Triệu Tiến gật gật đầu, Điền Anh kia tiếp tục nói:
- Hà viên ngoại trước kia... không... lúc lão tặc Hà Vĩ Viễn kia vẫn còn, lòng mang điều ác, cũng không quan tâm tới hàng xóm láng giềng. Trộm cướp thường xuyên lui tới, không dám động tới Hà Gia Trang, lại là tai họa cho bọn tôi. Mấy nơi này của tại hạ đều là bị thiệt thòi.
Mấy người còn lại đều là đồng thanh phụ họa. Điền Anh nhìn xem biểu tình của Triệu Tiến, thấy Triệu Tiến nghe rất là chăm chú, lúc này mới nói tiếp.
- Cho tới giờ Triệu Bảo Chính trấn giữ nơi này, đương nhiên sẽ không còn những điều xấu nảy sinh. Lần này bọn ta tới bái kiến Triệu Bảo Chính, một là chúc mừng Triệu Bảo Chính chuyển tới nơi này, hai là muốn cùng với Triệu Bảo Chính bàn định việc liên kết các thôn trang, làng trại bảo vệ lẫn nhau. Nếu chẳng may có trộm cướp, loạn dân gì đó, lực lượng của từng nơi chúng ta rất là mỏng manh. Nhưng tất cả cùng hợp lực lại thì còn lo cái gì.
Triệu Tiến quay đầu lại nhìn Trần Thăng một cái, cười nói.
- Không đến sớm cũng chẳng tới muộn, đợi cho kỵ binh, tăng binh gì gì bị đánh tan, lại tới nói với bọn ta liên kết bảo vệ.
Trần Thăng cười khinh miệt. Câu nói này của Triệu Tiến không cao cũng không thấp, đương nhiên không phải là chỉ nói cho mình Trần Thăng nghe. Mọi người trong phòng đều nghe thấy rất rõ ràng, vẻ mặt đều ngượng nghịu. Có người không chịu nổi cúi thấp đầu xuống.
Đêm đó mấy trăm kỵ binh bất ngờ đánh lén, hơn ngàn tăng binh tay cầm đuốc trong đêm đi tới. Những thôn trang xung quanh ít nhất phải có tới một nửa là nhìn thấy. Hơn nữa đêm đó ánh lửa sáng rực, tiếng hô chém giết động trời, trong một đêm yên tĩnh như thế, xung quanh làm sao có thể không nghe thấy. Nhưng chẳng những không có người đến cứu viện, mà đến ngày hôm sau đến một người tới để giúp đỡ cũng không có. Cứ như vậy cho mãi tới ngày hôm nay mới có chín gia đình đến để liên hợp. Đây chính là một quyết định sau khi mọi thứ đã được an bài đâu vào đấy. Vậy mà còn nói “Gần gũi gắn bó” cái gì.
Điền Anh ho khan hai tiếng. Vị Lưu quản sự kia gặng cười nói:
- Triệu Bảo Chính, các nơi của bọn ta đều là những thôn trang nhỏ. Thật sự gặp một đám trộm cướp cũng không dám ra mặt, chỉ sợ bị báo thù. Cho nên bọn ta đây chẳng phải là đến tìm Triệu Bảo Chính sao? Đợi đến lúc tất cả liên trang liên bảo hợp lại thành một nơi. Như vậy thì chẳng ai dám đến mà quấy nhiễu.
- Sau này mọi người gặp chuyện đều có thể bàn bạc với nhau, bảo vệ, an dân. Lâm Nhị Năng cổ họng khô khốc nói.
Gã vừa nói xong câu này, còn lướt mắt nhìn những người khác chưa kịp mở miệng. Mấy người này lập tức lên tiếng phụ họa.
Triệu Tiến lại là mỉm cười, lại quay đầu lại nhìn nhìn Trần Thăng, thấy Trần Thăng cũng chỉ đang lắc đầu cười, Triệu Tiến liền cười to. Đám người trong phòng thái độ khác nhau. Bốn nhà không quỳ đều có vẻ mặt không vui. Còn năm người quỳ xuống thì đều có vẻ sợ sệt. Còn có người nét mặt lơ mơ, không hiểu nổi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Cũng không nhanh, sợ sệt, nghi ngờ, thậm chí cả những cảm xúc khác trái lại không ai dám làm đứt đoạn tiếng cười của Triệu Tiến.
