Hai đội trộn lẫn thì có chút loạn, binh lính hai đội Triệu Tự Doanh kia đều đang hét lớn duy trì đội ngũ. Về phần các đội ngũ khác chẳng có hàng lối gì cả, đông một nhúm, tây một nhúm. Có người cúi gầm đầu đi về phía trước, có người nói chuyện phiếm với nhau, còn có người thấp giọng oán giận. Nếu như không phải kỵ binh thường xuyên tới lui chạy xung quanh, e rằng đã có người bỏ trốn.
Một kỵ binh quay lại hồi báo.
- Lão gia, phía trước cách đây ba dặm có đội ngũ hơn trăm người. Người dẫn đầu là Nghiêm quản sự, những người khác đều cầm đao kiếm thương bổng.
Triệu Tiến trước tiên dặn dò mấy câu.
- Các ngươi đừng cậy mạnh, đến gần rất dễ bị người khác nhận ra. Nếu như bị người khác nhìn thấy tất có nguy hiểm. Nhìn rõ từ xa thì phải quay trở lại hồi báo. Rõ chưa?
Nếu như là ba huynh đệ Tề gia và lão kỵ binh, thậm chí là những tiểu nhị tiệm xe trâu ngựa của thương nhân trong chợ lừa ngựa hắn sẽ không nói như vậy. Nhưng tên trước mắt này là con cháu Vệ sở, cung mã võ nghệ đều không tệ, đang lúc tuổi trẻ khí thế cường thịnh, nếu như gặp được đại đội kẻ thù cũng nhích tới gần như lần này, vậy thì số mạng sẽ không tốt như bây giờ.
Kỵ binh trẻ tuổi trên ngựa gãi đầu sột soạt, có chút lúng túng vâng dạ, thúc ngựa rời đi.
Cái người gọi là Nghiêm quản sự chính là Nghiêm mặt đen, lo liệu chọn mua các loại đồ vật linh tinh cho Hà Gia Trang, người nhận ra y không ít. Triệu Tự Doanh đều là những con cháu dân chúng lương thiện, rất nhiều người biết rằng y là Nghiêm mặt đen tiếng tăm lừng lẫy trong thành. Chu Học Trí được gọi là Chu quản sự.
Lại đi tiếp về phía trước không mất bao lâu Triệu Tiến đã nhìn thấy đội ngũ hơn trăm người đi tới nghênh đón ở đằng trước. Cầm đầu ngoại trừ Nghiêm mặt đen, một người khác Triệu Tiến cũng nhận ra được, chính là Tề Nhị Khuê của Tề Gia Thôn.
Cách xa mấy chục bước chân, Nghiêm mặt đen và Tề Nhị Khuê hoảng hốt chỉ huy đội ngũ đằng sau nép sang bên đường. Lúc đội ngũ cách khoảng chừng mười bước chân, Tề Nhị Khuê rướn cổ hô lớn.
- Tiến gia, một nhà có nạn, bốn phương giúp đỡ. Nhị Khuê mang theo bà con trong thôn và huynh đệ buôn muốn khắp nơi tổng cộng một trăm mười người. Thỉnh tiến gia hạ lệnh, dầu sôi lửa bỏng tuyệt không hai lời.
Trong tay Tề Nhị Khuê cầm phác đao, mấy hán tử phía sau y người nào người nấy đều là tráng niên khỏe mạnh nhanh nhẹn, binh khí trong tay cũng đầy đủ không thua gì đám đoàn luyện. Kỳ thật chính là dùng sắt tốt rèn ra, đao kiếm thương bổng đều có, có mấy người lưng còn đeo cung tiễn. Nói là bà con, chỉ sợ đều là bọn hung thần ác sát, lão đại của bọn buôn muối lậu trên đường muối.
Nhưng một đám ác ôn như vậy, thời điểm Tề Nhị Khuê hét to thanh âm có phần run rẩy, một đám người đằng sau y đồng loạt cúi đầu, lúc ngẩng đầu sắc mặt cũng có chút trắng bệch. Bọn họ tựu chung lại đều đã biết rõ Triệu Tự Doanh rốt cuộc có thực lực thế nào. Không nói đến gần trăm kỵ binh trước sau chạy tới chạy lui xung quanh này, cứ nhìn xem hai trăm kỵ binh hàng ngũ chỉnh tề này, thật sự càng nhìn càng giống như một ngọn núi nhỏ di động, đứng ở bên cạnh đã cảm giác không thở nổi. Bọn người trẻ tuổi trên ngựa tay cầm trường mâu, mặt không đổi sắc, điều khiển thú cưỡi vẫn nhìn thẳng về phía trước. Nhưng một đám người Tề Nhị Khuê cảm thấy toàn thân phát lạnh rét run, sát khí tỏa ra thật quá lớn.
