Bất ngờ có người trong đám đông hô to.
- Đi!
- Đầu có sứt mẻ cũng không làm lũ hèn nhát kia.
- Đám lưu tặc đó ăn cả thịt người, thật sự muốn thành cái dạng đó, chi bằng chết vui vẻ, cùng liều mạng với bọn chúng.
- Đi.
Tiếng hô liên tiếp không thôi, cảnh sắc dần được khích lệ, ngày càng nhiều người hô theo, ai nấy đều bùng phát tâm huyết trong lòng, lưu tâm đến an nguy của bản thân, lưu tâm đến người nhà, chiến đấu vì lý do như thế sẽ không ai còn khiếp sợ nữa.
Triệu Tiến lại ở bên trên hô to.
- Xin các vị yên tâm, Triệu mỗ lấy đầu ra bảo đảm, các vị không cần phải lo lắng chuyện khác, tốt xấu gì đều do ta chịu trách nhiệm, nếu không tin, hỏi các vị hương lão đưa mọi người đến đây. Ta nói lời giữ lời.
Nghe đến đây, không khí lại yên tĩnh, Thái cử nhân đứng trên xe ngựa lẽ dĩ nhiên phải thừa nhận, hoặc là lớn tiếng hét to phụ họa, hoặc ra sức gật đầu.
Cho dù nghĩ tới thương vong có thể xảy ra, nhưng ai nấy đều đã nhiệt huyết sục sôi, lời hứa này càng đổ thêm dầu vào lửa, khiến không khí thêm bừng bừng.
Các thân sĩ thổ hào đứng trên xe ngựa đều kìm nén niềm vui sướng trên mặt. Đêm qua Thái cử nhân phân trần lợi hại, bọn họ thân là nhân vật tai to mặt lớn các vùng, tất nhiên cũng hiểu được rõ những điều này, họ luôn lo lắng các hương dũng đoàn luyện dưới trướng không dám hoặc không muốn đi cứu viện, khiến cục diện Từ Châu nát bét, làm cho lợi ích của mình bị hao tổn.
Không ngờ vị thiếu gia Triệu Tiến này thật sự có bản lĩnh, nói mấy câu đã khích lệ được mọi người, giờ đám đông đều phấn chấn nhất trí, đều muốn đi cứu viện.
Cũng có người nhìn sang phía Thái cử nhân Thái Chính Thu, nếu không có kiên trì của Thái lão, mọi người cũng sẽ không nghĩ tới then chốt trong đó. Thái lão có đại công với các thôn làng, nghĩ chắc hẳn Thái lão nhìn thấy cảnh tượng trước mắt cũng sẽ vui mừng. Tuy nhiên điều khiến mọi người kỳ quái là, vẻ mặt của Thái Chính Thu rất phức tạp, nhìn phía trước rồi lại quay đầu nhìn vọng lầu.
Nhìn cảnh tượng trước mắt này, Thái cử nhân ban đầu cũng vui sướng, nhưng lập tức lại thấy có chút sợ hãi, bản thân cũng không nói rõ được là tại sao, dường như có gì đó không nắm được.
Tiếng hò hét nối tiếp nhau, Triệu Tiến đã từ vọng lầu bước xuống, tới trước các xe lớn cũng không khách khí gì, chỉ mời các vị trên xe gọi đầu mục dẫn hương dũng đoàn luyện tới. Những vị đầu mục này là con cháu võ luyện trong tộc, hoặc là võ sư giáo đầu hộ viện, cho dù địa vị cũng không thấp, nhưng thật sự nói chuyện dùng được vào lúc này vẫn là những người có học vấn và trưởng bối đức cao vọng trọng kia, nên tiếp theo Triệu Tiến muốn gặp thẳng mặt chào hỏi những người này.
Tới cục diện này, mọi người chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo sự sắp xếp của Triệu Tiến, hết thảy làm theo, Như Huệ và Lưu Dũng đứng ở một bên trao đổi ánh mắt với nhau, khuôn mặt đều tươi cười. Người ban nãy vừa hô trong đám người ban đầu không phải là tự phát, mà đã được sắp xếp sẵn, một vài nơi đều có tai mắt ngầm của Triệu Tự doanh. Bọn họ đứng đó lớn tiếng phụ hóa, lẽ dĩ nhiên không ai nghi ngờ, người người ai cũng đều theo đám đông, cứ như thế không khí được khích lệ.
Đêm qua Triệu Tự doanh đã chuẩn bị sẵn sàng, lúc này chỉ cần lên đường là được, chậm trễ và kéo dài duy nhất chính là tập kết đợi chờ lên đường của các đoàn luyện.
Chín nơi liên trang liên bảo tổng cộng có sáu trăm dân tráng hương dũng, mười lăm cung thủ, hai mươi kỵ binh. Các nơi còn lại tổng cộng một ngàn một trăm hương dũng, năm mươi cung thủ, bảy mươi kỵ binh, mỗi nhóm còn có một phần nhỏ đóng giữ ở Hà Gia Trang.
