“Lưu dân” ở bên này khí sắc không tệ, y phục trên người cũng coi như chỉnh tề, có khoảng hơn hai ngàn người. Đám “lưu dân” này không điên cuồng như những chỗ khác, ngược lại tụ tập một đống, khóc lóc kinh hoảng, xung quanh họ rải rác đám “lưu dân” tinh tráng mang theo vũ khí.
Bỗng nhiên đám “lưu dân” khóc lóc kinh hoàng xôn xao, một bóng người chui ra từ trong đám đông, lao như điên về phía bóng tối, những “lưu dân” tinh tráng mang theo binh khí đó tức giận đứng lên, mấy người nhanh chân đuổi theo, nhưng thấy người đó càng chạy càng xa, không đuổi kịp nữa.
Tin tức rất nhanh truyền đến chỗ của Từ Hồng Cử ở nơi xa, y tức tối quát to.
- Một đám vô dụng, còn để tên nào chạy thoát nữa, lão tử sẽ thắp hương các ngươi.
Hầu Ngũ ở bên cạnh mở miệng khuyên nhủ.
- Nhị gia đừng tức giận, những người dân đất Từ Châu này chạy thì cứ để cho chạy, không ảnh hưởng đại cục.
Từ Hồng Cử nôn nóng bước hai bước, mở miệng nói năng thô lỗ.
- Nếu như lão Hà ở đây thì cần gì phải hao phí sức lực lớn thế. Từ lâu đã có người mở cửa thành bên trong, nghênh đón chúng ta rồi. Đợi mở Từ Châu, nhất định san bằng tên Triệu Tiến đó. Thứ tạp chủng chuyên xen vào chuyện của người khác.
Hầu Ngũ tiếp lời nói.
- Hà Vĩ Viễn quả thực là có đầu óc, cũng mở ra cục diện ở Từ Châu. Thật đáng tiếc.
Từ Hồng Cử thở dài, lại ngồi trở lại chỗ cũ buồn bực nói.
- Chu Tham tướng của triều đình ở ngay Bi Châu, đợi sau khi nhìn thấu những thủ đoạn vặt đó của chúng ta sẽ trở về. Đừng thấy chúng ta có mấy vạn người, nhưng không địch nổi mấy ngàn binh mã của Chu Tham tướng đâu.
Hạ Trọng Tiến trước đó không lên tiếng nay đã cất lời.
- Tinh nhuệ của triều đình đúng là rất mạnh, tuy nhiên chỉ cần mở được Từ Châu, chúng ta cũng không sợ chúng.
Từ Hồng Cử sửng sốt, tinh thần thư thái hơn một chút, chậm rãi gật đầu, sau đó nhìn sang phía khác. Nơi đó cách chỗ này mấy trăm bước, cũng lốm đốm lửa trại, nhưng lại là một doanh địa khác. Y mở miệng nói.
- Những bằng hữu tam sơn ngũ nhạc này cũng không biết có đáng tin cậy hay không?
So với doanh địa của lưu dân và tù binh, nơi ở của đội kỵ binh trộm cướp rất náo nhiệt. Lợn, bò, dê thu hoạch được ban ngày đều mang đi giết, nấu chín trong một chiếc nồi to, người có thân phận thì uống rượu bát to ở trước đống lửa, miệng ngồm ngoàm thịt, người không có thân phận thì gặm xương ở đằng xa, miệng cũng đầy dầu mỡ.
Hơn bốn trăm kỵ binh phân ra mười đám, tất cả mọi người đều tôn Lưu Trình làm đầu, không nhắc đến uy thế của Khổng lão hổ ở Khổng gia trang. Lần này đội nhân mã mà Lưu Trình mang tới có hơn trăm, đây chính là đội ngũ lớn nhất.
Lúc này Lưu Trình ngồi trong đám người, vừa mím môi uống sạch rượu trong bát, vừa ở một bên lắng nghe mọi người nói chuyện với nhau.
- Đại đương gia ngài dẫn người ở ngoài mười dặm hay hai mươi dặm?
- Chúng ta cũng tội gì phải ra sức liều mạng. Nếu y đã phát thiếp, chúng ta chỉ nể mặt đến. Mọi sự có những con quỷ đói đó xông lên phía trước.
Lưu Trình mỉm cười, những lời này y đương nhiên nghe hiểu. Vân Hương Giáo đã phát thiếp đi khắp nơi, mời mọi người tụ tập, không đến thì không hay. Văn Hương Giáo có thế lực quá lớn ở Sơn Đông và mấy tỉnh xung quanh, hơn nữa phiền toái hơn là chỗ nào cũng nhúng tay vào, mọi người ai cũng phải nể mặt.
