Triệu Tiến còn kêu ba huynh đệ Tề gia, và bọn Đào Quý, Tiền Dũng đến, gửi tin cho toàn bộ bọn họ.
- Ta biết các ngươi chiêu số nhiều, bằng hữu nhiều. Bây giờ đi ven bờ Hoàng Hà dò xét, nếu như có tin tức sẽ nhanh quay về báo lại. Bạc nên bỏ ra thì bỏ ra, ta cho các ngươi toàn quyền chi dùng, làm tốt còn có trọng thưởng.
Những nhân vật xuất thân giang hồ vừa rời khỏi, tráng đinh các thôn các trang đều phái người sang, nhìn thấy hơn hai trăm tráng niên mới phái đến, Triệu Tiến rất đỗi kinh ngạc. Lưu dân đi qua đất này, các ngươi không lưu lại những người này canh giữ sao? Hắn đương nhiên không biết, các nơi đều luyến tiếc không rời đi, cũng sợ chọc giận Triệu Tiến, dứt khoát thu xếp nhiều tráng niên ở lại. Một là giúp đỡ huấn luyện coi như là lấy lòng, thứ hai thật có chuyện gì, cũng có thể thông báo tin tức kịp thời.
Trong Triệu Tự Doanh hiện giờ người biết cưỡi ngựa không ít, tuy nhiên kỹ thuật cưỡi ngựa tốt nhất vẫn là những lão kỵ binh Loan Tùng mang tới Hà Gia Trang, còn có những người vốn đã biết cưỡi ngựa. Triệu Tiến lại đi tới chợ lừa ngựa, mượn về mấy tên Thát tử chỗ thương nhân trâu ngựa. Đẩy hết những người này ra ngoài, bảo bọn họ chạy lòng vòng trong phạm vị mấy mươi dặm, không ngừng quay về thông báo tin tức, Hà Gia Trang đã bắt đầu khẩn trương đề phòng.
Các con đường quan đạo đi thông với bên trong thành Từ Châu, dòng người đã bắt đầu nhiều lên, sắc mặt rất nhiều người kinh hoảng, hoặc ngồi xe ngựa, hoặc đi bộ, mang túi quần áo đồ cần dùng, dẫn theo phụ nữ trẻ em người già yếu, đều chạy hết về hướng trong thành.
- Từ Châu chúng ta bao nhiêu năm không bị binh tai rồi.
-... Nghe lớp người già nói, một vài năm rất lâu trước đây Lưu Lục, Lưu Thất dẫn bọn giặc Bạch Y cũng từng tới Từ Châu, lần đó cũng không đánh hạ được Từ Châu chúng ta.
- Đó là khi Gia Tĩnh gia gia còn, nhiều năm như vậy rồi.
Trên đường còn có người đang thấp giọng nói chuyện bàn bạc, tuy nhiên rất nhanh đã bị một đám người lớn tiếng quát to cắt ngang. Quay đầu lại xem, là một đội sai dịch hộ tống kiệu bốn người khiêng đang chạy về hướng trong thành, tất cả mọi người đều nhận ra đây là người trong nha môn đi ra, hơn nữa tất cả đều nhìn thấy sắc mặt bọn sai dịch rất khó coi.
Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, chẳng lẽ lưu dân vượt ranh giới còn phiền phức hơn tất cả suy nghĩ, mỗi người đều đoán già đoán non, tiếng nói chuyện bàn bạc lập tức cao vút lên.
Phạm vi trấn thủ tham tướng Từ Châu rất lớn, ngoại trừ Từ Châu, phía tây đến Thương Khâu, Hà Nam, phía nam đến Túc Châu, Phủ Phượng Dương, phía bắc đến Tào Châu, Sơn Đông, địa bàn ba tỉnh lớn như vậy đều ở trong phạm vi quản hạt. Nơi đóng quân cũng phân tán, bên trong quân doanh thiết lập mười dặm phía đông Từ Châu, đóng một vạn hai trăm quân, bởi vì nơi này là quân đội trực thuộc của tham tướng, cho nên coi như là nơi chiếm toàn bộ lực lượng.
Chu tham tướng suất lĩnh thân vệ bản bộ ra thành vào doanh, muốn lấy hết binh mã nơi này, sắp xếp lương thảo hậu cần, sau đó đi bình loạn Bi Châu, Tri châu Đồng Hoài Tổ đã đuổi kịp đến đây.
