Lời này người bên cạnh cũng nghe được rõ ràng. Khi nghe thấy xưng hô "Triệu Tiến", "Triệu công tử", rất nhiều người nhìn gã này thấy không ổn. Nghĩ thầm thân phận tôi tớ như ngươi tùy tiện muốn gọi như thế nào cũng được sao, thật không còn biết mình họ gì sao?
Sau khi vừa nghe xong những lời này, tất cả bất giác lui về phía sau hai bước, tránh càng lúc càng xa. Hương dũng đoàn luyện các nơi chạy đến cứu viện, chém giết chết bị thương nhiều như vậy, lại không để cho họ vào thành, còn dám nói như vậy với cường hào như Triệu Tiến. Có phải thật không biết chữ chết viết thế nào rồi sao?
Triệu Tiến sửng sốt, quay đầu nhìn khắp một lượt đám huynh đệ của mình. Trên mặt bọn họ hoặc có kinh ngạc, hoặc có căm giận. Vương Triệu Tĩnh lại vẫn đứng yên lắc đầu nói.
- Việc như vậy vị Tri châu này cũng làm ra được.
Triệu Tiến lập tức mỉm cười, quay đầu xua tay với vị Đồng đại gia kia, sau đó giơ cánh tay ra hiệu phía trước. Cờ hiệu lay động, tiếng trống vang lên, đại đội lại đi vào trong thành.
Gã hầu cận này nhìn đại đội vẫn đi về phía trước, mồ hôi trên mặt chảy ra càng nhiều, đứng nguyên tại chỗ nói lắp bắp.
- Triệu công tử, phụ thân ngươi còn làm sai dịch trong nha môn. Trong mắt ngươi có phải không còn vương pháp nữa không?
Cát hương quát giận một tiếng.
- Cút ngay!
Đồng đại gia hầu cận Tri châu đại nhân kia sợ tới mức toàn thân rung lên, lảo đảo hai bước lui lại phía sau, ngồi luôn xuống đất, ngay sau đó dùng cả hai tay hai chân né sang bên đường, sợ bị người giẫm trúng.
Có người đang cười vang, cũng có kẻ lớn gan hỏi.
- Đồng đại gia, ngài có phải được sai bảo quen chạy như thế rồi hả.
Đồng đại gia kia thân thể không ngừng run rẩy, ngay cả đáp lại cũng không màn tới, đợi đại đội đi ngang qua trước mặt gã mới khóc lóc khuôn mặt đầy nước mắt quay đầu nói.
- Ngươi cho rằng ta muốn như vậy à. Vừa nghe sai tới làm chuyện xui xẻo này, người trong nha môn không còn thấy ai nữa rồi, ta bị ép phải đi đó.
Lẽ ra thời khắc vô cùng khác thường như lúc này, các nơi cổng thành đầu thành cũng đều có binh lính và đoàn luyện trấn thủ. Tuy nhiên nhìn thấy Triệu Tiến dẫn theo Triệu Tự Doanh vào thành, lại không có người không biết sai quấy sang đây ngăn trở, quan quân dẫn theo binh lính còn khách khí chào hỏi, thậm chí đối với bọn đoàn luyện và người bên ngoài cũng không kém hơn bao nhiêu, chẳng qua tiếng nghị luận ở đây và bên ngoài không giống nhau.
- Chậc! Chậc! Vương công tử bên trong thành, Tiến gia ngoài thành, mấy huynh đệ này đều là hảo hán.
Mấy thứ bao cát đồ vật này nọ ngăn chặn trong vòm cổng thành đã bị dọn gần như sạch sẽ, nhưng vết máu cuộc chiến kịch liệt hôm kia còn không chưa kịp tẩy rửa. Đám người Triệu Tiến nhìn xung quanh một lượt, rồi nói với Vương Triệu Tĩnh cưỡi trên lưng ngựa.
- Hôm ấy đệ cũng vạn phần hung hiểm rồi. Ai cũng không ngờ được bọn chúng bố trí nhiều người như thế bên trong thành.
Vương Triệu Tĩnh mở miệng nói.
- Nếu không phải bên trong thành có bố trí từ trước, bọn lưu dân đó cũng sẽ không đến đánh thành Từ Châu.
Triệu Tiến trầm giọng nói.
- Dù gì cũng nhờ có đệ. Nếu không phải đệ giết sạch bọn trong thành. Cổng thành một khi mở ra, trong thành đại loạn, chúng ta cho dù đến đây chỉ sợ cũng không biết làm gì.
Không đợi Vương Triệu Tĩnh trả lời, Trần Thăng lại trêu chọc nói.
- Đệ dành hết tâm sức đọc sách, võ nghệ cũng không sút kém a.
Triệu Tiến nhướn mày, nghĩ thầm lúc này còn chăm chăm vào chuyện đó thật chẳng thú vị gì. Không ngờ đến Vương Triệu Tĩnh lại thản nhiên vỗ chuôi kiếm nói.
- Lúc khẩn yếu quan đầu, vẫn là đao kiếm trong tay đáng tin cậy.
Trần Thăng không tiếp tục nói nữa, chỉ là cười rất sảng khoái.
