Nói xong những lời này, Như Huệ nhặt khế ước đất ở dưới đất lên, hai tay trình lên Triệu Tiến nói.
- Đông chủ, những tờ khế ước này vẫn là nên sớm đi nha môn công chứng sang tên, tránh phải đêm dài lắm mộng.
Triệu Tiến mở miệng nói.
- Mấy ngày nữa có chút việc đi vào thành tìm Thư biện của Hộ phòng, tiện thể làm chuyện này cho ổn thỏa.
Ông chủ của những khế ước đất này đều là tên giả. Nhưng đối với Triệu Tiến không thành vấn đề, cứ làm như Vân Sơn Tự kia không có vấn đề gì.
Triệu Tiến cười nói.
- Ta dẫn ngươi đi quanh Hà gia trang một chút. Sau này ngươi phải thường xuyên ở đây rồi. Ở trong đại viện hay là ở nơi khác, đều tùy ngươi, ngươi xem xong hãy nói.
Cả bọn đều đi ra khỏi phòng. Binh lính trong sân cũng không hề nới lỏng cảnh giác, vẫn đang xếp hàng chờ mệnh lệnh. Triệu Tiến mở miệng nói:
- Hôm nay ăn cơm tối sớm hơn một tiếng, sau đó xếp hàng đợi lệnh.
Lập tức liền có người đi sắp xếp. Như Huệ cười đi ở phía sau. Trong lòng gã hiểu, cho tới tận bây giờ Triệu Tiến bên này cũng không hề lơi lỏng cảnh giác. Đội ngũ vẫn bất cứ lúc nào cũng có thể tác chiến.
Như Huệ trước kia xem Triệu Tự Doanh chẳng qua chỉ là xem náo nhiệt. Bây giờ nhìn Triệu Tự Doanh lại là nhìn đội ngũ nhà mình, tâm trạng đương nhiên là khác nhau. Nhìn thấy đội ngũ chỉnh tể, không thể kìm nổi tán thưởng một câu.
- Đông chủ, trước kia xem tăng binh của Như Nan luyện tập liền có cảm giác đó là hổ báo. Nhưng bây giờ xem gia đinh luyện tập của Đông chủ, lại cảm thấy đám kia của Như Nan như là gà đất chó cảnh. Mới biết là tại hạ trước kia chỉ là ếch ngồi đáy giếng.
- Cái đám mà Như Nan luyện ra được cũng không tệ, chỉ có điều những người bọn ta luyện ra lại mạnh hơn.
Triệu Tiến đánh giá thẳng vào vấn đề.
Đang trong lúc nói chuyện, bên kia Chu Học Trí hăm hở đi tới, trước lúc thi lễ nhìn thấy Như Huệ không nén nổi giật mình. Triệu Tiến cười giới thiệu nói.
- Vị này là Tào Như Huệ, sau này cũng là sư gia tiên sinh của Triệu Tự Doanh rồi. Tào tiên sinh, vị này là Chu Học Trí.
Nét mặt của Chu Học Trí lập tức trở nên khó chịu, nhưng vẫn là khom người thi lễ, sau đó đứng thẳng lên nói.
- Tiến gia, các hàng quán trong chợ Hà Gia Trang đều đã ghi vào hồ sơ. Sau này cửa tiệm mỗi ngày năm mươi đồng, bán hàng ngoài đường mỗi ngày ba đồng, có thể dùng hàng hóa để trừ. Từ ngày mai bắt đầu thi hành. Tiến gia thấy thế nào?
- Cứ theo ngươi mà làm đi.
Triệu Tiến mở miệng nói. Chu Học trí vội vàng khom người vâng dạ, sau khi đứng thẳng người nhìn Như Huệ một cái, rồi mới quay người rời đi.
Đợi cho Chu Học Trí kia đia xa, Như Huệ cười nói.
- Đông chủ, người mặc áo dài trong đại viện này, ngoài tại hạ ra, cũng chỉ có vị này. Nhìn nét mặt của Chu Học Trí, dường như rất không vui đối với chuyện đến đây của tại hạ.
Triệu Tiến nói thẳng.
- Hắn đương nhiên là sẽ không vui. Bởi vì hắn luôn cảm thấy chỉ có mình mới là sư gia phụ tá. Bây giờ bị ngươi cướp mất vị trí, làm sao mà hắn có thể vui được.
Như Huệ hắng giọng hai tiếng, hơi có chút ngượng nghịu nói.
