Vạch kế thì vạch kế, sự tình lại không diễn ra theo sắp đặt sẵn của Triệu Tiến, các nơi liên trang liên bảo chung đụng không được bao lâu với Triệu Tiến, còn chưa đến mức tin tưởng giao hết mọi chuyện cho hắn. Bọn họ chồng chất nghi ngờ với sắp đặt của Triệu Tiến, chẳng những không nghe theo ngược lại lưu lại không ít.
Về phần các nơi khác ở bờ nam Hoàng Hà, trước kia tất cả đều cảm thấy có con sông chống đỡ, bên phía bờ bắc lại có các thôn trang lớn của Từ gia, lưu dân có làm thế nào cũng không chui qua lọt, sao mình cần phải đi, ruộng vườn nhà cửa của mình bị người ta gây hại thì phải làm sao, cho nên người không rời đi cũng có rất nhiều.
Mãi đến hôm nay, các nơi biết tin đều trợn tròn mắt, chuyện đến như nay, thằng ngốc cũng biết cổng thành Từ Châu sẽ đóng chặt, cổng thành hai huyện thành Tiêu huyện và Đãng Sơn cũng sẽ không mở. "Mười vạn lưu dân" tuy rằng đi về phía châu thành nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể tản ra bốn phía, đến lúc đó người gặp tai ương há chẳng phải là thôn làng sao.
Thời điểm như bây giờ, chu toàn tính mạng của mình là khẩn cấp nhất, điền sản nhà cửa đặt qua một bên, muốn tìm chỗ giữ được mạng tạm thời tránh nạn. Thôn trang lũy trại của bọn cường hào trở thành nơi chốn an toàn nhất, nhưng hiện giờ tất cả đều cầu vẹn toàn, những nơi đó sớm đã điều động hương dũng đoàn luyện, đóng kín lại tất cả con đường ra vào, canh phòng nghiêm mật.
Vân Sơn Tự lẽ ra cũng là chỗ rất tốt, địa thế ở chỗ cao hơn nữa trong chùa hết thảy cũng rất hoàn bị, nhưng bên đó cách châu thành quá gần, rất dễ trở thành đích ngắm của lưu dân.
Như vậy hiện tại lựa chọn tốt nhất chính là Hà Gia Trang rồi, Triệu Tiến, Triệu Bảo Chính nghĩa khí ngút trời, thủ hạ chính là Triệu Tự Doanh chiến đấu dũng mãnh, nói đủ che chở bốn phía cũng không ngoa, đi nơi đó cũng an toàn rất nhiều so với nơi khác.
Kết cục sau khi sáng sớm biết được tin tức, chung quanh đã có xe ngựa người đi bộ đi về hướng Hà Gia Trang, các gia đình giàu có gia súc, có người làm, tay chân mau lẹ, sớm đã đến được Hà Gia Trang, bỏ tiền ra ở lại trong tiệm cho thuê xe ngựa và nhà trọ. Rất nhanh mấy chỗ này cũng đã đầy người, tất cả lại bỏ tiền tìm chỗ ngủ trọ ở nhà dân, cho dù cho cái giá cao, tất cả cũng phải bằng lòng.
Đa số người Hà Gia Trang đều đi hạ viện Tiêu huyện của Vân Sơn Tự, người ở lại trấn thủ không nhiều lắm. Có người tìm không được chỗ ngủ trọ nóng nảy không ngờ phá cửa đi thẳng vào khiến cho trong thôn trang hỗn loạn một trận. Triệu Tự Doanh tức thì đưa đội tân binh và đoàn luyện tới giữ vững yên bình, cầm côn bổng đánh nhau loạn ẩu một trận, cuối cùng trấn áp được.
Đến lúc vừa qua chính ngọ, bên ngoài Hà Gia Trang đã chật ních người. Không ít người của Điền Gia Trang và mỏ quặng Lưu gia đem cả nhà tới đây, trong thôn trang không còn chỗ, phải tìm miếng đất bên ngoài. Dân chúng khác ở xa hơn cũng đã lục tục kéo tới.
. Triệu Tiến đứng ở trên vọng lâu nhìn ra ngoài, chỉ nói riêng khoảng đất trống phía đông đại viện Hà gia đã bị lấp đầy các nơi, nhìn giống như Hà Gia Trang rộng lớn thêm gấp mấy lần. Bụi cuốn che trời, vô cùng huyên náo, Triệu Tiến nhìn thấy bốc hỏa, thốt ra lời bẩn thỉu.
- Con mẹ nó.
Như Huệ cũng đã lên vọng lâu, ở đó nóng vội nói.
