Một hán tử bên cạnh xe ngựa lập tức lớn tiếng vâng dạ, ngoại trừ người của Lưu Trình tự mình mang tới, lại có mấy chục hán tử đi theo sang đấy, trước đống lửa chỉ còn lại ba người. Đợi Lưu Trình đi xa, hán tử ngồi ở bên cạnh Tào Hồng Cử mới thấp giọng nói.
- Nhị gia, người Khổng lão hổ đều là hạng như vậy, không cần phải tức giận. Chúng ta mang theo ít người, đợi đến dưới thành, còn phải nhờ bọn chúng giúp đỡ, nhịn một chút đi.
- Hầu Ngũ, không phải ta tức giận điều này, ta là tức Từ gia bên đó.
Từ Hồng Cử nghiến răng nói, nói xong câu này, y nhìn hai người trái phải thấp giọng nói.
- Lão Hầu, lão Hạ, chúng ta dọn sạch Từ gia này thế nào đây, nếu như có thể thành, không đi Từ Châu cũng đáng. Hương đồ bên trong không phải truyền tin ra rồi sao? Mặc kệ là quan gia hay là của riêng, binh khí trong kho của bọn Từ gia có vô số.
Hầu Ngũ và Hạ Trọng Tiến liếc nhìn nhau, Hầu Ngũ lắc đầu khuyên nhủ.
- Nhị gia, Từ gia này đánh không được. Mấy ngàn tráng niên luyện sắt đào mỏ kia của họ thật sự không giống những người của chúng ta. Đó là thợ khéo làm việc cùng nhau lâu dài, đều là một thân sức mạnh, đánh nhau không kém những đoàn luyện trong làng trại. Hơn nữa Từ gia không thiếu binh khí, chỉ sợ còn chứa hỏa khí. Nếu như thật sự muốn ra tay, khi chúng ta đánh hạ quá lâu, binh mã Sơn Đông và Nam Trực Lệ triệu tập lại đây, vậy thật là phiền phức lớn rồi.
Hạ Trọng Tiến gật đầu, nói tiếp.
- Nhị gia, suy nghĩ của Chúa thượng rất rõ ràng, mấu chốt lần này là bảo người của chính chúng ta ra ngoài một chuyến, có thể đúc kết kinh lịch. Hơn nữa, Từ Gia Trang này tính làm cái gì, nắm được Từ Châu không chỉ tốt hơn gấp trăm lần.
Nói lên điểm này, Từ Hồng Cử lập tức trở nên vô cùng nôn nóng, giọng điệu buồn bực nói.
- Tổng cộng mới cung cấp mười bộ giáp, một ngàn thanh đao, ít đồ này cũng có thể phá thành à. Còn không bằng đi thẳng tới dọn sạch Hà Gia Trang, phá nơi đó, kiếm nhiều hơn so với Từ Châu.
Nhìn xung quanh không ai tiếp lời, Từ Hồng Cử oán hận lại mắng chửi, lẩm bẩm nói.
- Chỉ sợ đám người kia sớm đã trốn vào trong thành rồi, lông cũng dọn không được một cọng.
Hầu Ngũ nghiêm túc một chút nói ra.
- Nhị gia, bên phía chúng ta có không ít hơn bốn vạn người, hiện tại có không ít người một lòng một dạ với chúng ta. Dưới thành Từ Chân không biết phải chết bao nhiêu, chết không tính đến, sống sót chính là có chỗ dùng được lớn nhất với Chúa thượng. Nhiều người khơi mào như vậy, chúng ta cần gì để ý một Từ Châu. Tế Ninh Châu, Lâm Thanh Châu giàu có hơn nơi này gấp bao nhiêu lần.
Hạ Trọng Tiến lại tiếp lời nói.
- Hơn nữa Từ Châu này chúng ta cũng chưa chắc phá không được. Nếu như thật phá rồi, binh khí của Từ gia ở Cảnh Sơn cũng phải cho thôi.
Từ Hồng Cử hít sau vài hơi khí lạnh, nhổ mạnh bãi nước miếng trên đất, hung tợn mắng.
- Từ chân to này, đàn bà thối, nếu như rơi vào trong tay lão tử, thế nào cũng phải lấy làm lư hương trong nhà.
Nói xong cây này, Từ Hồng Cử đã bình tĩnh hơn nhiều, y mở miệng nói.
- Hầu Ngũ, người phái người đi xem thử tình hình thuyền bè, điều này ngàn vạn lần không thể xảy ra sai sót gì. Lão Hạ ngươi dẫn người đi thử các nơi. Những người chúng ta nắm được ngàn vạn lần không thể loạn, mấy nơi náo động lên phía bên Sơn Đông đều bị san bằng rồi. Quan phủ cũng bắt đầu cứu tế, nếu chẳng may những thứ này để lộ ra, thì cần cười lớn đã tan tành cả rồi.