Đội ngũ của Triệu Tự Doanh đi không nhanh, đi qua ủng thành mới được một nửa, có mấy người chạy vội vàng từ trong vòm cổng thành trong ra, ở rất xa đã có thể nhìn thấy đó là Trần Nhị Cẩu và Sát Trư Lý, còn có vài đầu mục bên cạnh.
Bọn họ cũng không dám nghênh đón trước mặt, chỉ đến quỳ xuống bên đường, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên. Triệu Tiến ra roi thúc ngựa tiến lên không có mảy may dừng lại. Lúc đi ngang qua liếc mắt sang bên đường, lại mở miệng nói với Vương Triệu Tĩnh.
- Nghe nói lúc lưu dân vây thành, hai vị giang hồ lão luyện này rất biết suy nghĩ phải không?
Trần Nhị Cẩu và Sát Trư Lý vốn dĩ muốn thanh minh, nghe được câu này, lập tức dập đầu xuống đất thật mạnh. Vương Triệu Tĩnh cười lạnh ở trên ngựa nói.
- Lưu dân vây thành, tất cả đều cho rằng sẽ đi gây họa cho thôn làng. Hai vị này suy tính đại ca chắc phải gặp xui xẻo. Trong thành sau này bọn họ chính là kẻ lớn nhất, tất nhiên có lòng dạ khác. Kẻ anh hùng trong lùm cỏ, hai vị này rất hiểu được nên bỏ hay nên lấy đó nha.
- Tiểu nhân... Tiểu nhân...
Sát Trư Lý nói được hai từ, giọng nói rung lên nói không được nữa, Trần Nhị Cẩu không nhúc nhích hàm răng đánh vào nhau lập cập, một chữ cũng nói không ra khỏi miệng.
Triệu Tiến cười lắc đầu, ở trên ngựa nói.
- Tiểu Dũng! Trong thành chúng ta không thể bỏ trống, đệ tìm người dùng được trông coi trong thành đi. Hai vị anh hùng này nhân tài lớn như vậy, chớ nên vứt ở trong thành, vậy thì uổng phí lắm. Đi Hà Gia Trang chăn gia súc đi.
Đội ngũ bước đi vô cùng ổn định, đối thoại của Triệu Tiến và đám huynh đệ người bên dưới nghe rất rõ ràng. Hai người Trần Nhị Cẩu và Sát Trư Lý nghe những lời này thân thể run rẩy bất ngờ khựng lại, không ngừng dập đầu binh binh. Trần Nhị Cẩu lúc này rốt cuộc đã nói được, giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở.
- Tạ ơn Tiến gia không giết! Tạ ơn Tiến gia không giết!
Lập tức mọi người đều nhịn không được bật cười, Trần Thẳng chỉ lắc đầu, Cát Hương quay đầu lại nhìn một lượt, lúc quay đầu nhìn phía trước khinh bỉ nói.
- Chỉ có bản lĩnh như vậy, không ngờ còn có lá gan làm bậy.
Triệu Tiến trầm giọng nói.
- Bọn chúng vẫn chưa làm việc sai trái gì, lưu lại một mạng cho bọn chúng. Nhưng chút lòng dạ này của bọn chúng nhất định là có bọn thuộc hạ khuyến khích. Ít ra cũng nên bắt vài tên tới cho nhìn thấy máu.
Mọi người đều theo đó gật đầu.
Sau khi vào thành, đội ngũ chia làm hai, một đội đi hướng tửu phường, một đội đi hướng bãi hàng. Sau khi tới nơi phát tiền công ba tháng, cho một nửa số người mỗi đội về thăm nhà, một nửa số người ở lại đóng giữ. Người nhà cũng có thể đến thăm người thân, ăn ngủ đều do Triệu Tự Doanh chăm lo. Gia đinh chết trận cũng có người riêng đi thông tri cho biết, tiền bạc cấp dưỡng cho người nhà hàng tháng cũng được lấy ra phân phát.
Gia đinh bãi hàng và tửu phường không có xin phép về nhà, ăn ngủ đều được cung ứng gấp đôi, bữa bữa đều có thịt, mỗi ngày ăn được một lần gạo ngon, hơn nữa ba ngày đầu không cần thao luyện, đây là khao thưởng sau cuộc chiến, tất cả đều đáng được nhận.
Lưu Dũng không có người thân nào đi thăm hỏi, cho nên giống như thường ngày, do y chủ trì các nơi bên trong thành, lề lối giang hồ chợ búa trong thành Từ châu cũng cần chỉnh đốn lần nữa. Lưu Dũng cũng cần phải trao đổi với các nơi.
Đổng Băng Phong thì dẫn người xuất thân từ Vệ sở xin phép trở về nhà. Triệu Tự Doanh lần này bất chấp an nguy đến cứu viện, mà Từ Châu vệ vốn có chức trách trấn thủ vùng này. Kết cục lại không có phái người ra, khiến cho trong lòng tất cả mọi người đều rất không thoải mái. Đổng Băng Phong và một đám người xuất thân ở Vệ sở càng khiến cho bọn họ ngượng ngùng. Nói đi nói lại Triệu Tiến cũng coi như là Bách hộ của Vệ sở, tuy nhiên hắn trước giờ không xem mình là quân hộ, cũng không cảm giác được điều gì.