Tuy nhiên mọi người đều không phải kẻ ngốc, cũng biết muốn phá thành Từ Châu gần như truyện nghìn lẻ một đêm, để bọn họ giúp đỡ thì có thể, nhưng liều mạng xông lên thì không thể, hơn nữa mọi người đều vì cầu tài trục lợi, tới xem cũng đều mang tâm tư kiếm lời.
Có bọn cướp chỉ phái mười mấy người cưỡi ngựa tới, đại đội nhân mã lại không phải bất làm gì, mà đợi ở đằng xa, nếu thành trì này thật sự mở ra, chắc chắn sẽ vội vàng chạy tới.
- Lưu gia, hôm nay quét ngang mười mấy thôn trang ngoài thành Từ Châu, đúng thật là có mấy món hàng tươi ngon mơn mởn. Lưu gia có muốn gọi hai người tới hầu hạ không?
Có người cười hì hì hỏi.
Lưu Trình cười nói.
- Các ngươi muốn chơi trước thì tự mình đi, đừng kéo ta vào.
Bị vạch trần dụng ý, người nói cười ha hả không ngừng, sắc mặt Lưu Trình trở nên nghiêm túc, đứng lên nói.
- Các vị huynh đệ già trẻ, từ khi đi theo đại đội lên đường, mọi người không thiếu khoái hoạt, hôm nay lại bắt được không ít cô nương xinh đẹp, mọi người động lòng rồi phải không?
Phía dưới cười vang dội, Lưu Trình cao giọng nói.
- Ngày mai sắp phải đánh nhau, các vị chẳng lẽ muốn lúc cưỡi ngựa lại chân mềm sao? Bị giết chết, ngã chết. Ta đã định ra quy củ, người dưới trướng của ta nếu tối nay chạm vào nữ nhân, lão Lưu ta sẽ chém đầu nhỏ của kẻ đó trước, sau đó lại chém đầu to.
Y nói chỉ quản nhà mình, nhưng nói tới đây, những người khác nếu thức thời đương nhiên biết phải làm sao. Sắc mặt mọi người đều ngượng ngùng, tuy nhiên không ai nhắc đến chuyện nữ nhân nữa, từ xa lại có người nhổ nước bọt chửi thầm.
- Giả bộ cái gì chứ, chẳng lẽ vẫn muốn vào thành chơi tiểu thư quan gia, điên rồi.
Mặc dù không nghe thấy, nhưng Lưu Trình cũng có thể nhận ra có người chửi y, nhưng y chẳng buồn để ý, ngồi xuống tiếp tục uống rượu ăn thịt. Có một người hơn bốn mươi tuổi tới gần, cười hì hì rót đầy rượu cho Lưu Trình, sau đó mở miệng hỏi.
- Lưu gia, ngài nghĩ đám người này ngày mai thật sự có thể mở thành Từ Châu không?
- Không biết.
Lưu Trình đáp lại đơn giản, lập tức chậm rãi nói.
- Nhưng ai nói được chắc chắn. Mấy vạn người này từ Sơn Đông tới. Suốt đường sang đây không có nội chiến, không bị đánh tan, hơn nữa đại thể xem như có thể chỉ huy. Bảo họ đi làm gì liền làm đó, điều này có thể dễ dàng làm được sao?
Người rót rượu sửng sốt, suy nghĩ hồi lâu, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc, có chút khó tin nói.
- Lưu gia, ý ngài là những cái này từ đầu đến cuối đều là có người đứng ở phía sau, không phải đi theo gây rối đấy chứ?
- Ban đầu đám người thắp hương này chỉ có hai chỗ tin. Một là người giàu có trong thành, hai là vận binh tào đinh trên tào vận. Nhưng mấy năm nay khắp nơi đều có người thắp hương bái Di Lặc, thịnh vượng phát đạt như thế này, lão đại của chúng không đơn giản đâu.
Người tới rót rượu đó chìm trong suy tư, một lát sau mới cười một tiếng rời đi, rõ ràng những lời này của Lưu Trình khiến gã nghĩ rất nhiều, người này vừa đi, một hán tử ăn mặc gần giống Lưu Trình bước tới.
- Giáo chủ ở Vận Thành kia quả thực lợi hại vậy sao?
