Tiền thưởng là hai ngàn lạng bạc trắng, lại có ngôi vị Hội chủ, giáo đồ Văn Hương đều biết phân lượng của lời hứa hẹn này nên cả ngàn người đều kích động hô to.
- Dẫn ta đi tìm Lưu Trình, mấy trăm nhân mã kia của hắn chẳng lẽ lại còn để đó không dùng.
Sau khi Từ Hồng Cử nói xong những lời này liền mang người rời khỏi.
Bên kia hai huynh đệ La Ngọc, La Bội vâng mệnh, thỉnh thoảng nhìn Hầu Ngũ và Hạ Trọng Tiến, ánh mắt và vẻ mặt có chút khiêu khích. Hầu Ngũ và Hạ Trọng Tiến bị hơn mười hộ vệ thân tín vây ở chung quanh, nhìn thấy Từ Hồng Cử đi xa, Hạ Trọng Tiến mới tức giận mà hừ lạnh một tiếng, Hầu Ngũ thấp giọng nói.
- Chuyện Hà Vĩ Viễn bị giết sạch cả nhà vẫn luôn là tâm bệnh của nhị gia. Vị nhị gia này của chúng ta cái gì cũng tốt, chính là cái tính khí giang hồ này lại quá nặng một chút.
Những thân tín đứng quanh bên ngoài biết điều đều nhích ra xa, Hạ Trọng Tiến vừa cười lạnh vừa nói.
- Chỉ bằng hai tên đào binh Kế trấn như huynh đệ La gia thì có thể làm được gì đây, chẳng lẽ bọn chúng còn tin rằng lật ngược được tình thế hay sao? Lũ dân chạy nạn kia là do tức giận, phát tiết hết liền vô dụng. Đừng để lúc đó có muốn đi cũng đi không xong là tốt rồi.
- Nói nhiều như vậy làm chi, chính hắn cũng không tham chiến đến lúc đó thế nào cũng bị kéo đi.
Hầu Ngũ hạ giọng nói.
Triệu Tự Doanh đang mải tấn công dĩ nhiên không biết chuyện bên này. Bản đội và hai đội trộn lẫn của Triệu Tự Doanh bây giờ đã không giết được người nào, bọn họ chỉ có thể nhìn thấy sau lưng của kẻ địch. Thậm chí các cung thủ trong đội cũng đã ngừng việc bắn tên lại, bởi vì đa số dân chạy nạn đều chạy trốn tán loạn ở bên ngoài tầm bắn, Ngẫu nhiên mới có mấy người suy sụp hoàn toàn tuyệt vọng, họ cứ vậy mà nằm rạp trên mặt đất, dùng thanh âm vô cùng suy yếu cầu xin tha thứ. Đích ngắm như vậy mà còn bắn thì quả thật là lãng phí tên thôi.
Các hương dũng đoàn luyện các nơi đi theo ở phía sau vẫn còn dàn quân rộng ra xung quanh. Bây giờ cũng chỉ có bọn họ mới có thể chém chết đám dân chạy nạn kia, bởi vì ngoại trừ một ngàn hai trăm người xông tới phía trước thì những người còn lại của đội ngũ mấy ngàn người đều mở rộng sang hai cánh, thật sự là quá rộng lớn. Những lưu dân đang hoảng hồn, chen chúc nhau chạy trốn lung tung kia căn bản là không có cách nào tránh thoát.
Tuy nhiên, cho dù là những đoàn luyện ấy cũng không giết được quá nhiều người. Đám dân chạy nạn đều đang tìm đường trốn, không một kẻ nào ngu ngốc chạy đi liều mạng cùng binh lính cả.
- Tiến gia thật là anh hùng đứng đầu Từ Châu chúng ta.
- …Lúc mới đến còn tưởng rằng núi đao biển lửa, chưa từng nghĩ lại là một lũ tạp chủng như vậy…
- …Nếu không phải Tiến gia dẫn đầu, ngươi cho là nắm được phần thắng sao?