Đại đội Triệu Tự Doanh không có dừng lại, bước chân Triệu Tiến cũng không ngừng, chỉ gật đầu nói.
- Tốt! Phần nhân tình này ta nhớ kỹ, các ngươi đi theo đằng sau.
- Tuân lệnh!
Đấy là chiêu số Tề Nhị Khuê học được trong khi xem diễn trò, hô xong một tiếng này, vui vẻ phấn chấn dẫn hơn trăm người đi ở đằng sau. Một số hán tử đằng sau y trên mặt cũng đều sáng rỡ vui vẻ. Tiến gia ghi nhớ phần nhân tình của chúng ta, về sau chỗ tốt còn cần phải bàn sao.
Đội lão binh cưỡi ngựa, đội tân binh chỉnh tề tiến lên, hai đội trộn lẫn, lại còn có đội ngũ đoàn luyện đi ở đằng sau, nhìn tới đằng sau còn thấy những xe lớn chất đầy vật tư, một đám người Tề Nhị Khuê đều trợn mắt há mồm, từng người đều chịu phép nghe lệnh.
Đoàn luyện hương dũng các nơi cũng đều quen thuộc với những người giang hồ này. Muối các nơi ăn cũng không phải của quan phủ, đối với các lão đại và bọn buôn muốn lậu cũng không xa lạ gì. Một đám người Tề Nhị Khuê này trợn mắt há mồm, đoàn luyện các nơi cũng rất là kinh ngạc nhìn sang.
- Đây không phải Tề lão nhị của Tề Gia Thôn sao?
- Ngươi có phải là nói cái tên buôn muối lậu kia không?
- Chính là nó đó, thế lực lớn cỡ đấy không ngờ còn phải tới đầu nhập vào Tiến gia.
- Đây không phải là tên giặc cỏ Bao lão thất sao? Tiểu tử này không phải vẫn luôn chạy trên sông, sao cũng tới đây?
Không ít người trong đội ngũ Tề Nhị Khuê bị người ta nhận mặt, đa số đều là nhân vật có chút danh tiếng trong giới giang hồ. Bọn người Tề Nhị Khuê này cũng nhận ra được đoàn luyện các nơi tới đây. Bọn chúng buôn bán muối lậu cũng không phải hoàng hoành ngang ngược không kiêng nể ai ở thôn làng Từ Châu, đối với những hương dũng đoàn luyện đó cũng phải khách khí nể mặt nhau. Tránh không khỏi tất cả cung cung kính kính lớn tiếng chào hỏi lẫn nhau, chèo kéo chút giao tình. Vẫn phải do Thạch Mãn Cường và Nghiêm mặt đen bước tới thét to mấy tiếng mới yên lặng.
Nghiêm mặt đen lại đi theo bên cạnh Triệu Tiến, giải thích đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì. Đều nói lưu dân vào đất ta, Triệu Tự Doanh toàn lực giới bị, nhưng nên vội chính là vẫn phải vội, Nghiêm mặt đen và Tề Nhị Khuê chạy tới chạy lui buôn bán muối lậu vừa hay lại đến ngày phân chia muối. Trên mặt đất Từ Châu không ít nhân mã trên đường muối tề tựu ở Tề Gia Thôn.
Cũng ngay vào lúc này có người truyền tới tin tức, nói lưu dân vượt sông rồi, người già yếu nữ nhân của Tề Gia Thôn đều vội vàng chạy đi lánh nạn. Nhưng đám buôn muối lậu lại không sợ hãi chút nào, thứ nhất là quá quen thuộc đất Từ Châu, tùy tiện là tìm được chỗ nào đó chạy trốn ẩn núp, lưu dân bên ngoài đến đuổi không kịp. Thứ hai là không có vướng bận vương pháp, muốn thừa lúc này phát tài.
Nghiêm mặt đen tuổi tác đã cao, tâm tình điềm đạm, nhìn người già yếu nữ nhân đều chạy rồi, còn lại một đám người hơn trăm này có thể dùng được, liền nghĩ kế nói rằng cùng nhau đi Hà Gia Trang, bên đó an toàn hơn, còn nữa ven đường có thể nhìn xem có gì mua bán hay không. Tất cả mỗi ngày nghe người ta nói về Triệu Tiến, nhưng không ít người chưa từng thấy qua, lần này có cơ hội, tất cả đồng thanh đáp ứng.