Luồng lưu dân lớn di cư, từ trước tới nay là đại kỵ của triều đình và quan phủ, thường thường sẽ điều động quan quân vây chặt, địa phương cũng sẽ có cứu tế. Từ mấy vạn dân ở huyện Vận Thành đi về hướng nam tất nhiên là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt quan gia. Nhưng cùng lúc với di chuyển của lưu dân bên phía huyện Vận Thành, các nơi Sơn Đông đều bùng nổ loạn dân. Liên tục mấy năm liền xảy ra thiên tai, quan phủ cũng phải sứt đầu mẻ trán, cứu tế cũng theo đó không đến được. Ngược lại luồng lớn lưu dân huyện Vận Thành bắt đầu xuôi nam, lúc này mới kinh động khắp nơi, cứu tế chậm chạp không đến, binh mã các nơi Sơn Đông cũng bắt đầu tụ tập.
Nhưng cục diện lúc này là quét tuyết trước cửa, lưu dân ở Sơn Đông là đại họa, nếu như đã đến bên phía Nam Trực Lệ, vậy không còn là đại họa của Sơn Đông nữa rồi. Bên phía Nam Trực Lệ cũng đang náo loạn, cũng có họa lưu dân, nhưng phủ Phượng Dương là nơi tổ lăng Hoàng lăng, Bi Châu là chỗ then chốt của tào vận. Hai nơi này là khẩn yếu nhất. Từ Châu cũng không có người để ý tới, tất cả đều cảm thấy dù sao tạm thời sẽ không qua được Hoàng Hà, chậm rãi thu dọn cũng còn kịp.
Từ Hồng Cử suất lĩnh đội lưu dân này cũng coi như có thiên thời địa lợi nhân hòa rồi. Y làm được những điều này, cho dù kế hoạch trước đó chu đáo như thế nào cũng vô dụng, mọi người tham dự cũng có ý đồ chuẩn bị bỏ dở nửa chừng, lại không ngờ lại tiếp cận được nơi muốn đến quá là thuận lợi.
Lưu dân suốt đường đi có thể coi như là thuận lợi, nhưng việc cần làm lại xảy ra rủi ro, đây mới là nguyên nhân Từ Hồng Cử giận dữ.
Khác với mấy vạn nạn dân lưu dân đần độn, Từ Hồng Cử và thuộc hạ biết mình muốn làm cái gì, bọn chúng cũng vẫn đi thẳng không có dừng lại.
Bọn lưu dân không có chú ý tới, trong đội ngũ luôn có mấy chiếc xe lớn trâu ngựa kéo, thứ đánh cướp được, lương thực thì phát ra, vàng bạc đồ quý giá gì lại rất ít khi nhìn thấy. Lưu dân ở bên cạnh đội ngũ thì thường xuyên nhìn thấy có mấy chiếc xe lớn rời đội đi về hướng bắc. Vàng bạc đồ quý giá cướp được khi đạt được phân lượng lớn, thì sẽ dùng xe ngựa chứa vào chở về bên phía Vận Thành, dùng tuyến đường phi ký và triều cống của Văn Hương Giáo vận chuyển, sẽ không xảy ra sơ xuất gì.
Mà đến được Từ Châu, xe ngựa có chừng hơn bốn mươi chiếc, đây không phải cướp được, mà là để che đậy vận chuyển binh khí trước đó, binh khí tất nhiên là của Từ gia ở Cảnh Sơn, Từ Châu làm ra.
Từ gia, Cảnh Sơn, Từ Châu, hết sức quan trọng trong buôn bán nghề sắt trong thiên hạ. Cái gọi là "Nam Phật Bắc Từ" nói thẳng ra là, Phật Sơn ở Quảng Đông và Từ Châu của Nam Trực Lệ.
Phần đông dụng cụ sắt các nơi sử dụng, công cụ nông cụ là phần nhiều, binh khí cũng có. Binh khí quan quân dựa theo phép tắc đều là mua sắm từ chợ sắt về quân doanh. Nhưng chỗ đó cắt xén vật liệu, làm ẩu, vốn không cách nào dùng được. Dù có dùng đao giết chó, đao gãy chó chạy trở thành chuyện cười, bình khí như thế tất nhiên không có cách nào mang ra trận giết địch. Cũng may từ Binh bộ cho đến quân tướng bên dưới, không người nào để ý, quân lương đều bị cắt xén vạn đoạn, ai còn để ý tới binh khí, suy nghĩ cách ứng phó mà thôi.
