- Đại nhân, phía bắc Từ Châu có Hoàng Hà hiểm yếu, thành Từ Châu có tường cao hào sâu, bên trong thành có mười vạn hộ dân, võ bị đầy đủ. Chỉ cần cửa thành đóng chặt, phòng thủ nghiêm mật, là được bình yên không cần lo nghĩ nhiều.
Không ngờ được Dương cử nhân mở miệng đã nói điều này.
Đồng tri châu sắc mặt vốn không được tốt, nghe thế lập tức nổi lửa giận, lạnh giọng nói.
- Bản quan chăn dắt con dân Từ Châu, chẳng lẽ còn cần ngươi tới nói cho biết những thứ này hay sao? Không còn việc gì nữa thì cút ra.
Sắc mặt Dương cử nhân tối sầm, nhưng không nhúc nhích, khom người khẩn thiết nói.
- Thái tôn, ý của học trò là, dựa vào lực lượng hiện có bên trong thành Từ Châu chúng ta, thủ thành không lo, không cần kêu gọi đoàn luyện ngoài thành đến trợ giúp.
Đồng tri châu vừa muốn mở miệng giáo huấn trách cứ, nghe nói như thế, sắc mặt lại trở nên kinh ngạc, bên trong châu thành có Bổ khoái, sai dịch, còn có quan binh thủ thành, đây là phép vua hiện nay, tự nhiên sẽ không giống ngoài thành không có phép tắc như vậy.
Gia đình giàu có bên trong thành Từ Châu, có thể nuôi mấy chục tráng hán, một số nhà còn hơn thế nữa, thậm chí còn được trang bị võ khí, đó chính là phạm vào điều cấm kỵ. Mặc dù bên phía Triệu Tiến, cũng là mắt nhắm mắt mở coi là tiểu nhị cửa hàng. Mặc dù như vậy, sau khi mở rộng tuyển mộ, vẫn là biết điều biết ý rời khỏi thành Từ Châu. Thậm chí những bọn lưu manh côn đồ rất thích đánh nhau tàn nhẫn trong chợ kia, hoàn toàn không có sức chiến đấu gì.
Chính bởi vậy bên trong thành không có gì giống như đoàn luyện tư binh, tình hình quan binh chủ lực đi Bi Châu, bất kỳ ai cũng phải nghĩ tới hương dũng đoàn luyện ngoài thành, đó mới chính là có sức chiến đấu thực sự. Cường hào khắp cả Từ Châu, dự trữ nuôi dưỡng đoàn luyện tư binh, hoặc là vì oán hận tích chứa, hoặc là vì lợi ích, đấu đá lẫn nhau không ngừng, sức mạnh như vậy có thể dựa vào, toàn bộ mộ binh vào thành hiệp trợ thủ vệ, cũng là quân lính đầy đủ sức lực.
Kỳ thật nói trắng ra là, Tri châu nghĩ đến đầu tiên chính là Triệu Tự Doanh, mấy trăm tráng niên như lang như hổ thế kia, sau khi vào thành, an toàn của thành Từ Châu có thể càng bảo đảm. Đạo lý này rất nông cạn, y có thể nghĩ đến, người hiểu biết rộng như Dương cử nhân cũng có thể nghĩ đến, nhưng đề nghị của Dương cử nhân lại là không gọi hương dũng đoàn luyện ngoài thành.
Sau khi Đồng tri châu kinh ngạc, trên mặt tràn đầy nét giận, Dương cử nhân lại quỳ sụp xuống, Ngẩng đầu ôm quyền nói.
- Thái tôn, Triệu Tiến nếu như ở trong thành, trong mắt sĩ thân dân chúng nào còn có quan phủ? Nào còn có thái tôn?
Dương cử nhân quỳ gối tiến lên vài bước, thanh âm khàn đặc nói.
- Thái tôn, Triệu Tiến chính là hổ lang, làm việc ngang ngược, hắn ở trong thành, từ trên xuống dưới không thể thở nổi. Sau khi hắn ra khỏi thành, thái tôn chẳng lẽ không cảm thấy cả người nhẹ nhõm.
Đồng tri châu nghiêng người về trước dựa vào lưng ghế, nét giận trên mặt cũng dần dần tiêu tan. Triệu Tiến ở Cao Gia Trang gặp phải phục kích, giết một hơi hơn trăm đạo tặc vong mạng, sau đó còn thông qua Vương sư gia biểu đạt thái độ cứng rắn, mạnh mẽ. Sau những điều đó, Đồng tri châu cũng cảm thấy mình bị trói buộc tay chân, làm việc lúc nào cũng phải lo lắng bên phía Triệu Tiến sẽ ứng phó thế nào, thậm chí còn phải nghĩ đến bên phía Triệu Chấn Đường. Thư biện tiểu lại ở Lục phòng lúc rãnh rỗi đều nhắc đến Triệu Tiến thế này thế kia, hữu ý hay vô ý thì không biết, nhưng mỗi ngày nghe thấy, trong lòng đều không được tự nhiên thoải mái. Có khi ban đêm cũng sẽ nghĩ rằng chức Tri châu này của mình làm không có chút ý nghĩa nào.