- Đông chủ, nếu như cứ tiếp tục như vậy, thật xảy ra chuyện gì, đám dân chúng đó vừa loạn, Triệu Tự Doanh chúng ta nhúc nhích không nổi thậm chí sẽ bị vỡ tan ngay, chắc chắn xảy ra phiền phức lớn.
Triệu Tiến gật đầu, xoay người xuống vọng lâu, ngay lập tức hô tất cả người sang nói.
- Tiểu Dũng, đệ đi chợ trâu ngựa bên kia nói với Vương Tự Dương bảo ông ta phái hết tất cả người dùng được sang đây, nếu như cưỡi ngựa được là tốt nhất. Đại Hương, đệ dẫn hai đội tân binh, tụ tập hương dũng đoàn luyện các nơi liên bảo lại đây. Đúng rồi! Người đến bên này của chúng ta tốt nhất là trải qua huấn luyện của chúng ta, xếp hàng đợi lệnh. Thạch Đầu, đệ đi vào trong các thôn trang gọi người. Mỗi nhà đều phải đưa người ra, đến bên này đợi lệnh. Băng Phong, đệ triệu tập người biết cưỡi ngựa lên hết trên ngựa. Đại Thăng đi cùng với huynh. Tất cả đội ngũ sẵn sàng chiến đấu.
- Lão gia, Thái viên ngoại của Khúc Lý Phố xin gặp.
- Trâu tú tài của Trâu Gia Trại cầu kiến.
- Trương trang chủ của Trương Trang ở Tiêu huyện muốn yết kiến.
Đang lúc dầu sôi lửa bỏng, lại có khách xin gặp như vậy, những cái tên này Triệu Tiến đều từng nghe nói qua, là nhà giàu có thổ hào phía tây thành Từ Châu, cách Hà Gia Trang này hoặc gần hoặc xa, nhưng xa nhất cũng chỉ khoảng bốn mươi dặm.
- Dẫn bọn chúng đi tiền sảnh chờ đấy. Tào tiên sinh ngươi đi tiếp đãi.
Triệu Tiến thuận miệng nói mấy câu, hắn bây giờ căn bản chẳng để ý đến điều này.
Không bao lâu, các huynh đệ chiếu theo dặn dò của Triệu Tiến đều đã làm xong hết, bên phía Vương Tự Dương không ngờ cho hơn sáu mươi hán tử cưỡi ngựa sang. Trong đó có khoảng hai mươi tiểu nhị Mông Cổ, thần sắc bọn họ cũng rất trịnh trọng, biết cục diện lúc này không phải nhỏ.
Triệu Tiến lau mồ hôi trên trán, hạ lệnh.
- Bảo hương dũng đoàn luyện các nơi liên bảo đi ra ngoài nói bên phía Hà Gia Trang chỉ thu nhận hộ dân chín nơi liên trang liên bảo, người nơi khác không được ở lại đây, bảo bọn họ đi thôn Tiểu Thạch Đầu bên kia. Sau đó đội tân binh bắt đầu tra xét Hà Gia Trang, tất cả con đường trong trang không được cho người lưu lại. Người đã vào các nhà cửa không cần bận tâm đến họ. Bảo người trong trang ra hết bên ngoài trấn thủ ở lối vào các nơi, nghiêm cấm người ngoài vào trong. Còn lại ở đây đợi lệnh. Hiện giờ đi làm ngay.
Mệnh lệnh truyền xuống, đoàn luyện hương dũng các nơi lập tức tinh thần tỉnh táo, đây là sự tình can hệ đến bà con người nhà mình, tất nhiên sẽ không lưu tình, lập tức chạy ra ngoài lớn tiếng hò hét.
Điền Gia Trang, mỏ quặng Lưu gia cũng đều vui vẻ hớn hở đi vào trong, mà người các nơi khác kéo tới xáo động, có người ngay lập tức chửi ầm lên.
- Các ngươi không phải quan phủ, trong tay có vương pháp hay không. Bằng vào cái gì bảo chúng ta không được ở chỗ này.
- Lương tâm các ngươi đều bị chó ăn rồi à? Lúc này không ngờ còn đuổi người đi.
- Bảo ông chủ ra đây nói chuyện, các ngươi chẳng coi là gì.
- Ông trời ơi! Đây bảo chúng tôi sống thế nào đây.
Đàn ông thét gào chửi bậy, nữ nhân khóc lóc om sòm, những tráng niên hương dũng phái ra hô hoán kia, thanh âm càng lúc càng nhỏ, khí thế toàn bộ mất hết. Bọn họ nghĩ rằng, thời điểm khẩn cấp bậc này, nên thu nhận bà con, mà không phải xua đuổi ra ngoài, bản thân mình làm như vậy thật sự là bất nhân bất nghĩa rồi.