Phía Triệu Tự doanh có năm trăm bộ tốt, trong đó có năm mươi cung thủ, các thương nhân buôn trâu ngựa góp sáu mươi kỵ binh, ngoài ra, lão kỵ binh truyền thụ thuật cưỡi ngựa cho Triệu Tự doanh cũng có sáu người muốn cùng đi. Trong số các kỵ binh mà đám thương nhân đóng góp, những người này đều xuất thân trên thảo nguyên có thể bắn tên, những người khác cũng ít nhiều có chút võ nghệ, múa đao động thương đều biết.
Dù là Triệu Tự Doanh hay đoàn luyện, kỵ binh và cung thủ đều được tập trung lại, do Đổng Băng Phong thống nhất chỉ huy. Triệu Tự doanh chia làm hai đội, trong đó một đội bốn trăm người, tám mươi năm người còn lại cùng với sáu trăm hương dũng của liên bảo ghép thành hai đội, còn hương dũng ở các nơi khác không cho phép lẫn lộn vào, chia thành mười một đội.
Sau khi chia đội, kỵ binh đi trước, thám báo luân phiên phái đi vẫn chưa trở về, những người giỏi kỵ thuật đều được phái đi, muốn biết hướng di chuyển của lưu dân dưới thành, muốn biết trên đường rốt cuộc có quân địch hay không.
Ngoài thám mã được rải đi, còn có mười mấy kỵ binh do Như Huệ phái ra, trước khi đại đội xuất phát, Như Huệ theo quy củ ở lại đóng giữ đã tới tìm Triệu Tiến.
Như Huệ trịnh trọng nói.
- Đông chủ, cục diện trước mắt thì thêm một người sẽ thêm một phần lực. Điều chủ nhân làm hôm nay chính là đại nghia, người hiểu biết cũng quá ít, xin chủ nhân phát cho thuộc hạ mười lăm kỵ binh. Thuộc hạ muốn sắp xếp họ đi các nơi tuyên cáo.
Triệu Tiến không từ chối, chỉ tò mò hỏi.
- Giờ làm những việc này có ích không? Các nơi trên đường e rằng đều biết mức lớn mạnh của lưu tặc rồi.
- Có ích, đông chủ sống lâu trong thành, không hiểu dân phong Từ Châu bằng thuộc hạ, cả gan xin chủ nhân cho phép thuộc hạ đi thử xem.
Như Huệ nói rất thẳng thắn, cục diện hiện tại cũng không thể vòng vo.
Triệu Tiến lập tức gọi Đổng Băng Phong tới, bảo Đổng Băng Phong đi sắp xếp.
Đại đội lên đường, bản đội của Triệu Tự doanh là đội đầu tiên, tiếp theo hai đội trộn lẫn gọi là đội hai và đội ba, cách làm như thế mọi người đã quen thuộc trong huấn luyện.
Triệu Tự doanh đi đầu tiên, tất cả binh tốt biết cưỡi ngựa đều được cưỡi ngựa, các đội còn lại lần lượt đi phía sau, đám kỵ binh không ngừng vây quanh đại đội, như thế có thể chạy đi chạy lại đưa tin ra lệnh, lại có thể phòng bị có người tụt lại phía sau đào ngũ. Từng chiếc xe lớn đi theo sau đội ngũ, trên đó chất đầy trang bị quân nhu.
Trời tờ mờ sáng là bắt đầu chuẩn bị, khi đại đội đi ra khỏi Hà Gia Trang, chân trời mới chớm sáng. Đám Thái cử nhân mặc dù mệt mỏi, nhưng cũng không thể về nghỉ ngơi được, không khỏi trịnh trọng đứng bên đường đưa tiễn, còn khích lệ con cháu trong đội ngũ.
Bọn họ nhìn thấy những chiếc xe lớn chất đầy vật tư, ai nấy không khỏi líu lưỡi, thì thầm bàn luận.
- Đánh một trận phải tiêu bao nhiêu bạc?
- Tên Triệu Tiến này thật quá nhiều tiền, mở tửu phường đúng là núi vàng biển bạc.
- Ngươi không thấy bọn họ rút sạch bao nhiêu nơi rồi à
Thái cử nhân lại không tham gia vào câu chuyện này, chỉ đứng đó lẩm bẩm tự nọi.
- Khó lường, khó lường.
Còn đầu mục trang hộ liên hợp lại, ví như Điền Anh và Lâm nhị lão lại đi theo trong đội ngũ, họ không so được với thôn trấn lớn như Khúc Lý Phố, còn có võ sư giáo đầu chuyên môn dẫn đoàn luyện, bản thân họ chính là người đứng đầu đoàn luyện. Đám Điền Anh tất nhiên không muốn tới thành Từ Châu tìm cái chết, nhưng Triệu Tiến nói cũng coi như dễ hiểu.
- Các ngươi còn muốn không đi sao?
Nghe thấy vậy, sắc mặt Điền Anh khó coi hồi lâu, cuối cùng Điền Anh mới giậm mạnh chân xuống đất, hung hãn nói.
- Thiếu niên mười mấy tuổi như cậu ta còn to gan vậy, chúng ta sợ cái gì chứ, đi.
