Chuồng dùng một mảng vải trắng bao lấy, Triệu Tiến sơ sơ cũng đoán được đây là cái chuồng của con khỉ kia.
Nhìn hướng ánh mắt của Triệu Tiến, Triệu Tam liền vội vàng giải thích.
- Hôm qua nãi nãi mang chúng tiểu nhân đi Vương gia tránh nạn. Trở về thì con khỉ này đã chết rồi. Hàng xóm nói có nghe tiếng con khỉ này thét lên, lúc đó trong thành ngoài thành đều loạn, cũng không ai lo lắng tới. Lão gia nói xách cái chuồng đưa đến pháp trường bên kia chôn. Đây cũng là quy củ trước giờ.
Trong phòng Triệu Chấn Đường và Hà Thúy Hoa cũng nghe được giọng nói chuyện bên ngoài. Theo đó có tiếng bước vang lên vội vàng, mẫu thân Hà Thúy Hoa trên mặt còn đọng nước mắt đã xông ra, Triệu Chấn Đường trên vai quấn mảnh băng bước chân cũng không chậm đi theo đằng sau bà vợ của mình. Trong khi bước đi còn động đến vết thương trên bả vai không tự chủ được hít vào một hơi khí lạnh.
Phụ mẫu Triệu gia vẻ mặt đều thân thiết. Sau khi Hà Thúy Hoa nhìn thấy Triệu Tiến nước mắt trên mặt càng ồ ạt chảy tràn ra. Chỉ nói một câu.
- Con của ta...
Một câu này cũng không nói hết được. Tiến lên trước nắm lấy Triệu Tiến nhìn kỹ, sợ Triệu Tiến có tổn thương gì. Triệu Chấn Đường không ngừng dùng cánh tay còn lành lặn kia lau mắt. Miệng khô khốc nói.
- Con và nhị thúc của con là người đức hạnh, tâm nhãn đều thật sự tốt đấy. Dưới thành mấy vạn người hò hét khí phách ngút trời. Con dẫn người cứ như vậy cứng cỏi đánh thẳng vào. Thật cho rằng mình là hán tử nắm tay bằng sắt sao. Nếu như con...
Vốn đang thanh âm khô khan giáo huấn khiển trách, nói tới đây Triệu Chấn Đường đột nhiên nghẹn ngào, giơ cánh tay lau mắt, nhưng vẫn là ngăn không được nước mắt chảy xuống.
Trên người Triệu Tiến thật không tổn thương gì, thứ nhất là phòng hộ thật là tốt, thứ hai võ nghệ hắn xuất chúng, kẻ thù rất khó gần người, nhưng nếu như nói không thấy máu không có vết thương cũng không thể nào. Tuy nhiên đều bị khôi giáp và binh khí đánh văng ra ngoài. Trên chiến trường và chiến đấu như thế kia thế này đã xem như còn tốt không tổn hao gì rồi.
Tuy nhiên mẫu thân Hà Thúy Hoa vẫn đứng yên ở đó lo lắng những thứ này, nhìn thấy một vết sẹo, liền không nhịn được khóc đau lòng.
Mỗi lần đối mặt cảnh tượng như vậy, Triệu Tiến cũng không biết ứng phó thế nào, mỗi lần đều cảm thấy rất cảm động, rồi lại rất khó chịu, chân tay luống cuống. Đến cuối cùng cũng chỉ nói một câu.
- Mẹ, con đây không phải không chuyện gì sao, con đói bụng rồi.
- Mau đi vào nhà, mẹ nấu cho con canh dê, làm bánh nướng cho con.
Nghe được con mình nói đói bụng, Hà Thúy Hoa rốt cuộc tỉnh hồn lại. Vừa nói chuyện liên hồi, vừa lau khóe mắt đi kêu gọi vợ của Triệu Tam. Huynh muội Mạnh gia vẫn rụt rè đứng ở bên cạnh cũng vội vàng đi theo giúp đỡ.
Phụ thân Triệu Chấn Đường vẫn đứng đó lau mắt hồi lâu, cuối cùng cũng ngừng được nước mắt, muốn mở lại lo lắng có điều sai sót, chỉ vẫy tay với Triệu Tiến ra hiệu đi theo vào nhà.
Phụ tử hai người vào trong phòng ngồi xuống, Triệu Chấn Đường trước thở dài nói.
- Tính ra lúc con khỉ đó chết, đúng ngay thời khắc hôm qua giết bọn giặc trong thành bị thương. Thật là trùng hợp, chẳng lẽ lại thay ta cản tại họa sao?
Triệu Tiến cũng không biết tiếp lời thế nào, chỉ đành cười hỏi.
