Hầu Ngũ dùng tay chỉ đằng xa nói.
- Nhị gia ngài xem, chúng ta chọn phương vị cần phải xa phía tây ủng thành thêm một chút. Nếu như cách gần ủng thành, khi chúng ta trèo tường sẽ bị bên trái công kích, hơn nữa quân coi giữ sẽ tập hợp trong ủng thành giết ra ngoài, đến lúc đó trận cước rối loạn. Cách mã diện lồi ra hai bên cũng xa hơn chút, không cần quá bận tâm.
Từ Hồng Cử chậm rãi gật đầu. Thành trì cũng không phải hình vuông hoặc hình chữ nhật, chỗ cổng thành thường thường sẽ có phần lồi ra, nơi này có hai cổng thành trong và ngoài, chính giữa bị tường thành vây thành một mảnh đất trống, phần này chia ra làm ủng thành. Lúc chiến đấu nếu như kẻ địch đánh phá bên ngoài cổng thành, bên trong còn có một dãy phòng ngự, quân đội bên trong thành cũng tập kết đội hình trên đất trống của ủng thành, sau đó đóng cổng trong, mở cổng ngoài dẫn quân ra đánh.
Mã diện chính là ụ lồi ra trên mặt thành còn gọi là đôn đài, cách mỗi đoạn tường thành ngắn sẽ có đài cao nhô ra đằng trước, có thể tấn công kẻ địch trèo tường công thành, có thể dọn sạch góc chết khi phòng ngự tường thành.
Tuy nhiên địa thế hiểm yếu của ủng thành cũng chỉ có thế làm được đến bậc đó, mã điện đôn đài này thường thường làm không đến mức hoàn toàn không có góc chết. Trước mắt bọn lưu dân chọn phương vị này, mã diện đôn đài hai bên chỉ có thể căng cung hết cỡ mới có thể bắn tới, nhưng nào có nhiều cung tiễn có thể bắn được như thế?
Sông đào bảo vệ thành không sâu bao nhiêu rất nhanh đã lấp đầy bùn đất, xác người. Dân chúng Từ Châu bị bắt giữ lại vác bao đất trên lưng đi thẳng về phía trước, lúc này trên thành bắt đầu quăng gỗ ném đá.
- Ta là dân chúng Từ Châu!
- Ta thường xuyên ở bên cổng thành bày quầy bán hàng.
Những dân chúng bị bắt giữ đó đều đang gào khóc, vật trên đầu thành ném xuống lại không giảm bớt chút ít nào, trên đầu thành cao ba thước ném vật nặng xuống dưới, cũng đủ giết người.
Tiếng kêu la thảm thiết đan xen vào nhau, sau khi mấy chục người dưới thành bị ném chết, dân chúng Từ Châu bị bắt giữ lập tức giải tán, bỏ lại đồ vật trong tay la hoảng chạy về đằng sau. Nhưng bọn lưu dân làm sao để cho bọn họ chạy trốn, mộc côn vót nhọn kia hung ác đâm tới, lại có không ít tính mạng mất đi. Chỉ đành vác đất trên lưng đi trở lại dưới thành, sau đó lại bị ném chết, cứ như vậy vòng đi vòng lại.
Hầu Ngũ hô với một hán tử.
- Khi còn lại một trăm phải báo sang đây.
Hán tử kia đáp lời một tiếng, lại chạy về hướng bên phía tường thành, trên người y mặc y phục rách nát, thoạt nhìn không có gì khác biệt với lưu dân.
Từ Hồng Cử nhìn tiếng người ồn ào phía trước, lại nhìn hướng đông, thanh âm buồn bực nói.
- Hiện giờ bắt đầu được chưa?
Hầu Ngũ bên cạnh trầm giọng nói.
- Vẫn chưa được, mấu chốt quan trọng ở đây, chắc chắn phải dồn toàn lực cồng phá bên dưới, nơi khác mới có cơ hội. Đợi dân chúng Từ Châu làm tù bình chết sạch, mới sai đại đội đi lên.