- Nếu không phải lợi hại, cửu gia của chúng ta sao có thể để cho bọn chúng qua đất của mình được, còn phải sắp xếp chúng ta tới đây hay sao?
Lưu Trình hỏi vặn lại một câu.
- Không phải muốn mượn thời cơ nhổ sạch Hà Gia Trang sao?
- Kể cả có dự định này, với thân phận của Cửu gia, chúng phát thiệp liền phái chúng ta tới hay sao.
Đang nói tới đây, tiếng hoan hô điếc tai nhức óc rộ lên từ phía đại đội lưu dân, cuộc nói chuyên của tất cả mọi người đều bị ép xuống, ngay cả lũ ngựa gần đó cũng bị kinh hãi hí ầm lên.
- Bản lĩnh khích lệ lòng người này thật đáng học hỏi.
Không chỉ một người cản thán như vậy.
Tiếng gầm lớn như thế, không chỉ khắp nơi ngoài thành bị kinh động mà binh lính và dân tráng thủ ở đầu thành cũng bị kinh động. Phía sau lỗ châu mai đầu thành đối diện với đại đội lưu dân, Vương Triệu Tĩnh đang xuất thần suy nghĩ bỗng run rẩy, tay nắm chặt chuôi kiếm bên hông.
Phản ứng của y coi như điềm tĩnh, rất nhiều binh lính dân tráng đang ngủ gật liền nhảy dựng lên, còn có người sợ tới mức hô hoảng, trên đầu thành vô cùng hỗn loạn, lập tức quan quân, sai dịch và đầu mục dân tráng đều lớn tiếng thét to, duy trì trật tự, khó khăn lắm mới trấn yên lại.
- Thiếu gia, giờ cũng không sớm nữa rồi, hay là về nghỉ đi.
Hà Thúc mặc áo bào ngắn đứng sau Vương Triệu Tĩnh bèn lên tiếng.
Nhìn Vương Triệu Tĩnh không phản ứng, Hà Thúc lại nói tiếp.
- Buổi tối ở đây cũng có người canh gác. Thiếu gia cậu cả buổi chiều sang đây đã bận rộn mấy canh giờ rồi, cũng nên về nghỉ ngơi đi.
Vương Triệu Tĩnh nhìn ra ngoài thành đột nhiên hỏi.
- Hà thúc, đây không phải là thế thời thái bình sao?
Hà thúc sửng sốt, Vương Triệu Tĩnh nói tiếp.
- Trời đất sáng sủa, thành lớn như Từ Châu lại bị nhiều lưu tặc vây quanh như vậy, chẳng phải là tạo phản sao?
Hà thúc mỉm cười, y lập tức thu lại vẻ tươi cười, Vương Triệu Tĩnh quay lưng lại với y đương nhiên không nhìn thấy, Hà thúc lắc đầu đáp.
- Theo tiểu nhân thấy, cục diện hiện nay không tệ, may mà bên phủ Phượng Dương có đại binh đóng giữ, lưu dân bên đó không phải bị áp chế thì cũng bị đánh tan. Nếu bên đó khống chế không nổi nữa, mấy chục vạn lưu dân càn quấy ở Nam Trực Lệ, đó mới là đại loạn.
Lưu dân của phủ Phượng Dương tập trung ở thượng lưu sông Hoài, một số đi tới Bi Châu, mặc dù Thái giám và quan lớn của Phượng Dương ngăn chặn không báo lên trên, nhưng người ngoài không biết Từ Châu gần đó đương nhiên rõ ràng.
- Lưu tặc lưu dân.
Vương Triệu Tĩnh nói lẩm bẩm mấy câu, nhìn đốm lửa lập lòe ngây người hồi lâu, một lúc sau mới lên tiếng.
- Đợi mưa thuận gió hòa, những dân chúng khổ nạn này sẽ tự giải tán đi.
Một dân tráng ngồi bên cạnh tiếp lời.
- Mưa thuận gió hòa thối lắm, hiện giờ thuế khóa quan phủ thu chính là bạc tiền. Trồng lương thực, còn phải bán đổi lấy tiền. Vào vụ thu lương thực kém, bán không được mấy tiền, thương nhân và quan phủ đều ép giá, có người ngay đến đồ ăn cũng phải bán đi. Đợi đến lúc giáp hạt mùa xuân, không còn lương thực để ăn, không còn hạt giống để trồng, chỉ có thể vay nặng lãi mua lương thực. Con mẹ nó khi đó giá lương thực lại đắt. Trong ngoài đều như vậy, ai chịu nổi chèn ép, cuối cùng đành bán đất.