Quân tốt bên dưới có thể lừa gạt, ra trận cũng không có người nào để ý tới sống chết, nhưng thân vệ gia đinh tướng tá thì lơ là cho qua không được. Bọn họ là lực lượng quân đội quan trọng nhất, xung phong liều chết với quân địch, hộ vệ chủ tướng đều phải dựa vào bọn họ, binh khí giáp trụ tất nhiên cũng phải do thợ giỏi chế tạo. Một món hai món có thể tìm thợ rèn lò rèn, nếu như số lượng lớn chỉ có thể mua sắm chỗ như Từ gia đây. Tư binh hộ vệ bọn quyền quý giàu có là để trông coi nhà họ, điều này đương nhiên càng không thể qua loa, cho nên cũng được xếp vào hàng giống như thân vệ gia đinh, cũng phải sắm binh khí tốt nhất mới được.
Ngoại trừ Nam Trực Lệ, buôn bán binh khí của Từ gia còn lan đến vài tỉnh xung quanh, thậm chí còn mua bán vài chỗ xa hơn, hơn nữa giao dịch binh khí số lượng lớn như vậy là hợp pháp. Bình thường đúc binh khí riêng đều kéo theo liên quan đến mưu phản, quan phủ nhất định sẽ theo đó nghiêm trị. Nhưng như Từ gia này, người mua đồ đều là Tham tướng, Du kích này nọ, thậm chí mấy chỗ vệ đội Thái Giám Trấn Thủ cũng mua ở đây, quý tộc bên phía Nam Kinh cũng có không ít.
Lại càng không cần phải nói tới Từ gia vài chục năm nay, không phải tộc nhân Từ gia, thì là sĩ tử Từ gia cung phụng làm quan trong triều đình, vốn đều có liên quan tới Công bộ, vị gần đây nhất là em họ tộc trưởng Từ gia, hiện giờ là Công bộ Thị lang. Bên phía Công bộ mua đồ sắt của Từ gia cũng không phải việc một năm hai năm gì.
Các mặt cộng lại, việc buôn bán binh khí của Từ gia đã coi như là đúng phép vua, quan phủ căn bản sẽ không để ý tới.
Buôn bán hợp vương pháp kiếm tiền, mua bán phi pháp kiếm lợi lớn, buôn bán võ bị càng phải như vậy. Người lục lâm giang hồ luôn sống trên đầu đao liếm máu, cả ngày lăn lộn trong sống chết đánh giết, có vũ khí tốt nhất trong tay, cơ hội có được mạng sống đều lớn hơn rất nhiều. Quan binh mua sắm vũ khí đương nhiên dựa theo giá chợ trả tiền, nhưng những người này vốn là phạm vào phép vua, muốn mua binh khí của Từ gia thì phải mua với giá tăng gấp mấy chục lần thậm chí còn nhiều hơn.
Nhưng cho dù người có ra tiền, Từ gia cũng sẽ không bán, buôn bán than đá, sắt nhiều năm như vậy, Từ gia đương nhiên biết giới hạn ở chỗ nào, cũng biết có bao nhiêu người nhìn chằm chằm cơ ngơi của Từ gia, cho nên vẫn phải vô cùng cẩn thân. Bọn họ chỉ sẽ bán binh khí cho người mua đủ tư cách. Về phần người mua này bán lại cho nơi nào, đó không phải là chuyện của Từ gia.
Vân Sơn Tự cơ ngơi to lớn, hoành hành Từ Châu, bọn họ nuôi dưỡng tăng binh hộ tự, mua sắm binh khí quan phủ cũng phải cho phép. Nhưng chi tiết sổ sách không có người nào lưu ý đến, cũng không ai để tâm đến tăng binh Vân Sơn Tự hàng năm luôn dùng "hỏng" rất nhiều binh khí, sau đó muốn mua sắm lần nữa bên phía Từ gia. Nhưng binh khí "nát" đào thải ra, phần lớn là chuyển qua tay bán ra ngoài, Vân Sơn Tự phát tài lớn trong việc này.
Ba năm trước đây Văn Hương Giáo đắp lên tuyến đường này, do Hà Vĩ Viễn ra mặt mua sắm, sau đó vận chuyển về Sơn Đông. Lúc bắt đầu trên dưới Văn Hương Giáo làm việc rất cẩn thận, số lượng mỗi lần nhập hàng cũng không lớn, thời gian dần dần tăng lên. Chờ đến thời điểm mua sắm số lượng quá lớn, Hà Vĩ Viễn bị diệt môn, Vân Sơn Tự cũng bị Triệu Tiến phá hủy, con đường này lập tức bị đứt.