- Phụ thân, vết thương trên bả vai của cha có gặp trắc trở gì không?
Triệu Chấn Đường có chút phiền muộn nói.
- Chết thì không chết được. Nếu nói phế thì cũng không phải. Tuy nhiên về sau đoán chừng chém đầu không rớt được nữa rồi. Việc vặt chém đầu này phải để cho người khác làm rồi.
Trong lúc nói chuyện Triệu Tiến có thể nhận ra đừng nhìn thấy phụ thân của mình vừa rồi nói lời nhẫn tâm với mẫu thân, nhưng đối với cái chết của con khỉ này, Triệu Chấn Đường chưa chắc không để trong lòng.
Triệu Tiến mở miệng nói.
- Không làm thì không làm nữa, hiện tại các nơi của hài nhi coi như cũng không tệ. Cha mẹ theo con hưởng phúc là được rồi.
Hắn ở Hà Gia Trang ngoài thành, Triệu Chấn Đường trong nha môn bên trong thành. Trong ngoài cách xa nhau, vừa có chuyện lại vướng bận lẫn nhau, còn không bằng đón hết sang Hà Gia Trang bên kia hiếu kính.
Triệu Chấn Đường xua tay, không nhẫn nại nói.
- Cũng không phải già rồi không thể nhúc nhích được nữa, hưởng phúc cái gì. Con cứ như bây giờ không tệ sao? Hung hiểm thành ra thế này, trời mới biết khi nào không còn tính mạng. Lời này xui xẻo, không nói tới nữa.
Hai cha con dời sang chuyện khác, không thể thiếu phải nói sơ qua các tràng diện chém giết hiểm nguy trong, ngoài thành. Lúc lưu dân dồn sức tấn công thành, Triệu Tiến còn chưa có chạy tới. Thời điểm cổng thành ủng thành gặp nguy hiểm, Triệu Tiến còn ở phía ngoài xa đối với tình tiết và những chuyện trải qua không hiểu rõ lắm. Những gì Vương Triệu Tĩnh nghe thấy nhìn thấy lại khác với Triệu Chấn Đường, còn Triệu Chấn Đường bên này đối với việc Triệu Tiến cớ sao ra tay cứu viện, sau lại ác chiến dưới thành cũng không rõ lắm. Nói chuyện qua lại lẫn nhau, lại có những chỗ kinh tâm động phách.
Triệu Chấn Đường không thiếu điều dặn dò một câu.
- Việc này đừng nói với mẹ con, bà ta nghe được lại phải sợ hãi.
Triệu Chấn Đường cười bàn luận một chút.
- Thái gia kia ở phố Khúc Lý đúng là bá chủ một phương, thu lương thực ở chỗ đó vốn thu không được. Quan sai chớ đừng nói nhúng tay, tất cả phải do Thái gia nói mới được. Lão Thái không ngờ có thể nghe con sai phái, thật đúng là không ngờ được.
Anh hùng trên mặt đất Từ Châu, ông tự nhiên quen biết rõ ràng.
Triệu Tiến nghi hoặc cảm thán nói.
- Có câu nói môi hở răng lạnh, châu thành Từ Châu thật bị đánh phá, cả mặt đất Từ Châu, thậm chí ngay cả xung quanh đều phải nát bấy. Lý lẽ kia mọi người đều hiểu, cho nên mới bằng lòng cùng nhau ra sức người sức của.tuy nhiên thật đúng là không ngờ được, đám lưu dân này không ngờ có thể làm ra sự tình lớn đến như vậy. Trong thành có nội ứng, còn có thể công lên đầu thành, có sức mạnh này, tại sao chỉ động đến Từ Châu, thành trì ven đường cũng có không ít...
Triệu Chấn Đường vô ý muốn nâng cánh tay bị thương lên, động đến miệng vết thương tê rần lúc này mới không nhúc nhích nữa. Chỉ đành nói.
- Quái lạ! Quái thật! Lại còn có thuyền qua sông, lại còn công thành bất kể sống chết. Nếu như quả thật muốn vét sạch thôn trang tìm lương thực. Đi dọc theo bờ sông đến Bi Châu, vậy chẳng phải nhiều hơn so với Từ Châu sao.
Lúc chiến đấu rất nhiều tình tiết suy xét không được, hiện tại nhớ lại, tự nhiên có thể nhận ra rất nhiều điểm đáng ngờ. Triệu Chấn Đường nói xong điều này trên mặt lại mang chút sắc giận nói.