Cũng may mà Triệu Tiến cũng không cố làm ra vẻ huyền bí cười không dứt. Sau khi thôi cười, hắn mở miệng nói.
- Gặp chuyện bàn bạc, có phải là mỗi nơi một người, đến lúc đó chẳng phải tiếng nói của đa số mang tính quyết định sao?
Nét mặt của đám người Điền Anh đều ngại ngùng, nhưng không phản bác. Triệu Tiến tiếp tục nói.
- Như vậy bọn ta ở đây có một người, các ngươi mấy người. Lẽ nào mọi việc đều phải nghe các ngươi. Trên đời này đâu có trò dễ dàng như thế.
Hắn nói thẳng ra, mấy người không quỳ muốn phản bác, mấy người quỳ lại càng sợ sệt. Triệu Tiến xua xua tay, chỉ là thủng thẳng nói.
- Chuyện liên trang liên bảo này rất hay. Nếu như bọn trộm cướp tới những nơi của các ngươi, chiếm giữ nơi đó của các ngươi, không chỉ là gây tai họa cho dân chúng, đối với bọn ta nơi đây cũng là rầy rà.
Nghe được hắn bày tỏ thái độ này, nét mặt của đám người chẳng có gì là vui mừng. Mọi người đều biết còn có lời tiếp theo.
- Các ngươi cũng khỏi phải mất công nghĩ đến chuyện lợi dụng ta. Giở những trò đó ra đều chẳng hay ho gì. Cho dù các ngươi không nói, ta cũng sẽ làm việc này, chẳng qua là muộn hơn một chút mà thôi.
Chẳng thèm để ý đến nét mặt khó chịu của mọi người, Triệu Tiến vẫn thủng thẳng nói.
- Các ngươi các nơi đều có lực lượng, nhỏ là mấy chục người, lớn là hơn trăm người. Mỏ than kia mấy trăm người cũng có thể tập hợp. Những nơi này đều phải quy hết về ta nghe ta sai khiến. Ta sẽ bảo đảm bình yên cho các ngươi. Nhưng các ngươi cũng phải phục tùng theo sắp đặt của ta, nghe mệnh lệnh của ta.
Vừa dứt lời, Điền Anh giãy này lên như đỉa phải vôi, vẻ mặt giận dữ nói.
- Triệu Bảo Chính đây là muốn nuốt chửng mấy nơi này của bọn ta sao? Mọi người lần đầu gặp mặt. Triệu Bảo Chính ngươi làm sao có thể như vậy mà không kiêng nể gì?
Điền Anh kia vừa nhảy dựng lên, Trần Thăng đã lừ mắt. Mọi người đều nghe thấy tiếng lạch cạch. Người biết võ đều đã quen với tiếng động này, là tiếng động của bao đao được mở ra. Cho nên Điền Anh nhảy dựng lên thì nhảy dựng lên, lại đứng ở bên đó không dám lộn xộn.
Triệu Tiến cười hỏi.
- Không kiêng nể gì? Trong tay các ngươi có bao nhiêu người, trong tay của ta có bao nhiêu người?
Điền Anh vẫn cứng đầu nói.
- Mấy nơi của chúng ta đồng tâm hiệp lực, có đủ hơn ngàn tráng sĩ.
Triệu Tiến càng có vẻ buồn cười, ung dung nói.
- Mấy nơi của các ngươi gộp vào nhau tụ tập được hơn ngàn tráng đinh hẳn là có thể. Nếu bằng bất cứ giá nào, nhiều người hơn nữa cũng không phải không thể. Nhưng những người này chẳng phải còn trồng trọt, làm lụng sao? Những người này có đầy đủ binh khí sao?