Dưới thành đang bị tấn công đã có bùn đất và xác chết chất thành sườn dốc, khi dân chúng bị bắt giữ bị ép quay đầu lại, nước sôi từ trên đầu thành đổ xuống, có người bị bỏng chết ngay dưới thành, tiếng kêu thảm thiết rung trời chuyển đất. Tới lui vài lần, dân chúng Từ Châu bị bắt giữ không còn mấy người.
Có lẽ bởi vì cảnh tượng nước sôi dội xuống khiến cho người ta quá mức sợ hãi, những lưu dân cầm mộc côn vót nhọn kia cũng ngây ngốc thoáng chốc, toàn trường có chút yên tĩnh.
Đám binh lính trên đầu thành còn tốt, bọn sai nhân và đoàn luyện đều đang gào thét quăng ném đồ vật này nọ, những người dưới thành kia chính là dân chúng đất Từ Châu này, có lẽ vẫn còn người quen nhận ra mình, nhưng lúc này đây, cái gì cũng đành cam chịu.
Quan quân và các đầu mục đầu thành đều đang hô to.
- Còn ngây ngốc làm cái gì, con mẹ nó mau khuân đồ lên. Mau!
Dân tráng đoàn luyện bên trong thành như nước chảy không ngừng lên xuống bổ sung đồ vật dùng hết.
Vương bả tổng rống lên
- Muốn lưu tặc phá được thành à! Sợ cả thịt cũng không đủ cho chúng nó ăn, tất cả giữ vững tinh thần cho ta.
Sau khi quát mắng hai câu liền kinh ngạc dừng lại, xoay người nhìn xuống dưới thành.
Mới vừa rồi còn hơi yên bình, hình như đằng sau đại đội lưu dân có người hô lớn gì đó, sau đó tiếng hô này truyền từ đằng sau lên đằng trước, tiếng la càng lúc càng to, đến cuối cùng thành tiếng gầm cực lớn, đầu thành có người đang hò hét, nhưng lại phát hiện người bên cạnh nghe không được.
Mỗi một gã lưu dân dưới thành đều đang hô to như vầy.
- Mở thành ăn no! Mở thành ăn no!
Người đằng trước bắt đầu chạy nhanh, người đằng sau bắt đầu chạy nhanh theo, cả đại đội đều bắt đầu chuyển động thật nhanh về phía trước. Mấy vạn lưu dân giống như sóng biển, giống như muốn tông vỡ đoạn tường thành này, bao phủ cả thành trì.
Vương bả tổng kia sợ tới mức lui về phía sau hai bước, ngay sau đó kịp thời tỉnh táo lại, rống to nói.
- Ném! Ném! Ném chết bọn chúng.
Không cần y hô to, mỗi người đằng sau lỗ châu mai đều giơ đồ vật trong tay lên ném xuống dưới, mỗi một tảng đá rơi xuống, mỗi một khúc gỗ ném xuống, đều có hoa máu vẩy ra, nhưng không ai có thể nghe thấy tiếng kêu thảm, bởi vì khắp nơi cuộc chiến đều đang gầm rú.
Vương bả tổng sau khi hô xong, lắc đầu lầm bầm tự nói với mình.
- Ta sợ cái gì, bọn chúng ngu như thế sao có thể đánh lên đây?
Lưu dân dưới thành cũng không phải một đám cùng nhau xông đến dưới thành, kỳ thật là dựa theo các đội đã chia ra lúc bình thường thay phiên tiến lên, khiêng đất bỏ lại, hoặc là bổ nhào thẳng tới trước tường thành, tự mình thành một phần của sườn dốc.
Đá tảng, cây lăn, nước sôi cũng không ngừng dội ném xuống dưới, người phía dưới chết sạch, thậm chí chưa kịp chết ngay đã bị người đằng sau giẫm chết, thi thể và bùn đất dưới thành nhanh chóng chồng chất cao lên.