- Lần thủ thành này từ đầu đến cuối đều trên dưới hỗn loạn. Nếu như hương dũng đoàn luyện xung quanh chi viện hà tất phải đánh nhau khổ cực thế này. Nghe người trong nha môn nói, đó là chủ ý của tên Dương cử nhân và Tri châu kia đưa ra. Nói cái gì tòa thành này lực lượng đầy đủ, tên Tri châu hồ đồ cũng tán đồng. Hiện tại ngẫm nghĩ, đây rõ ràng chính là đối phó với nhà chúng ta. Đoán chừng cảm thấy lưu dân sẽ không công thành mà là gây tai họa cho thôn làng, muốn mượn đao giết người. Tiểu Tiến con không được buông tha tên Dương cử nhân khốn khiếp đó.
Triệu Tiến cười gật đầu, có chút thoải mái nói.
- Hắn thật sự không biết sống chết giống như đám người Viên Tín của Vân Sơn Tự kia. Hắn còn dám càn rỡ như vậy, thật sự đáng cười.
Rảnh rỗi nói chuyện phiếm vài câu, lại nói tới trận tử chiến xảy ra ở chỗ cổng thành. Nói Vương Triệu Tĩnh cưỡi ngựa xông thẳng vào vòm cổng thành, đâm chết mấy hán tử, sau đó liều mạng chém giết, do đấy mới bảo vệ cổng thành không mất.
Triệu Chấn Đường cảm thán nói.
- Vương gia hắn nhà cao cửa rộng, lại xuất thân nhà đọc sách. Vương Triệu Tĩnh kia có tâm huyết như vậy thật là khó kiếm. Có thể giao thiệp với một huynh đệ như vậy chính là phúc khí của con. Hiện tại hắn ở trong thành, con ở ngoài thành, bằng hữu huynh đệ thật tốt, ngàn vạn lần đừng xa lánh.
Triệu Tiến cười gật đầu, cố tình khiến cho trong phòng dịu đi, nhạo báng nói.
- Cha, Vương Triệu Tĩnh cũng vậy. Còn có Đại Thăng làm bằng hữu với con, đây cũng là phúc khí của hắn a.
Văn quý võ khinh, gia chủ Vương gia Vương Hữu Sơn xuất thân tiến sĩ, lại ở kinh thành làm Ngự sử. Nhân vật bậc này có thể nói là quyền quý nhà cao cửa rộng, đặt ở chỗ nào cũng không có gì khác biệt, ở Từ Châu chỗ văn phong suy yếu bậc này càng là một gia đình nhất đẳng. Vương Triệu Tĩnh đó đã có công danh tú tài, được mọi người gọi là thần đồng, tháng ngày sau này tiền đồ chắc chắn sẽ không kém hơn. Còn quân hộ thì đê tiện, nha môn sai dịch càng rẻ rúng. Địa vị Triệu gia, Trần gia có thể nói là cách xa một trời một vực với Vương gia. Bình thường đều phải đưa mắt nhìn lên, cho dù là Đổng gia xuất thân Thiên hộ ở trước mặt Vương gia cũng không ngốc đầu lên được.
Triệu Tiến nói Vương Triệu Tĩnh và hắn còn có Trần Thăng trở thành bằng hữu, là phúc khí của Vương Triệu Tĩnh, cũng chỉ có thể giảng giải ở trong nhà, nếu như ở bên ngoài nghe thấy, thật sự phải cười đến rụng cả răng.
Nghe thấy như thế, Triệu Chấn Đường lắc đầu cũng muốn cười, ngay sau đó ngẩn người, gật đầu nói.
- Có lẽ thật đúng là phúc khí của hắn.
Mùi canh dê và bánh nướng chui vào trong phòng, cơm đã làm xong, Hà Thúy Hoa đã ở nhà chính hét lớn gọi phụ tử bọn họ đi ra ăn cơm.
Đối với Triệu Tiến bình an trở về, mẫu thân Hà Thúy Hoa cực kỳ cao hứng, ngay cả hai vợ chồng Triệu Tam và huynh muội Mạnh gia cũng ở bên ngoài ăn canh dê và bánh nướng, từ trên xuống dưới đều vui sướng hả hê.
Ở trên bàn cơm, mẫu thân Hà Thúy Hoa lại nói đến câu chuyện Triệu Chấn Đường đề cập tới vừa mới rồi.
- Tiểu Tiến, bả vai cha con bị thương, việc vặt trong nha môn cũng làm không xong được. Không bằng cả nhà chúng ta chuyển đến Hà Gia Trang ở cùng nhau. Mẹ nấu cơm giặt y phục cho con.
Nói đến đây, Triệu Chấn Đường lại không kiên nhẫn nói.
- Chuyển cái gì mà chuyển, trong thành nhiều sự tình như vậy. Chúng ta phải giúp tiểu Tiến trông chừng, trên dưới còn phải tới lui. Sao có thể rời khỏi?