Hỏi mấy vấn đề này ra, Điền Anh lại lắp ba lắp bắp nói chẳng ra lời. Mỗi nhà mỗi hộ đều có một hoặc một vài tráng đinh khỏe mạnh. Những người này cầm nông cụ trong nhà là có thể ra trận. Nhưng nghề chính của nhữn tráng niên này lại là nghề nông, bình thường phải làm lụng kiếm ăn, đánh nhau có lẽ không ít, thực sự phải ra trận tác chiến lại không dùng được. Vả lại binh khí đều phải bỏ tiền mua, cứ coi như là trường mâu là rẻ nhất cũng phải đến cửa hàng rèn để làm. Các cường hào, nhà giàu trong thôn trang, chẳng ai dám chi số tiền này, đều là cầm thanh tre trúc vót nhọn đầu, lấy đâu ra đao kiếm, trường mâu mà trang bị cho nô bộc thân tín nhà mình. Cũng phải nói lại, thực sự trang bị cho thanh niên trai tráng nông dân, chẳng may mà xảy ra chuyện, làm sao mà đàn áp nổi, mọi người đều rất hiểu rõ điểm này.
Không phải binh lính võ bị riêng của mình, thì không thể bất cứ lúc nào cũng có thể triệu tập được. Cho dù có triệu tập, bọn họ cũng vì dở dang công viêc nhà nông mà chẳng có tinh thần, ý chí chiến đấu. Càng khỏi phải nói không được huấn luyện thì cũng chẳng có sức chiến đấu, không có vũ khí đúng quy củ càng tỏ rõ sức chiến đấu càng thấp. Triệu Tiến vừa nói đã nói đến mấu chốt của vấn đề.
- Triệu Tự Doanh có năm trăm hương dũng, hàng ngày luyện tập không ngừng, đao thương đầy đủ.
Triệu Tiến cao giọng nói. Trong phòng yên lặng không một tiếng nói. Điền Anh sắc mặt thay đổi, cuối cùng chán nản ngồi xuống.
Triệu Tiến đứng lên, nhìn lướt một vòng, lại cười nói.
- Trong lòng các ngươi thật là ngây thơ, đáng buồn cười. Đã là muốn lợi dụng ta. Ta ở nơi này đứng vững vàng, bước tiếp theo chính là thâu tóm các ngươi. Các ngươi không biết tự mình tới đây đầu nhập vào, còn muốn địa vị ngang nhau, còn muốn dựa vào số đông để sai khiến người của ta, thật sự là không biết tự lượng sức mình, quá buồn cười.
Sắc mặt của Điền Anh, Lưu Trụ đều là cực kỳ khó chịu. Lâm Nhị Năng kia lại là nhảy dựng lên, sẵng giọng quát.
- Triệu Bảo Chính, trước đây Hà lão tặc kia cũng không có nuốt được bọn ta. Ngươi dựa vào cái gì mà nói vậy?
Nét cười trên mặt Triệu Tiến trở nên lạnh lẽo, nhìn Lâm Nhị Năng nói:
- Nếu như ngươi không phải loại người bừa bãi. Ngươi bây giờ đã bị bổ một nhát rồi.
Lâm Nhị Năng kia sững người, liền nổi cáu. Chỉ có điều không đợi cho gã kịp hành động gì, Trần Thăng ở phía sau Triệu Tiến bước lên một bước, vai trùn xuống. Lâm Nhị Năng vô ý lùi một bước, khoeo chân vừa chạm vào ghế, cứ như vậy ngồi xuống. Vào thời điểm đó, mọi người ở trong phòng đều run như cầy sấy. Đến lúc này mọi người cuối đều hiểu ra được, bọn Triệu Tiến đã từng giết người rồi, hơn nữa từng giết rất nhiều, rất nhiều người rồi.
Đội kỵ binh tập kích bất ngờ, một lực lượng lớn tăng binh đến, tiếng chém giết cả một đêm động trời. Đội kỵ binh ngày hôm sau đến cứu viện, người ở châu thành không biết như thế nào. Nhưng bọn họ biết rõ ràng chân tướng sự việc, Triệu Tiến thực sự đã giết mấy trăm người rồi, tiêu diệt sạch trơn toàn bộ đội kỵ binh và đại đội nhân mã kia.
Nghĩ đến điều này, rất nhiều người đã hối hận rồi, trong lòng nghĩ thầm mình đã ăn nhiều mỡ heo lú lẫn rồi, còn muốn lợi dụng người này. Triệu Tiến này tuổi còn nhỏ, nhưng cũng là từ trong thành mà ra, hiểu biết thời thế, làm sao có thể bị lời của mình lừa gạt. Rất nhiều người mặt mũi trở nên nhợt nhạt, Lâm Nhị Năng kia lại càng cúi thấp đầu xuống, gã ngay cả nhìn thẳng phía trước cũng không dám.
