Đa phần gia sản Tiết gia đều là vàng bạc tài vật, Triệu Tiến xuất ra hơn một ngàn lạng bạc gửi cho Bổ phòng bên kia, còn việc phân chia ra sao thì giao cho Trần Vũ. Mặt khác, hắn còn chi một phần ra chu cấp cho những gia đình có gia đinh chết lần này lo lắng hậu sự. Số còn lại, hắn đều cho chuyển về Hà Gia Trang. Những thứ như cửa hiện hay điền trang ở Từ Châu đều được nha môn làm thủ tục sang tên cho, thay đổi toàn bộ công văn, khế ước, còn những sản nghiệp không ở Từ Châu thì tạm thời duy trì nguyên trạng.
Trong chuyện này, hắn còn phát hiện được một số thứ thú vị. Có rất nhiều điền trang trên danh nghĩa Tiết gia đều là thôn trang của Vân Sơn tự. Khi người của Triệu Tiến cầm khế ước đi qua thì quản sự cùng ông chủ của điền trang còn không biết thôn trang nhà mình đã sớm thay đổi chủ nhân, hiện tại phải thay đổi tân chủ nhân rồi.
Suốt đêm từ núi Vân Long quay về Hà Gia Trang, sau khi trời sáng thì tới được đại viện Hà gia, nghỉ ngơi một ngày. Mọi người cùng nhau nghỉ ngơi, xua tan đi sự mệt mỏi nhiều ngày qua. Nghỉ ngơi xong, tất cả lại khôi phục bình thường. Triệu Tự Doanh bắt đầu huấn luyện, Vương Triệu Tĩnh cáo từ Triệu Tiến, mang theo hộ vệ nhà mình trở về. Lò rượu đầu tiên danh tửu Hán Tỉnh của tửu phường Hà gia ra rượu.
Những gia đinh Triệu tự doanh đã trải qua trận đánh tại Hà gia, cùng trận tập kích bất ngờ ở Vân Sơn Tự khi huấn luyện đều thật dốc sức. Những tân binh biết chỗ hữu dụng của việc huấn luyện, các lão binh lại cảm thấy bản thân phải trở nên mạnh mẽ hơn. Triệu Tiến và mấy huynh đệ của hắn mỗi ngày đều cố gắng bỏ ra mấy canh giờ đi huấn luyện bọn họ.
Bên kia, sau khi Trần Hồng báo cáo số lượng, Triệu Tiến nhìn khoản mục và sổ sách, sau đó hắn lại cầm trường mâu lên, tiếp tục đi ra ngoài luyện binh. Khiến cho hắn và các huynh đệ bất ngờ chính là, trong thời gian hai ngày Triệu Tiến lĩnh đội ra ngoài, các gia đinh ở lại đóng giữ vẫn không hề dừng việc luyện tập. Vương Triệu Tĩnh thao luyện bọn họ rất vất vả, các khoản mục huấn luyện đều giống như điều Triệu Tiến đã dạy.
- Mấy thứ này đệ ấy không hề quên, chẳng phải đệ ấy nói muốn đọc sách lấy công danh sao?
Ngày thường Trần Thăng nói không nhiều lắm, nhưng khi có chuyện dính dáng đến Vương Triệu Tĩnh hắn lại nhịn không được chế diễu hai câu.
Mọi người cũng quen thái độ này của y rồi nên khi nghe y nói thế tất cả chỉ cười.
Khác với việc thanh danh lan xa như những trận đại chiến thắng lợi khi trước, lần này rất an tĩnh. Thứ nhất là tin tức phong tỏa thật là tốt, Triệu Tự Doanh cũng sẽ không tự nói lung tung, người khác cũng không có cơ hội hỏi thăm, toàn bộ Hà Gia Trang đều được hạ lệnh im miệng. Kỵ binh Khổng gia trốn xa, các tăng binh bị giết muốn hết, những người biết chuyện còn lại đều phải giữ bí mật, cho nên toàn bộ Từ Châu từ trên xuống dưới đều cảm thấy Triệu Tiến rất may mắn, Hắn không ngờ lại được quan binh cứu viện, sống sót qua kiếp nạn này.
Tuy nhiên các thế lực tại Từ Châu đều nâng cao đánh giá đối với Triệu Tiến, ai ngờ được, hắn nhìn không có mấy dây dưa qua lại với quan phủ, vào lúc mấu chốt lại có thể điều đến hơn bốn trăm kỵ binh cứu viện. Bất luận là bên Chu tham tướng hay nơi Vệ Sở đều phái ra những kỵ binh tinh nhuệ nhất. Chỗ dựa cỡ này không khỏi quá mức mạnh mẽ cùng vững chắc rồi.