Bọn lưu dân cuồng nhiệt hơn thế này, ngốc nghếch điên cuồng hơn thế này, bọn chúng cũng không phải thật sự là kẻ điên và thằng ngốc. Từ lúc bắt đầu tiến lên trước, bọn họ đã biết xông lên thế nào cũng chết, cũng có người tỉnh táo nghĩ phải rơi lại đằng sau trốn đi.
Một khi có người muốn chạy trốn, trong mỗi đội đều có người khàn giọng hô to.
- Hắn là yêu nghiệt! Hắn muốn cản trở!
Ngay lập tức đao côn trong tay chọt về trước, đuổi người chạy trở lại. Luôn luôn là người hảo tâm mặt mũi hiền lành trong tay cũng cầm binh khí, giết chết từng người muốn trốn.
Trong cảnh tượng điên cuồng như vậy, người tỉnh táo không kịp trốn tránh, càng nhiều người đã bị cảnh tượng điên cuồng, cuồng nhiệt này lây lan, chạy về đằng trước không quan tâm gì nữa hết.
- Chết sảng khoái, chết không cần chịu khổ.
Dưới thành cũng đã có người lớn tiếng hô như vậy, có lẽ kêu to như vậy mới là tiếng lòng của bọn lưu dân. Mấy năm đại hạn, hoa màu trong nhà cạn kiệt, không có cơm ăn, nhưng địa chủ và quan sai thúc giục giao thuế ruộng không chút nào nương tay, chỉ có thể bán đất bán nhà, bán con bán vợ. Mặc dù như vậy vẫn không cách nào duy trì kế sinh nhai, nhìn từng người thân đói chết ở bên cạnh, thậm chí có người ăn xác người thân.
Chính mình không muốn làm như vậy, chạy nạn ra ngoài, gặp được người không thua gì mình, mỗi ngày ngoại trừ đói chết thì là chết đói. Người bên cạnh đã không giống như con người, nhìn giống như ác quỷ địa ngục, từng ngày không còn lại gì đi tới. Nói là đi phương nam có thể sống được, từng ngày đều ở trong cảnh đói khát, mỗi ngày người bên cạnh đều đang chết đi. Những người hảo tâm kia lại nói thắp hương và Di Lặc gì đó, có ít người quả thật có thể ăn no rồi, nhưng càng nhiều người không có cơ hội đó, phụ nữ phải dùng thân mình đi đổi lấy giống như kỹ nữ.
Hôm nay đến dưới thành, nhìn tường thành cao gần bốn trượng, đá tảng cây lăn như mưa rơi ném xuống, đồng bọn kêu thảm, rốt cuộc hiểu được hết thảy đều là giả dối. Cuộc sống như vậy còn không bằng chết thật sảng khoái, chết rồi cũng không cần chịu cảnh khổ cực như vậy, chỉ có điều trước khi chết còn muốn kéo theo người khác.
Đến lúc này, cảm xúc của lưu dân dưới thành thực sự điên cuồng rồi, sườn dốc chất đống kia nhanh chóng trở nên cao rộng, cách đầu thành càng ngày càng gần.
Có người hô to hạ lệnh.
- Đổ dầu! Mau! Đổ dầu!
Nhưng chảo dầu không ở bên sườn dốc này, vài người tay chân luống cuống chuyển sang, lại không cẩn thận té ngã rơi xuống. Lưu dân bên ngoài không có việc gì xảy ra, trên đầu thành ngược lại có người đang kêu la thảm thiết, dầu sôi vẩy lên người bị phỏng đó thật không phải là trò đùa.
Trong khi tay chân luống cuống vẫn có dầu sôi đổ xuống, lưu dân điên cuồng thế nào đi nữa cũng đánh không lại dầu nóng đun sôi, một mùi thịt chín lan ra, vô số người lăn lộn kêu gào trên sườn dốc, rất nhanh đã không còn tiếng động.
Đầu thành cũng không có chỗ nào tốt, ngay cả binh lính thủ thành cũng nhịn không được nôn mửa, đoán chừng sau này rất nhiều người sẽ không ăn thịt nướng...