Triệu Tiến mở miệng nói.
- Các ngươi tới được cũng vừa đúng lúc, theo ta đi ra ngoài xem một chút.
Không khí trong phòng đã sắp trở nên căng thẳng, nghe được câu nói này của Triệu Tiến, mọi người vừa vặn mượn cớ xuống thang. Người nào người nấy đều đứng lên, chẳng qua là đều cúi đầu khom lưng. Trong từng người đều nghĩ đến, lúc trước trao đổi nhiều như vậy, nhưng sau khi đến rồi, cầm đầu là Điền Anh và Lưu Trụ đều như nhau kính cẩn đến cực điểm, cẩn thận từng li từng tí, không dám lỗ mãng. Cứ cái bộ dạng này, còn mưu mô định lợi dụng, thật sự là hoang đường và buồn cười, tự rước lấy nhục vào mình.
Bọn họ đi theo sau Triệu Tiến, cùng đi ra ngoài sân, đi tới bãi đất trống phía đông. Bọn họ đều biết Triệu Tiến định làm gì.
Bãi đất trống này vô cùng náo nhiệt. Ngoài người của các đoàn tặng lễ vật ra, còn có các thương nhân tới chất rượu, chở rượu và xe ngựa, đều dừng ở đó. Hai đội tân binh cũng đang đứng xếp hàng ở đó đợi lệnh.
Triệu Tiến sau khi dừng lại, xoay người hạ lệnh với hai đội tân binh.
- Toàn thể Triệu Tự Doanh, tập hợp tại đây. Đội thứ sáu dọn dẹp sân bãi. Đội thứ tám truyền lệnh.
Hai đội tân binh đều là nghiêm túc nhận lệnh. Một đội lập tức tản ra và xua đuổi những người không có phận sự trên bãi đất trống. Một đội thì nhằm hướng đại viện chạy đi.
- Điền Anh, các ngươi tới lần này. Cho rằng việc trước đó ta không biết sao?
Triệu Tiến đột nhiên cười hỏi.
Vấn đề này hỏi quá bất ngờ, Điền Anh căn bản không kịp nghĩ tới. Ngược một tráng hán dẫn đoàn người của thôn Tiểu Thạch Đầu vội vàng trả lời nói.
- Chiều hôm qua Điền trang chủ mới gọi các thôn tới, bàn bạc việc hôm nay đến tặng lễ vật chúc mừng. Tiến gia ngài làm sao có thể biết được.
Y vừa dứt lời, Điền Anh và Lưu Trụ tức tối trừng mắt nhìn. Gã tráng hán này lại là cúi đầu không để ý. Triệu Tiến hỏi xong câu này liền không nói gì nữa.
Bãi đất trống phía đông một trận náo loạn. Đám người không có phận sự kia đều không biết xảy ra chuyện gì, nhưng đều bị những gia đinh tay cầm trường mâu xua đuổi. Bọn họ cũng chẳng dám nói lời nào, tay chân cuống quýt thu dọn.
Chẳng bao lâu, từng tiếng chân bước đều vang lên. Đội lão binh, đội tân binh lần lượt tới xếp thành hàng. Bọn họ đều là chạy chậm tới, trong bước chạy cũng duy trì đội hình chỉnh tề. Thật ra đội tân binh vẫn chưa được đúng quy chuẩn cho lắm, trong bước chạy, xếp hàng không thể tránh được rời rạc, xiên lệch. Nhưng đây là là ấn tượng của Triệu Tiến và các huynh đệ cùng với đội lão binh. Với con mắt nhìn của người khác, như vậy là đủ chỉnh tề rồi.
Đội ngũ chỉnh tể, trang phục và binh khí thống nhất một thể thức, thanh niên cường tráng vẻ mặt nghiêm nghị. Những cường hào, nhà giàu trong thôn làng làm gì được nhìn qua cảnh tượng này. Vào thành mấy lần, nhìn thấy binh mã xếp thành hàng của triều đình tiến lên đã là vô cùng kính sợ. Cảnh tượng trước mắt như vậy thậm chí không có trong đầu bọn họ.