Mà một số người ít ỏi biết chân tướng lại đều kinh hãi vô cùng, căn bản cũng không dám tin tưởng.
Trong phủ đệ Vương gia tại thành Từ Châu, phụ thân của Vương Triệu Tĩnh, Vương Hữu Sơn giật mình hỏi.
Dựa vào số người chưa tới sáu trăm lại có thể chống lại thế tấn công của gần ba trăm kỵ binh, hơn một ngàn bộ tốt, cuối cùng còn phản công, đánh bại đối phương sao?
Vẻ mặt của Vương Triệu Tĩnh cũng thật tự hào, lại còn thêm một chút gì đó nữa, y cung kính mở miệng trả lời.:
- Mấy trăm mã tặc kia cuối cùng lại trở mặt, đánh tan tác đám tăng binh của Vân Sơn Tự. Sau đó chúng còn muốn đánh tan đội ngũ của Triệu huynh, nhưng chúng lại ngại uy thế của đội ngũ Triệu huynh nên không dám vọng động, chỉ có thể bỏ chạy
Nghe thế, Vương Hữu Sơn lắc đầu nói.:
- Trong giang hồ thảo mãng cũng có anh hào. Tên Khổng Cửu Anh này tính ra cũng không sai, sau khi làm Vân Sơn Tự trọng thương, lại tiêu diệt Triệu Tiến, vậy gã liền có thể ở Từ Châu muốn làm gì thì làm. Thật đúng là bọ ngựa bắt ve, chim sẻ núp đằng sau, điều gã không ngờ được là, con ve này quá khó nuốt mà thôi.
So sánh ấy khiến hai cha con Vương gia đều cười. Tuy vậy, sau khi nói xong, Vương Hữu Sơn lại là lắc đầu, trên mặt y hơi hơi nghi hoặc, hỏi tiếp.:
- Đại Hà, trận chiến kia chúng ta cũng không tận mắt nhìn thấy, ngươi nghĩ nó có thể tin sao? Lấy ít đánh nhiều, cuối cùng không chỉ có đại thắng, còn bức lui đội nhân mã. Khi ở kinh thành ta cũng từng nghe người nghị luận chiến sự nhưng ta chưa thấy cảnh tương tự như thế, có phải là phô trương thanh thế hay không?
- Phụ thân, Triệu huynh cũng không phải là người ưa phô trương thanh thế., Cha…
Vương Triệu Tĩnh không nghĩ tới phụ thân nói như vậy, lập tức mặt đỏ lên biện giải.
- Phô trương thanh thế chưa chắc chính là chuyện xấu, vị Triệu huynh kia của con rất có tâm cơ, chẳng lẽ con cho rằng nó chỉ là một võ phu hay sao?
Vương Hữu Sơn thuận miệng nói, ánh mắt lại dừng trên người Hà Thúc đang đứng ở một bên.
Hà Tthúc cũng có vẻ khó tin, gã do dự một chút mới lên tiếng.:
- Lão gia, tiểu nhân kỳ thật cũng không tin lắm, nhưng những thi thể kia tiểu nhân cũng đã xem sơ qua, dấu vết tại hiện trường cũng đã quan sát, tiểu nhân cũng nhìn không ra bất cứ điểm khả nghi gì. Nên tiểu nhân cũng chỉ có thể dựa vào lời nói của Tiến thiếu gia thôi. Hơn nữa việc làm của Tiến thiếu gia trong mấy ngày nay, chuyện trong thành ngoài thành, chuyện Tham tướng bên kia, còn thêm cả Vân Sơn Tự nữa… Những chuyện đã phát sinh ấy đã ấn chứng chuyện bên Tiến thiếu gia cũng không phải giả dối.
Lúc Hà Thúc nói chuyện, giọng điệu của gã rất ngập ngừng, cũng không có quá nhiều tự tin làm cho cha con Vương gia đều không quá hài lòng. Hà thúc tự nhiên cũng nhìn ra được điều đó nên sau khi hơi tạm ngừng gã lại cười khổ nói.:
- Không dối gạt lão gia và thiếu gia, thuộc hạ từng trải qua cuộc chiến tìm đường sống trong chỗ chết, cuộc đại chiến thành núi thây biển máu thuộc hạ cũng đã trải qua., Một trận kia của Tiến thiếu gia dù có nghĩ thế nào thuộc hạ cũng thấy không thể có khả năng., Nhưng thuộc hạ lại cảm thấy Tiến thiếu gia không cần phải gạt người, dù sao có nhiều thi thể như thế.
- Phụ thân, ngày đó con ở Cao Gia Trang bên kia tử chiến với phục binh, sáu người giết trăm người., Đây cũng không có hợp với lẽ thường…
Vương Triệu Tĩnh hơi kích động nói.