- Đông chủ thật đúng là người nhanh mồm nhanh miệng. Đợi cho tại hạ có dịp giải thích một chút, tránh sau này hiểu lầm, không tốt cho công việc chung.
- Không cần phải giải thích. Hắn là tù binh của ta, ngươi là tự mình gia nhập liên mình. Thân phận các ngươi không giống nhau, chức phận đương nhiên cũng không giống nhau.
Triệu Tiến nói rất dễ hiểu.
- Trong mắt của Đông chủ, cái ghế sư gia này hẳn là của Vương công tử chứ?
Như Huệ lại chuyển đề tài câu chuyện.
Triệu Tiến trầm ngâm một lát, buồn bã nói.
- Tầm nhìn của Vương TriệuTĩnh quá cao, không thích xó xỉnh này. Đệ ấy muốn đi ra bằng con đường khoa cử, học hành.
Lẽ ra người mới gia nhập liên minh này, nói chung cần phải kéo gần quan hệ với mọi người, ăn ở chung với mọi người là rất cần thiết. Tuy nhiên Như Huệ này lại không như vậy, mua ngay một căn nhà ở phía nam Hà Gia Trang, hơn nữa lại khá là hào phóng trả tiền gấp ba, bảo người bán phải lập tức chuyển đi.
Sau khi được dẫn đi xung quanh Hà gia một lượt xong, Như Huệ tự mình đi dạo trong Hà Gia Trang. Triệu Tiến thì lại trở về đại viện, lại tụ tập đám huynh đệ cũng một chỗ.
- Đại ca, Như Huệ này coi như là người một nhà rồi sao?
Lưu Dũng mở miệng hỏi, thấy Triệu Tiến gật đầu, Lưu Dũng do dự một lát rồi nói.
- Điều này không phải là quá cẩn thận, dù sao cũng chỉ là lời gã nói, bọn ta lại cứ như vậy mà tin sao?
- Tuy là thẳng thừng một chút, tuy nhiên chỉ cần hai chuyện chứng minh, là có thể tin được. Chuyện thứ nhất, xem Phương trượng Vân Sơn Tự rốt cuộc có thay người không. Chuyện thứ hai, xem thử tối nay rốt cuộc là mang cái gì đến.
Triệu Tiến nói ra phán đoán.
Ngôi vị phương trượng của Vân Sơn Tự thay mặt cho quyền thế và của cải, bỏ được chỗ này, vậy đương nhiên khiến cho người khác phải tin tưởng quyết tâm của gã. Đồ đạc mang đến tối nay thì là chứng minh thành ý. Xem thử gã rốt cuộc mang bao nhiêu tài sản của Vân Sơn Tự đến.
- Bốn đội tân binh đêm nay đi thôn Tiểu Thạch Đầu. Nhiệm vụ của bọn họ rất đơn giản, mỗi một xe chở hàng, đều dùng trường mâu đâm một nhát để thử, xem xem bên trong có gì.
Triệu Tiến nói.
Trần Thăng gật gật đầu, mở miệng nói.
- Đệ muốn đi theo.
- Không cần, tất cả bọn ta ở bên này đợi. Nếu có chuyện thì kéo tất cả người sang đó. Băng Phong, đệ sắp xếp những người cưỡi ngựa tốt đều lên ngựa, đi vòng bên ngoài thôn Tiểu Thạch Đầu theo dõi, nếu có chuyện lập tức phóng nhanh ngựa về báo. Thạch Đầu và Đại Hương thì bảo đảm Hà Gia Trang sau khi trời tối dọn sân giới nghiêm. Ngoài ra, sắp xếp Lôi Tử dẫn hai người ở bên cạnh Như Huệ. Nếu có điều gì không đúng, lập tức bắt lấy.
Triệu Tiến phân phó nhiệm vụ cho từng người.
Mọi người nghiêm nghị nghe lệnh, sau đó tản đi ai làm việc của người nấy. Sót lại Trần Thăng cuối cùng bị Triệu Tiến gọi giật lại, Triệu Tiến cười nói.
- Có lúc đệ ý chí sắt đá, có khi lại luyến tiếc. Điều này cũng kỳ lạ.
Trần Thăng giật mình, liền cười cười lắc đầu, đi ra hai bước mới mở miệng nói.
- Vất vả mới luyện ra được, hao phí mất rất đáng tiếc.
Trời chầm chậm tối dần, Thạch Mãn Cường và Cát Hương dẫn binh đi một vòng ở Hà Gia Trang. Cả thôn trang yên tĩnh trở lại. Mệnh lệnh của Triệu Tự Doanh không ai dám chống lại. Hơn nữa hướng đi hôm nay của Triệu Tự Doanh đã khiến cho những người nhạy cảm cảm thấy có điều gì không bình thường. Những thương nhân ở chợ lừa ngựa bên kia lại là căng thẳng phòng bị.