Tham tướng trấn thủ một phương, thường thường đều là chức quan nhị phẩm tam phẩm, với phép tắc Đại Minh, trên người thường thường còn có quan chức hoàng thượng ban cho thậm chí tước vị quý tộc. Mặc dù văn được tôn sùng, võ bị coi rẻ, địa vị cũng cao hơn nhiều so với Tri châu Từ Châu, huống chi lúc này cầu người cứu hộ, cho nên thái độ Tri châu Đổng Hoài Tổ ngay từ đầu đã tự cúi mình. Sau khi vào doanh gặp mặt lập tức hành đại lễ khom người xuống thấp, rơi lệ khẩn cầu vô cùng khẩn thiết nói:
- Xin chu đại nhân cứu lấy Từ Châu.
Tham tướng Chu Bảo Lộc nói rất thành khẩn.
- Bổn tướng đóng quân ở Từ Châu, vợ con cũng ở chỗ này, làm sao có thể mặc kệ an nguy của Từ Châu. Nhưng Đổng tri châu biết rõ, bổn tướng nếu không tuân quân lệnh, thế nào dám tự ý động binh, quân lệnh như núi, kính xin Đồng tri châu thứ lỗi.
Tuy rằng văn võ khác đường, nhưng người nhà anh em con cháu y ở Từ Châu cũng muốn nơi này quan tâm chăm sóc, hơn nữa Đổng tri châu thường ngày cũng cung ứng coi như chu đáo với quân đóng giữ, cũng không thể không nể tình.
Vừa nghe như vậy, Đổng tri châu cũng không còn cách gì, chỉ đành hành đại lễ lần nữa, khóc nói.
- Chu tướng quân, bên phía Bi Châu mặc dù loạn, nhưng không có nghe thấy trên dưới Bi Châu có tổn thương gì. Nhưng mười vạn lưu dân này nếu như sang đây, Từ Châu kia lập tức bị tàn phá, chỉ sợ xương trắng khắp nơi, không còn một cọng cỏ.
Cử chỉ này của Đồng tri châu, ngay sau đó đầy tớ và thân tín sai dịch đi cùng đến đây tiến lên cùng nhau quỳ xuống, dập đầu khóc xin. Nhìn thấy bộ dạng này tham tướng Chu Bảo Lộc thở dài, vẻ mặt cũng không còn nhẫn nhịn được nữa, cũng tiến lên trước đỡ Đổng tri châu lên, thành khẩn nói.
- Đồng đại nhân, Ca Hà vừa được khai thông, Từ Châu đã không còn đáng giá. Bi Châu đã thành mạch máu của Đại Minh, tào vận vừa đứt, kinh thành đều phải chấn động. Hiện tại tàu thuyền vận chuyển bên đó bị đốt rồi, đã đứt ba ngày, bên phía Phượng Dương, cả bên Nam Kinh đều truyền lệnh gấp. Nếu như bổn tướng chậm trễ thêm nữa, bên phía kinh thành lại có động tĩnh gì, chỉ sợ cái đầu này giữ không được nữa rồi.
Lời này của Chu tham tướng, Đổng tri châu làm sao không hiểu rõ, cứng đơ ngây ngốc đứng ở đó một lúc lâu, tham tướng Chu Bảo Lộc lại mở miệng nói.
- Lời nói khó nghe, Từ Châu cho dù không còn một ngọn cỏ, cũng phải bảo vệ tào vận thông suốt. Tuy nhiên Đồng đại nhân không cần lo lắng quá nhiều, lưu dân gà đất chó kiểng. Thứ nhất qua không được Hoàng Hà, nghĩ đến chỗ xấu nhất, bọn họ cho dù qua được Hoàng Hà, cũng không làm gì được thành lớn Từ Châu, đến lúc đó đóng cổng thủ vững, vài ngày bọn họ cũng giải tán. Bổn tướng đã lưu hai Bả tổng, bốn trăm tên lính ở trong thành, cộng thêm sai dịch và hương dũng, cũng đủ bảo vệ thành trì này. Nếu như nhưng lưu dân này không biết tốt xấu, đến lúc bổn tướng bình định giặc loạn ở Bi Châu, quay trở về dưới thành, nhất tay dẹp sạch hết.
Nói xong lời cuối cùng, Đồng tri châu cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn Chu tham tướng dẫn quân rời khỏi doanh. Mấy trăm kỵ binh của y, hai ngàn bộ tốt đến Bi Châu còn có hai đội binh mã họp lại, bên phía Bi Châu lương thảo không thiếu, hậu cần đồ quân nhu thật không có gì lo lắng.