Đại đội lưu dân đều men theo thành trì, bọn Tề Nhị Khuê đều là yêu ma đất này, đi vòng đường xa hơn, tìm đươc mấy cái thôn đã không còn người ăn bữa cơm, lúc này mới đi tới bên này.
Dọc đường tình cờ gặp được kỵ binh tuyên cáo, vừa hỏi ra mới biết Triệu Tiến dẫn đại đội nhân mã đi cứu viện Từ Châu. Đám buôn muối lậu không giống với bọn đoàn luyện sợ hãi thoái lui, mà cùng hợp nhau lại quyết định gia nhập vào với Triệu Tiến. Sự tích Triệu Tiến giết bọn tăng binh, trộm cướp đại phá Vân Sơn Tự từ quan đến dân ai mà không biết, trong giới giang hồ lại càng sớm truyền khắp. Tất cả mọi người đều cảm thấy Triệu Tiến coi như có được phần thắng, đây xem như bỏ tiền đánh cuộc một keo. Không kể đến lôi kéo chút nhân tình với Tiến gia, hay là tiếp sau đó thừa dịp loạn lạc đánh cướp, đều kiếm được chỗ tốt rất lớn.
- Tiến gia, đám người này cũng coi như hán tử trải qua chém giết, tuy nhiên so ra không bằng Triệu Tự Doanh của các vị, không dựa giẫm vào được nhiều lắm.
Nghiêm mặt đen đúng là biết gì nói nấy.
Triệu Tiến gật đầu trầm giọng nói.
- Nhiều thêm một người nhiều thêm một phần sức mạnh. Nghiêm mặt đen ngươi có công, ta nhớ kỹ.
Vẻ lo lắng không yên trên mặt Nghiêm mặt đen nhất thời đổi thành nụ cười rạng rỡ, chính y cũng xem như đánh cược đổi được một cửa tiệm này rồi.
Nghiêm mặt đên vừa nói xong, lại có một kỵ binh chạy do thám ở đằng trước quay lại bẩm báo.
- Lão gia, phía trước có năm kỵ mã tự xưng huynh đệ Nhạc gia, bảo là muốn đến cùng đi cứu Từ Châu với lão gia.
Sau khi Nghiêm mặt đen nói xong còn chưa đi về đội phía sau, Triệu Tiến nhìn thẳng về phía y. Nghiêm mặt đen biết y giải thích.
- Tiến gia, năm huynh đệ Nhạc gia là kẻ có tài. Bản lĩnh mấy người này không tệ, lại có ngựa. Có đôi khi giữ nhà hộ viện cho kẻ giàu có. Có đôi khi thì đi theo bọn cướp làm ăn. Dù sao ai cho bạc thì bán mạng cho kẻ đó. Trên đất Từ Châu cũng có chút tiếng tăm.
Triệu Tiến mở miệng hỏi.
- Có từng làm ra chuyện thương thiên hại lý chưa?
Nghiêm mặt đen dò lại trong đầu chốc lát lắc đầu nói.
- Mấy người huynh đệ bọn họ vốn là dân đất này chỉ cầu thức ăn, hơn nữa thường sống ở Nhạc Gia Thôn, thật có làm ra mấy chuyện như vậy, sớm đã sống không được ở đấy nữa.
Trong lúc nói chuyện đã nhìn thấy năm tên đại hán đứng ngay ngắn bên đường, dẫn theo ngựa ở đằng sau. Vừa nhìn thấy bọn Triệu Tiến đi tới, một đại hán trong số đó hô to.
- Tiến gia, bọn tiểu nhân là huynh đệ Nhạc gia, sẵn lòng theo Tiến gia cùng nhau đi cứu Từ Châu. Xin Tiến gia sai bảo.
Triệu Tiến cười khoát tay nói.
- Hảo hán tử, Triệu mỗ sẽ không bạc đãi các ngươi. Cưỡi ngựa tới đây vậy thì nghe chỉ huy của Đổng Băng Phong.
Năm người kia đồng loạt chắp tay thi lễ, sau đó trở mình lên ngựa, đánh tiếng hỏi người xung quanh ai là Đổng Băng Phong.
Sở dĩ hỏi có làm chuyện gì thương thiên hại lý hay không là lo lắng một số tay giang hồ phạm vào trọng tội mượn cơ hội trắng án. Cùng nhau đi tới cứu viện, có phần nhân tình với quan phủ và Triệu Tiến, chẳng khác gì là nhờ bao che. Triệu Tiến không bằng lòng bị người khác lợi dụng kẽ hở như thế.