Nghe được tin tức không khỏi khẩn trương, khi bị kích động nhiệt huyệt sục sôi, tới khi đội ngũ thành hàng đi ra khỏi Hà Gia Trang, mọi người đã bình tĩnh hơn nhiều. Rất nhiều người mới đến Hà Gia Trang, trước đây hiếu kỳ về Triệu Tự doanh, lần này vẫn là lần đầu tiên thấy, không khỏi thấy mới mẻ liền thì thầm mấy câu. Triệu Tự doanh cũng quả thật mang lại cho bọn họ rất nhiều câu chuyện.
- Mẹ ơi, đây dù sao cũng phải ba trăm kỵ binh đấy chứ.
Người hơi hiểu chuyện đều biết, một con ngựa giá bao nhiêu tiền, hao phí nuôi ngựa dùng ngựa là bao nhiêu, nhìn thấy nhiều người của Triệu Tự doanh cưỡi ngựa như thế, họ đều bị chấn động giống Thái cử nhân ngày hôm qua.
- Cưỡi ngựa đã là gì, ban nãy ta đi qua một chiếc xe lớn, trên xe toàn là giáp sắt, giáo đầu của chúng ta không phải có một bộ sao? Dường như là Thiên Thiên bảo bối gì đấy, ở đây còn đựng mấy xe liền.
- Các ngươi đã nhìn thấy những đoàn luyện của thôn trang xung quanh Hà Gia Trang chưa? Ánh mắt ai cũng đều hướng lên trời, giống như mình chính là Triệu Tự Doanh, cái nơi nghèo xác xơ như bọn họ, ngay cả khuê nữ nhà người ta cũng không muốn gả tới.
- Nương tựa vào Hà Gia Trang đúng là phúc khí. Ngươi nhìn xem trong tay họ cầm cái gì kia, đao thương đều là sắt tốt rèn thành, ngươi xem chúng ta, được mấy người có vũ khí bằng sắt.
Liên trang liên bảo với Hà gia trang, các đoàn luyện hương dũng được Triệu Tự Doanh huấn luyện đều cầm binh khí rèn tạo dành riêng cho từng người trong tay. Triệu Tự Doanh trữ hàng không ít, đương nhiên có thể ung dung cung cấp, còn đoàn luyện hương dũng ở các nơi như Khúc Lý Phố, Trương Trang, Trâu Gia Trại thì khác. Tổng giáo đầu dẫn đội trang bị đầy đủ, một số người còn có khóa tử giáp, trong tay cũng cầm vũ khí tốt, nhưng các đoàn luyện thì có trường mâu đã là tinh nhuệ rồi, không ít người còn cầm trường côn sắc nhọn, sau đó dùng lửa nung qua.
- Mau nhìn, mau nhìn kìa, vị thiếu gia đó là Triệu Tiến, đại hán tử béo bên cạnh hắn chắc là Trần Thăng, đều là anh hùng.
Triệu Tiến và Trần Thăng đi ngang qua một bên của đội ngũ, lập tức khiến mọi người xôn xao. Triệu Tiến đi đằng trước, Trần Hoảng theo sát phía sau, thi thoảng đi vào trong đội ngũ, nói với đầu mục dẫn binh vài câu.
- Bọn họ sao không cưỡi ngựa? Ngươi xem giáo đầu của chúng ta còn cưỡi ngựa kia kìa?
- Ngươi so làm gì.
Nhìn thấy nhân vật như Triệu Tiến đều không cưỡi ngựa, bản gốc của Triệu Tự Doanh và hai đội trộn lẫn đương nhiên cảm thấy bình thường, nhưng các đoàn luyện mới đi theo thì lại thấy kinh ngạc. Sau đó, mọi người đều yên tâm tiến lên trước, lúc này các lời oán thán trước đó như “còn phải đi mấy canh giờ nữa đây”, “đợi tới được đó thì trời đã tối rồi”, “đi chân mỏi nhừ, tới đó sao còn đánh nhau được chứ” đều tan thành mây khói. Triệu Tiến bên kia vẫn đang rảo bước, mọi người còn gì để nói chứ.
Đi được hơn một canh giờ, mặt trời đã lên cao, trán ai nấy đều lấm tấm mồ hôi, mọi người cũng sớm có chuẩn bị, kéo theo vạc nước trên xe, trong đó đựng đầy nước mát, bầu nước và bát nước cũng được chuẩn bị sẵn, không để mọi người bị khát.
Triệu Tiến buồn bã không nói lời nào đi trước tiên, bọn huynh đệ thì đi trong đội ngũ, không ngừng duy trì trật tự và điều chỉnh đội ngũ.
Khi mới ra khỏi Hà Gia Trang, cho dù là bản đội của Triệu Tự doanh hay là hai đội trộn lẫn, hay là đội ngũ đoàn luyện ở các nơi khác, đội ngũ đều rất chỉnh tề, nhìn cực kỳ khí thế. Đi được hơn một canh giờ đã có khác biệt, bản đội của Triệu Tự doanh không có thay đổi gì, đội ngũ cưỡi ngựa đi đầu vẫn không thay đổi trận hình.