Vương Hữu Sơn giơ tay lên ngăn không cho Vương Triệu Tĩnh nói tiếp. Ông hơi trầm ngâm một lát mới đột nhiên hỏi Vương Triệu Tĩnh.:
- Con bây giờ còn có tâm tư đọc sách sao?
Bị cha mình hỏi như vậy, Vương Triệu Tĩnh ngạc nhiên hồi lâu, cuối cùng mới lắp bắp trả lời.:
- Con khổ đọc mười năm, chính là vì có thể đạt được công danh để làm rạng rỡ tổ tông. Thi Hương năm nay con nhất định phải tranh đấu một phen, tên đề bảng vàng.
Vương Hữu Sơn cười lắc đầu, lập tức ông lại lâm vào trong trầm tư, sau đó vỗ nhẹ mặt bàn nói.:
- Thấy mới biết được, người đọc sách ngoại trừ biết lý, còn phải hiểu được đại thế. Hai người các ngươi đi xuống trước đi, gọi Vương quản gia lại đây, nhà chúng ta phải giúp đỡ tiểu Tiến.
Bên kia Vương Triệu Tĩnh vừa muốn lui ra, nghe nói như thế không kìm nổi ngẩng đầu hỏi:
- Phụ thân, bên kia không phải đã kết thúc sao? Còn có cái gì cần giúp đỡ nữa đâu?
- Danh không chính tất ngôn không thuận.
Vương Hữu Sơn cười trả lời, nhưng lời ông nói lại khiến cho Vương Triệu Tĩnh càng thêm hồ đồ.
Buổi chiều hôm nọ, Vương Triệu Tĩnh và hai gã hộ viện đang cưỡi ngựa ra khỏi thành, muốn đi tới Hà Gia Trang. Lúc hắn tới, Triệu Tự Doanh đã bắt đầu thu đội, hai đội trấn thủ hằng ngày đang quét dọn sân huấn luyện. Hỏi ra mới biết, Triệu Tiến và các huynh đệ đang ở tửu phường bên kia, lò nấu rượu thứ hai bên đó cũng phải ra rượu.
Tửu phường Hà gia chiếm diện tích đất không nhỏ, ước chường có mười hai lò nấu rượu, phân biệt ở trong ba gian phòng lớn, bên ngoài còn có các loại dụng cụ. Sau khi Hà gia trang thay đổi chủ nhân, rượu làm ra của tửu phường Hà gia tạm ngừng một vài ngày, hiện tại mới bắt đầu khôi phục, hương vị bã rượu trong đại viện cũng trở nên nồng đậm.
Hai lò nấu rượu ra rượu ở gần nhau, hai bên lò nấu đều được dùng chiếu lau che lại, ngăn cách với bên ngoài, để bảo đảm cách làm không bị kẻ không phận sự thấy được.
Vương Triệu Tĩnh tiến vào, nơi đó vừa mới ra rượu, mười mấy cái chén không bày ra trên bàn, đang có người cầm vò rượu rót vào mỗi chén một chút không nhiều lắm.
- Đều nếm thử, chút, chiếu theo lời của lão Lư, rượu làm ra sau này cũng không khác bây giờ là bao, mọi chuyện từ nước, lương thực nấu rượu cùng độ lửa đều phải nắm chắc
Triệu Tiến mở miệng nói.
Mỗi người đều bưng bát rượu lên nhấp thử, số lần Triệu Tiến và bọn huynh đệ uống rượu cũng không ít, nên có thể cảm nhận ra những khác biệt rất nhỏ nhưng lại nói không nên lời. Tuy nhiên khuôn mặt Lư Hướng Cửu lại bỗng nhiên trở nên vui sướng, sau khi buông bát rượu nói.:
- Chúc mừng ông chủ, rượu nơi này so với bên trong thành phải tốt hơn không ít. Nước tốt, lương thực tốt, hương vị càng thuần khiết, càng ngon hơn.
Triệu Tiến gật đầu cười nói:
- Ngươi làm càng tốt, kiếm càng nhiều, ta tính toán để một phần tiền lời cho các thợ thủ công cùng tiểu nhị, khi ấy liền do ngươi và vài thợ nấu rượu làm chủ phân chia đi.
Nghe nói như thế, Lư Hướng Cửu và mấy vị thợ đứng bên cạnh đều sững sốt. Họ nhìn lẫn nhau, giật mình tỉnh lại liền lập tức kích động quỳ rạp xuống đất, nói.:
- Đa tạ ông chủ !, Đa tạ ông chủ !, Cảm ơn ông chủ ban ơn !.