Nhìn bọn họ tay chân chần chừ, dân chúng thôn dân các nơi ngoài liên trang liên bảo lại càng phấn chấn tinh thần, có một số người vọt ra trước ngăn chặn hương dũng tráng niên, tất cả hò hét xong vào bên trong Hà Gia Trang. Bọn họ nghĩ rằng, chỉ cần đi vào đó, hết thảy đều an toàn, ai còn có thể đuổi bọn họ ra ngoài được.
Trong tình cảnh không khống chế được, tiếng trống dồn dập vang lên. Ban đầu mọi người bị tiếng ồn ào huyên náo nghe không rõ, tiếng trống này loáng thoáng, càng về sau càng nghe rõ ràng. Dân chúng đứng đầu tiên đã có thể nhìn thấy, gia đinh Triệu Tự Doanh trong tay cầm trường mâu mặc cùng một kiểu y phục đã sắp thành một đội hàng ngang lớn, bốn hàng mỗi hàng trăm người, đứng ở nơi đó giống như một bức tường kín kẽ, đám dân chúng sôi trào bước chân đều chậm cả lại.
Có người hô tên hiệu lệnh, trường mâu của bọn gia đinh chĩa ngang ra, tiếng trống lại gõ vang, khoảng cách giữa mỗi tiếng trống rất dài, gõ một tiếng đi một bước, cứ như vậy chậm rãi tiến về phía trước.
Nhìn thấy mũi thương lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, đám người ồn ào bắt đầu an tĩnh trở lại Chẳng lẽ đám người Triệu Tự Doanh này còn dám ra tay với dân chúng lương thiện sao? Giữa ban ngày ban mặt thế này, bọn họ có lá gan lớn cỡ nào? Trong lòng tất cả hoài nghi thì cũng chỉ hoài nghi, nhưng ai cũng không dám bước lên thử. Nếu chẳng may bị đâm xuyên qua tim, vợ con làm sao bây giờ.
Bọn gia đinh Triệu Tự Doanh đồng thanh hô lớn.
- Đi thôn Tiểu Thạch Đầu. Đi thôn Tiểu Thạch Đầu.
Dù không muốn thế nào đi nữa, dù cảm thấy mình đúng lý đúng lẽ thế nào đi nữa, bọn dân chúng các nơi cũng không dám cứng rắn chống đỡ. Lúc này không biết ai hô lên.
- Đi tới thôn Tiểu Thạch Đầu chậm thì không còn chỗ nữa, chỉ có thể lót ổ ngoài thôn.
Tiếng hô này đánh trúng tâm tư của mọi người, bên này xem ra không vào được rồi, vậy chỉ đành tìm chỗ tốt bên kia. Lúc này xoay người tranh nhau đi trước, chạy về hướng thôn Tiểu Thạch Đầu.
Bên phía đông sạch bóng người, Triệu Tự Doanh cũng không dám chậm trễ, lại đi mấy chỗ khác. Hương dũng chín nơi liên bảo cũng được tập hợp lại, bọn họ đi theo huấn luyện được mấy chục ngày, lúc xếp thành hàng xiêu xiêu vẹo vẹo, nhưng có thể nghe hiểu khẩu lệnh, có thể theo đó cùng nhau di chuyển, hơn nữa cho dù bọn họ xiêu xiêu vẹo vẹo, trong mắt người khác đã là đội ngũ uy nghiêm đáng sợ rồi.
Đuổi sạch mấy nơi, tiểu nhị bọn thương nhân gia súc phái đến dùng để xua đuổi mấy kẻ rải rác chung quanh. Thôn dân hơi có chút thông minh, bên này vừa đuổi phải chạy đi liền tới nơi khác chiếm chỗ trống, tuy nhiên cưỡi ngựa chạy quanh một vòng, đều bị đuổi chạy cả.
Không ít dân chúng bị xua đuổi trước lúc đi đều quay đầu phun nước miếng, lớn tiếng mắng Triệu Tự Doanh không có lương tâm. Trên mặt gia đinh Triệu Tự Doanh và hương dũng tráng niên chín nơi liên bảo đều có thần sắc hổ thẹn.
Triệu Tiến quát lớn.
- Nếu đại đội lưu dân tiến đến, mấy ngàn dân chúng bên ngoài loạn lên, đội ngũ chúng ta sẽ bị tan tành, chúng ta cũng sẽ giống như bọn họ. Không cần nói tới đánh nhau, đến lúc đó chỉ sợ sống sót cũng khó. Vậy thì càng đừng nói gì cứu vớt hộ vệ. Hiện giờ làm như vậy, không chỉ là vì bản thân chúng ta, cũng là tốt cho bọn họ. Các ngươi ủ ê cái gì.