách, một thành này cũng là lợi lộc rất lớn, trên mặt mỗi người đều có thần tình hưng phấn, đều lần lượt khom người cáo từ.
Đợi mọi người đều ra khỏi phòng khách, thị nữ trẻ tuổi mặc áo trắng bước vào thu dọn, trên mặt Từ Hồng Nho lại không biểu tình, hờ hững ngồi tại chỗ. Một đại hán bên tay trái gã lại nhìn chằm chằm thị nữ này, bọn thị nữ cúi đầu không dám nhìn thẳng, cũng không dám có vẻ tức giận gì. Bởi vị bọn họ biết vị đại hán này là anh em ruột thịt của Giáo chủ, Từ Hồng Cử.
Khi bọn thị nữ thu dọn, lão bộc đứng ở sau lưng Từ Hồng Nho rời khỏi một lát, khi trở lại khoát tay ra hiệu với bọn thị nữ lui ra, trong phòng chỉ còn lại có hai huynh đệ Từ Hồng Nho và lão.
Lão bộc kia thấp giọng bẩm báo nói.
- Chúa thượng, Lâu sư gia bên phía huyện lệnh lo lắng huyện lệnh nhà hắn có thể làm xong bốn năm nữa hay không. Còn nói đại họa ở bên trong không ở bên ngoài.
Từ Hồng Cử thét ầm lên.
- Con mẹ nó, thằng cháu này không muốn sống nữa sao? Ta hôm nay sắp xếp người chặt nó.
Từ Hồng Nho liếc nhìn huynh đệ của mình một cái, chỉ nói.
- Lão Bạch, sắp xếp người trong huyện nha theo dõi chặt chẽ, công văn thư riêng đều phải tiếp tục xem qua, việc khác cũng đừng nhún tay vào quá nhiều. Huyện lệnh kia cho dù không phải thật hồ đồ hay là giả hồ đồ cũng không dám đụng vào chúng ta.
Lão bộc được gọi Lão Bạch kia gật đầu, lời này nói cho lão nghe, cũng là nói cho Từ Hồng Cử nghe đấy.
Từ Hồng Cử cười ha hả hai tiếng, sau đó thân hình nghiêng về trước nói.
- Đại ca, phía bên Mộc gia không ngừng nhằn nhì, còn làm Thánh nữ gì gì đó. Đệ còn nghe nói phủ Đông Xương rất nhiều người theo, có muốn đệ dẫn người qua, sống mái với Mộc Ngô Châu này, cướp Tiểu Lan về hay không.
- Không được xằng bậy, Vương Hiếu Hiền tuy rằng hồ đồ, nhưng cũng biết Mộc gia là tâm phúc đáng tin cẩn của hắn, ngươi ra tay như vậy, sẽ hỏng hết đại sự.
Nét mặt của Từ Hồng Nho lập tức nghiêm nghị lại.
- Nhị gia, Mộc gia kia chính là kẻ bên cạnh lão giáo chủ Vương Sâm đấy, đời nay có mấy huynh đệ khôn kéo. Vương Hiếu Hiền kia không thích người Mộc gia để ý chuyện ăn chơi đàng điếm của hắn. Nhưng cũng biết phái người sang đây cản tay Chúa thượng. Nếu như động đến bọn chúng, cục diện Chúa thượng hiện giờ sẽ có phiền toái, dù sao nhiều người trong giáo vẫn cho rằng Vương gia là chính thống, hơn nữa Chúa thượng bây giờ đang thuận buồn xuôi gió.
Lão bộc nói ý nghĩa rất sâu rộng.