Dương cử nhân quỳ ở tại chỗ đã nhìn ra biến hóa sắc mặt của Đồng tri châu, hắn giọng điệu bình tĩnh lại một chút nói.
- Thái tôn, nếu như lần này Triệu Tiến trở về thành, vậy hắn có danh phận có đại nghĩa, đến lúc đó ở luôn trong thành không đi, châu nha có cách gì sao?
Nếu như mời người trở về bán mạng thủ thành, nếu như đến lúc đó đối phương không đi, thật cũng không có cách gì. Dù sao người khác vì nghĩa không chùn bước đến bán mạng thủ thành, sau khi qua khỏi không thể đuổi người ta đi. Nếu như là hương dũng đoàn luyện bình thường cũng coi như bỏ qua, đoàn luyện mạnh mẽ như Triệu Tự Doanh cũng không thể gọi lập tức đến vung tay lập tức đi.
Đồng tri châu lâm vào trong suy nghĩ lo lắng, Dương cử nhân từ dưới đất đứng lên, nhưng hết sức mạo muội ghé sát bên tai Đồng tri châu nhẹ giọng nói.
- Đại nhân, việc làm của tên Triệu Tiến này, sớm hay muộn cũng là muốn ôm lãnh lương sai, nếu như hắn ôm hết, còn có người nào khác nữa.
Lương sai hai chữ này vừa ra khỏi miệng, thân mình Đồng tri châu run rẩy thoáng chốc, quay đầu liếc mắt nhìn Dương cử nhân một cái, chậm rãi gật đầu nói.
- Nhìn không ra ngươi thật là người già dặn thành thạo, suy tính rất sâu xa. Ngươi đi tiền sảnh bên kia chờ đó.
Trên mặt Dương cử nhân lộ ra nét cười, khom người thi lễ cáo từ, chỉ lưu lại Đồng tri châu trầm tư nơi đó.
Cái gọi là lương sai chính là thuế má trưng thu lương thực, đây là việc lớn can hệ đến đánh giá và tiền bỏ vào túi của quan viên, làm tốt, túi tiền nhà mình giàu có thêm, đánh giá xuất sắc có hi vọng thăng quan, làm không tốt, ngược lại không cần phải nói tới, chẳng những tiền đồ ảm đạm, còn không có tháng ngày sau này, cũng không có chỗ nào tốt.
Đám dân chúng đương nhiên không sẵn lòng giao các loại lương thực vất vả trồng trọt ra được, sĩ thân nhà giàu hoặc người có công danh, hoặc là làm chút mánh lới, ruộng đất nhà mình giao ít đi hoặc không giao, ruộng đất bọn họ che chở cũng giao ít đi hoặc không giao. Sau đó một phần này còn phải chuyển hết trên người dân chúng nhỏ bé, chẳng khác nào tăng thêm rất nhiều thuế má còn thiếu lên lưng bọn dân chúng, thậm chí tăng gấp mấy lần.
Vốn cũng không sẵn lòng giao ra, bây giờ lại tăng thêm gấp đôi, vậy lại càng không muốn, thời điểm thu lấy lương thực thuế má, thường thường phải dùng sức mạnh, cả thiên hạ đều giống như vậy. Chẳng qua dân Từ Châu dũng mãnh, tập họp lại tự bảo vệ mình, thu thuế thu lương còn khó hơn nơi khác nhiều hơn chút, thường thường là Bổ khoái, Mã bộ và sai dịch cường tráng cùng ra tay, võ lực bức hiếp, có đôi khi thậm chí còn phải rút đao ra sống mái mấy phen, rồi mới miễn cưỡng thu được. Như vậy vẫn có thiếu hụt như trước, thường thường còn phải xuống tay với nhà giàu địa chủ không có quen biết gì với quan lại, đó càng cần phải đánh nhau.
Ban đầu thì như vậy, quan phủ dần dần cũng có kinh nghiệm, đơn giản chỉ cần ôm hết toàn bộ hoặc một phần thuế má mỗi năm cần giao cho người nào đó, chỉ cần giao lên đủ mức chính y nhận lãnh, còn thừa lại đều là chỗ tốt của tự nhà y.