- Tám mươi bảy người đoàn luyện Ngũ Lý Trang, nguyện ý đi trước Tiến gia cứu viện Từ Châu.
- Đi theo đằng sau.
- Bọn tiểu nhân là huynh đệ Bạch gia, nguyện ý ra sức vì Tiến gia, cứu viện Từ Châu.
- Đi theo đằng sau.
- Tại hạ Dương Kế Thịnh, mang ba mươi tráng đinh trong nhà, nguyện ý theo Tiến gia cùng đi cứu viện Từ Châu.
- Theo đằng sau.
- Vũng Cổ Sơn.
- Triệu Gia Quyền.
- Phòng Thôn Tập.
Theo bước đội ngũ tiến lên, trên đường đi luôn có đội ngũ đám người ít có nhiều có gia nhập. Bọn họ chuẩn bị sẵn lương thực trang bị, cung mã chỉnh tề, có người có mấy con dao, mấy cây thương, còn lại đều là nông cụ, còn có người chỉ có mộc côn vót nhọn. Bọn họ có kẻ là người giang hồ, có kẻ là hương dũng đoàn luyện trong thôn trang, còn có không ít người chẳng biết lai lịch. Chỉ là cảm thấy nên đi cứu Từ Châu, liền cầm lấy đại thứ đồ gì đó bên cạnh chạy tới.
Triệu Tiến cuối cùng cũng hiểu được dụng ý của Như Huệ sắp xếp kỵ binh ven đường tuyên cáo rồi. Vốn hắn chỉ triệu tập những hương dũng đoàn luyện trong số dân tị nạn đến Hà Gia Trang và xung quanh đấy, còn hiện giờ rất nhiều người biết được việc này đều tự mình đến gia nhập. Đối mặt với mấy vạn lưu dân dưới thành Từ Châu, nhiều thêm một người sức mạnh cũng tăng lên.
Sau khi từ Hà Gia Trang lên đường được một canh giờ, ngoại trừ bản đội Triệu Tự Doanh nhân mã các nơi còn lại đều cảm thấy buồn chán, bắt đầu lo lắng chuyện gặp phải trên chiến trường, sĩ khí cũng rơi rụng. Nhưng đi dọc đường không ngừng có người gia nhập, tâm tình tất cả dần dần tăng vọt lên. Vốn chúng ta đây là ra tay làm việc nghĩa đúng thật vạn chúng đến đầu nhập, việc làm này phải được soi sáng. Mặc kệ đến trước hay đến sau, tất cả đều cảm thấy bản thân khẳng khái hào kiệt, ai ai cũng ngẩng cao đầu ưỡn ngực, mười phần hằng hái.
Ngoại trừ ven đường gia nhập, số người muốn đi theo Triệu Tự Doanh cùng nhau đi cứu việc chém giết dưới thành, thôn trang ven đường con tụ tập làng xóm xung quanh tự mình làm vài món ăn biểu lộ thành ý khao quân. Lúc vừa lên đường hơn một canh giờ, đi ngang qua một thôn trang, bên trong chỉ kịp mang ra nước nóng, dắt hai con dê đi ra. Triệu Tiến lẽ dĩ nhiên là từ chối, đợi đến lúc tới thôn trang thứ hai, bên đó đã nấu xong thịt luộc bánh nướng, đại đội vừa ngang qua đã bước ra khao quân.
Mắt thấy sắp đến giờ ăn trưa, Triệu Tiến chỉ bảo xe ngựa đằng sau thu lấy, sau đó chiếu theo giá cả thanh toán tiền bạc. Thôn trang khao quân kia còn chối từ Triệu Tiến hồi lâu.
Bình thường đại đội trộm cướp, khách giang hồ các nơi chỉ sợ là tránh không kịp. Đoàn luyện hương dũng cũng chưa chắc được chiêu đãi cỡ này, thường thường còn có người ở đằng sau nhổ nước miếng chửi má nó, nói đây là làm chó cho bọn nhà giàu. Nhưng hôm nay không giống như vậy, dân chúng ven đường đều là vẻ mặt nhiệt tình, cầm ra hết đồ ăn ngon luyến tiếc không dám ăn để khao quân. Đãi ngộ như vậy tất cả có mặt đều nhận lãnh, trong lúc nhất thời hăng hái lại tăng thêm vài phần.