Từ trên vọng lâu có thể nhìn thấy bên ngoài thôn Tiểu Thạch Đầu từng đống lửa trại đốt lên. Dưới ánh lửa có thể nhìn thấy bốn đội tân binh đã tới nơi. Các đội của Triệu Tự Doanh trong đại viện cũng đều đã sẵn sàng bất cứ lúc nào cũng có thể xuất binh.
Như Huệ kia ở trong thôn đi một vòng, mãi đến lúc này mới phát hiện, ba người Lôi Tài và hai gia đinh đi phía sau gã giống như là những người tùy tùng.
- Không nghĩ là ở đây nướng dê mùi thơm lừng như thế, cũng chẳng kém hơn ở trong thành là bao. Đáng tiếc là đêm nay bận rộn, bằng không thì kèm thêm danh tửu Hán Tỉnh. Rượu trắng thịt dê, điều này quả là tuyệt.
Nét mặt và giọng điệu của Như Huệ đều rất là thoải mái.
Triệu Tiến thì đang ngồi trên ghế dài ở trong viện. Trên người hắn mặc giáp, đứng lâu rất là mất sức, nghe thấy lời nói của Như Huệ, bực dọc trả lời.
- Tào tiên sinh uống một chút cũng chẳng sao, dù sao thì bận rộn cũng không phải là ngươi.
Như Huệ lắc đầu mỉm cười, thản nhiên đứng ở bên cạnh ghế dài nói.
- Đông chủ quả thật đúng là cẩn thận chu toàn. Đã như vậy, vẫn còn đề phòng tại hạ.
Triệu Tiến cười trả lời.
- Triệu Tự Doanh có từng này người, lại bị quá nhiều người nhòm ngó. Nếu như có một chút động tĩnh gì đều phải lưu tâm, vậy thì chắc chắn bận tối tăm mặt mũi rồi. Điều có thể làm được chỉ là một chút cẩn thận mà thôi.
Như Huệ thoáng suy nghĩ rồi gật gật đầu. Gã nhìn vào màn đêm, lại hạ giọng nói nhỏ:
- Đêm nay kỳ thực có rất nhiều người đến Hà Gia Trang, giữ lại người ở đây nhiều hơn một chút cũng tốt, đến lúc đó vừa vặn giúp đỡ.
Triệu Tiến quay đầu lại nhìn Như Huệ một cái nói.
- Phí nhiều lời như vậy mắc mớ cái gì?
Như Huệ nhỏ giọng trả lời.
- Đồ đạc nhiều, những thứ quan trọng cũng lắm. Không để cho bọn họ biết ở bên trong, cũng tránh cho bọn họ bố trí kế hoạch trước.
Triệu Tiến cười lắc đầu nói.
- Ngươi làm phương trượng mới được có mấy ngày, các thứ đem ra ngoài chắc chắn cũng rất là bất ngờ. Ai mà biết bố trí kế hoạch trước được. Ngươi đúng là cẩn thận thật ra chẳng kém gì ta.
Như Huệ hòa thượng cười nói.
- Đông chủ, ngươi còn chưa đầy hai mươi, nhưng suy nghĩ chu toàn giống như là người hơn bốn mươi tuổi. Thuộc hạ có cẩn thận này cũng chẳng có gì là ngạc nhiên. Đông chủ có thể nghĩ được chu toàn như vậy mới là bậc kỳ tài.
Chuyện trò được vài câu, lại nghe thấy lại nghe thấy tiếng vó ngựa gấp gáp. Từ xa đã nghe thấy trên ngựa có người hô.
- Tiến gia, có xe ngựa dừng ở thôn Tiểu Thạch Đầu, có xe ngựa lại nhằm hướng Hà Gia Trang đi tới.
Triệu Tiến từ trên ghế dài đứng dậy, cao giọng nói.
- Thả cho những xe đó đi lại đây.
Ngồi trên lưng ngựa người nọ cao giọng vâng dạ một câu, thúc ngựa quay lại vội đi. Triệu Tiến lại quay người hô.
- Đốt lửa trại bãi đất trống phía đông, đội tân binh theo bên cạnh ở trên đường. Mỗi xe ngựa đều cầm trường mâu đâm xuyên qua. Nếu có bất thường, giết ngay không cần hỏi.