Việc ôm lãnh lương sai này đúng là có lợi rất lớn, thu nhiều giao ít, không biết có thể cắt xén được bao nhiêu chỗ béo bở, việc này thường thường đều là Thư biện lại mục của hộ phòng và cường hào bên ngoài lãnh lấy. Sau đó dựa theo phép tắc chia lời lãi cho các nơi, bên phía Đồng tri châu tất nhiên lấy được phần lớn, tuy nhiên trong nha môn cũng có người lén cắt bỏ túi riêng; Lưu thư biện của hộ phòng mới là lấy được nhiều nhất. Hễ là người đã làm qua ôm lãnh lương sai, đều có thể kiếm được lợi lộc đến mấy đời ăn cũng không hết.
Mùa thu hàng năm chia nhau món lời lương sai là khoảng thu lớn nhất một năm của Đồng tri châu, y đương nhiên vô cùng coi trọng. Từ trước những người ôm lãnh lương sai kia đều rất thông hiểu lí lẽ, đều đưa đủ cho Đồng tri châu, nhưng nếu như để Triệu Tiến làm việc này, hắn còn có cần phải chia cho người khác không? Hắn chắc chắn không chia, ai dám trở mặt với hắn nào? Hắn nếu như không chia, năm sau hắn vẫn muốn làm, ai không dám không cho hắn làm?
Mặc dù Triệu Tiến không có để lộ ra suy nghĩ này, nhưng Đồng tri châu cũng đã biết chút tin đồn, bên phía hộ phòng đã chuẩn bị tự mình đi tìm Triệu Tiến ôm lãnh lương sai rồi.
Miếng thịt béo bở lớn như vậy, chỉ cần người có tư cách, đều không thể không ăn. Với địa vị Triệu Tiến hiện giờ, đương nhiên là có tư cách. Dân bản địa, người vùng này của Hộ phòng lại càng hiểu rõ, mình không tự tay tặng chuyện xui xẻo này cho, thì chính là mình không hiểu phép tắc rồi.
Ngàn dặm nhận chức chỉ vì tài, vừa nghĩ phần thu vào này có thể không còn, Đồng tri châu đã cảm thấy vô cùng nóng nảy, suy nghĩ trong đầu này ngày bình thường giấu ở trong lòng, hôm nay vừa được nhắc đến, lập tức không buông bỏ được.
- Lão gia! Lão gia, sĩ thân trong thành đều đang đợi ngài.
Đầy tớ không biết lúc nào đã vào phòng, nhẹ giọng thúc giục.
Tri châu Đồng Hoài Tổ thân mình run lên, không tự chủ được mở miệng nói.
- Chu tham tướng lưu hết con cháu gia quyến ở trong thành, ông ta là người dẫn quân lão luyện, hiểu rõ việc binh, ông ta cũng yên tâm như vậy, nghĩ rằng chúng ta ở trong thành Từ Châu thì an toàn. Phải! Phía bắc có lạch sâu Hoàng Hà, mười vạn hộ dân, lại có binh lính Chu tham tướng lưu lại, ông ta còn có thể bất cứ lúc nào quay về chi viện.
Đồng Hoài Tổ lẩm bẩm cứ như đang tự nói với mình vậy, đứng vậy đi về hướng tiền sảnh, đầy tớ đằng sau cũng hồ đồ.
Trong tiền sảnh có ba mươi mấy người hoặc ngồi hoặc đứng, có nhà quyền quý thân với quan lại, sĩ thân gia cảnh giàu có, tộc trưởng gia tộc lớn có bối cảnh, phú thương tài hùng thế lớn, mặc khác, nhân vật có mặt mũi các nơi trong nha môn, sư gia, Thư biện lục phòng cộng thêm Tổng bộ đầu Bổ phòng cũng đều đến. Lẽ ra thân là đao phủ Triệu Chấn Đường không có tư cách đến đây, nhưng ông đến mọi người cũng không có dị nghị, thậm chí một số người cười nói tự bước tới bắt chuyện.
Thật ra chói mắt nhất không phải Triệu Chấn Đường, mà là Vương Triệu Tĩnh còn trẻ tuổi. Phụ thân y Vương Hữu Sơn ở trên đất Giang Bắc, Nam Trực Lệ đều có thanh danh cao quý bậc nhất, nếu như đến nơi này phải ngồi vào chủ tọa. Tuy nhiên Vương Hữu Sơn nửa tháng trước đã đi thăm bạn bè, Vương Triệu Tĩnh liền được mời tới, y chỉ là tú tài, đã được sắp xếp ngồi ghế đầu bên dưới.
Vương Triệu Tĩnh không có xem mình thành là công tử thế gia gì, sau khi vào chánh đường chào hỏi khách khí với mọi người, sau đó thi lễ ân cần thăm hỏi với Trần Vũ và Triệu Chấn Đường, làm đủ lễ số của vãn bối, sau đó nhỏ giọng nói chuyện riêng.