Đã biết gia quyến con cháu tham tướng ở trong thành, lời Chu tham tướng phân tích cũng rất có đạo lý, trong lòng Đồng tri châu nhiều ít ổn định một chút. Nhưng nói cho cùng Chu tham tướng và binh mã chủ lực vẫn phải rời khỏi. Phòng ngự thành Từ Châu chẳng khác gì là nhờ cả vào nha môn Tri châu mình, điều này khiến cho cảm xúc từng người đều chao đảo.
Cứ như vậy suốt trên đường trở về trong thành Từ Châu sắc mặt khó coi. Đến được nha môn, Đồng tri châu cũng không thèm nghỉ ngơi, lập tức phái sai dịch đi mời sĩ thân trong thành đến đây. Nếu như đã phải dùng dân tráng, dĩ nhiên phải hợp mưu hợp sức.
Đồng Hoài Tổ ngồi ở trên ghế, trên trán đầy mồ hôi, đầy tớ bên cạnh ra sức quạt, cũng không có một chút hữu hiệu nào, vừa hay lúc này, lại nghe thấy có người gác cổng bên ngoài thông báo.
- Lão gia, Dương cử nhân cầu kiến.
Được gọi là sĩ thân cũng chỉ có người giàu có trong thành, đặc biệt là người có công danh, liên quan tới quan lại, Dương cử nhân này tự nhiên cũng ở trong đó.
Năm trước Dương cử nhân này còn hoàng hành ở Từ Châu, nhưng bị Triệu Tiến giẫm đạp mấy lần, chỗ dựa vững chắc Vân Sơn Tự lại thay đổi chủ nhân, khí thế kiêu ngạo của y đã không lớn bằng lúc trước nữa rồi. Nhưng nhiều năm như vậy cũng tích cóp từng chút của cải, cuộc sống đắp đổi cũng có thể qua được.
Bởi vì từ trước nhẫn nhịn không ít Dương cử nhân này, Đồng tri châu rất không có ý chào đón y, huống chi vào lúc này, nghe thông báo như thế lập tức không kiên nhẫn nói.
- Bảo y đi đến tiền sảnh chờ đi, chút phép tắc ấy cũng không hiểu, giữ cửa sao lại nhận thứ ngu ngốc như vậy?
Tên canh cổng kia bên ngoài vội vàng nói.
- Dương cử nhân trước đây nửa canh giờ đã đến rồi, nói có chuyện quan trọng muốn cầu kiến lão gia. Nói ngàn lần vạn lần quan trọng, còn nói nhất định phải gặp gỡ riêng.
- Ngươi lấy của người ta bao nhiêu rồi.
Nghe tên trông cửa nói chưa hết, Đồng tri châu đã giận dữ, vừa muốn gào thét lại dằn xuống, Dương cử nhân tốt xấu cũng có thân phận cử nhân, còn là cùng quan giám khảo, hơn nữa y cũng coi là người dân Từ Châu, triệu tập hương dũng thủ thành cũng phải có đến một phần của y.
Đồng tri châu cao giọng nói.
- Về sau không cho phép lấy tiền loạn nữa, đánh gãy chân của ngươi. Bảo y vào đây.
Ai cũng biết Đồng tri châu rất chán ghét Dương cử nhân Dương Trung Bình này, kẻ trông cửa thân là một trong tôi tớ khẩu yếu nhất, đương nhiên biết rõ điều này, nếu như không phải thu nhận hậu lễ, chắc chắn sẽ không phá lệ.
Tên trông cửa bên ngoài thanh âm sợ sệt trả lời, đi nhanh như chớp, không quá lâu, Dương cử nhân mặc áo lụa bước nhanh đi vào trong phòng, vừa vào phòng đầu tiên là bái thật dài, cử nhân gặp Tri châu chiếu theo cấp bậc lễ nghĩa không cần quỳ xuống, bái thật dài đã coi như là đại lễ.
Đồng tri châu gật đầu, tức giận hỏi.
- Có chuyện gì?
Dương Trung Bình trịnh trọng việc này.
- Xin đại nhân bảo người xung quanh lui xuống, học sinh có chuyện quan trọng.
Trong phòng có "người xung quanh" gì, Đồng Hoài Tổ tùy ý khoát tay với mấy đứa đầy tớ của mình. Bọn đầy tới trừng mắt nhìn Dương cử nhân, ra ngoài đóng cửa lại.