Mấy nồi dầu sôi đổ xuống dưới, cũng coi như là dọn sạch được một mảnh đất trống xung quanh tường thành, thế công của bọn lưu dân cũng chậm lại. Đêm qua bọn chúng chuẩn bị rất nhiều bao đất để dùng, bắt đầu đào đất bỏ vào đi về phía trước.
Trong thành ngoài thành đều đang kêu khóc, bụi đất ngoài thành che trời, không người nào chú ý tới mặt trời đã dâng lên rất cao.
Lưu Trình xuất lĩnh thủ hạ từ Khổng Gia Trang tới ở bên trái bọn Từ Hồng Cử, vẫn duy trì khoảng cách hơn trăm bước, bọn cướp tam sơn ngũ nhạc kia đều thuộc hạng trộm cướp khét tiếng, vây quanh bên cạnh Lưu Trình.
Bọn chúng nhìn cảnh loạn xị bát nháo dưới thành, từng người đều trợn mắt há mồm.
Lưu Trình ngồi trên ngựa thì thào nói.
- Con mẹ nó, bên đó thật đúng là có đại tài, mấy vạn người được cổ vũ cứ như vậy đi chịu chết. Nếu như thời cơ thích hợp, mười vạn mấy chục vạn cũng không phải không thể.
Có người bên cạnh tiếp lời.
- Từ Hồng Nho này sau khi làm giáo chủ, Văn Hương Giáo ngay lập tức đơm hoa kết quả ở Sơn Đông, hiện tại giang hồ lục lâm ai không nể mặt bọn chúng mấy phần.
- Cứ như hiện tại năm này qua năm khác, đám người này không phải càng gây náo loạn lớn hơn sao.
Người nói lời này thanh âm cũng run rẩy.
Lưu Trình ở trên ngựa lắc đầu mở miệng nói.
- Các huynh đệ già trẻ, tất cả chúng ta không cần ôm lòng nhiều như vậy. Đám chúng ta đều chuẩn bị sẵn sàng. Đợi thành vừa mở, chúng ta đừng chậm trễ mình phát tài, nếu như bốn chân chạy không lại hai chân, vậy chẳng phải là làm trò cười hay sao.
Đám trộm cướp này lúc này mới thay đổi cảm xúc, không ít người ở trên ngựa cười hô hố, có người liền nói.
- Lưu gia, chúng ta lần này tới là chắc không phải nể mặt mũi nhà chúng chứ. Thật chỉ trông cậy phá thành phát tài sao? Nhiều kiến như vậy gặm không lung lay được thành Từ Châu.
Tất cả lại là cười vang, mọi người cười vô cùng lớn tiếng, có người còn nhịn không nổi xiết chặt quần áo, cảnh tượng công thành mặc dù là nhìn từ xa, nhưng vẫn là khiến cho người ta cả người phát lạnh, nhìn chuyên chú hơn chút, đã cảm thấy không giống nhân gian.
Lưu Trình cất giọng nói.
- Các vị đừng cười, chúng ta lại không phải những lưu dân không có đầu óc kia, tất cả đều biết giáo phái bọn chúng ra nhiều vốn liếng. Vốn liếng lớn như vậy nếu như lấy không được thành Từ Châu này, chẳng lẽ không phải chịu thiệt quá lớn.
Tất cả mọi người yên tĩnh lại.
Bên này nói chuyện cũng không thèm giữ bí mật, rất nhanh đã báo đến bên phía bọn Từ Hồng Cử, nghe được điều đó, Từ Hồng Cử cười lạnh nói.
- Suy nghĩ thật sáng suốt, nhị vị, đợt thứ hai phải bắt đầu rồi.
Hầu Ngũ và Hạ Trọng Tiến hai mắt nhìn nhau, Hầu Ngũ gật đầu nói.
- Đất đều chất nhiều lắm rồi, Nhị gia ở nơi đây nhìn xem, thuộc hạ muốn đi quan sát phía trước.
Sau khi nói xong, Hầu Ngũ nhận lấy một chiếc áo bào rách khoác lên người, mười mấy hán tử tráng niên vây xung quanh, đi vào trong đám người.