Đã có những tiếng nghị luận hưng phấn truyền đến, đoàn luyện các nơi cùng các vũ phu tại Từ Châu đều cực kì hưng phấn. Mấy ngàn người chống lại mấy vạn người, trước đó mỗi người đều nghĩ đến sẽ gian khổ dị thường, chẳng ai ngờ rằng lại có thể đánh thắng trận dễ dàng như vậy.
- Nhịp trống không được loạn, tiếp tục đi tới.
Triệu Tiến lại không có kích động như vậy, hắn vẫn luôn lên tiếng dặn dò.
Đối mặt với biển người, sóng người lưu dân Triệu Tiến lại thật sự điềm tình, vừa vặn tay trống phía sau hắn có chút kích động nên đánh trống lỗi nhịp vài lần, dẫn đến nhịp bước của đội ngũ cũng trở nên loạn đi, đội hình cũng không còn chỉnh tề như cũ.
Triệu Tự Doanh cứ như vậy một đường tiến thẳng đến bên cạnh con sông đào bao quanh tường thành. Nơi này quả thật có thể nói là núi thây biển máu, dưới tường thành tất cả đều là thi thể, màu gạch trên tường thành cũng đã đổi sắc, trên đó nhuốm đầy vết máu. Hai bên sườn dốc nối thẳng lên đầu tường thành đều là thi thể cùng các đoạn tay chận cụt, bản thân cái sườn dốc đó cũng được tạo thành từ bùn đất cùng thi thể mà ra.
- Cái gì thơm như vậy?
Không biết ai thì thầm một câu, lập tức y liền lập tức nhận ra ngay, bắt đầu nôn thốc nôn tháo. Mùi hương ấy đến từ những thi thể lưu dân bị giết chết bởi dầu sôi cùng nước nóng.
Viện quân các nơi vốn kích động rốt cục cũng trở nên an tĩnh, nhưng trên đầu thành lại bộc phát ra tiếng hoan hô thật lớn, trong tiếng hô ấy còn trộn lẫn cả tiếng gào khóc mừng vui vì có thể sống sót sau kiếp nạn.
- Từ Châu được cứu rồi.
- Từ Châu bình an rồi.
- Ông trời phù hộ rồi.
Có người hô to, còn có tiếng cười điên cuồng, những tiếng khóc lớn,... Mỗi người đều đang phát tiết tâm tình. Cảnh tượng mừng như điên đó cũng làm những viện quân dưới thành trở nên kích động, bọn họ không kìm nổi mà hướng phía trên tường thành múa may binh khí trong tay. Triệu Tiến hít sâu một hơi, lớn tiếng nói.
- Cả đội chuyển sang trái.
Sau khi mệnh lệnh được ban ra, người đầu tiên tại hàng thứ nhất của bản đội Triệu tự doanh liền dậm chân tại chỗ, toàn bộ đội ngũ đều chuyển hướng sang trái. Đa số dân chạy nạn đều ở bên trái tường thành, cũng chính là hướng bắc.
- Cứ như vậy đã chuyển hướng rồi sao?
- Con mẹ nó, vòng qua như vậy rõ ràng còn không loạn.
Đa số người đứng trên đầu tường thành đều chỉ lo hoan hô, nhìn tất cả những gì xảy ra bên dưới cũng không thấy như thế nào nhưng Vương bả tổng cùng Lương bả tổng đang nép sát mình bên trên quan sát bên dưới lại bị chấn động rồi. Bọn họ không nghĩ tới Triệu Tự Doanh không ngờ có thể làm ra biến hóa đội ngũ được như vậy. Quan quân Đại Minh không phải làm không được như thế nhưng làm được vậy đều là quân đội tinh nhuệ cường hãn đứng đầu.
Vương bả tổng thì thào nói.
- Nghe nói đội quân của Thích gia cũng có thể làm được như vậy, có ai thấy qua chưa?
Thật ra bên dưới thành, sau khi bản đội của Triệu tự doanh chuyển hướng, đội ngũ cũng có chút nghiêng lệch, mà hai đội trộn lẫn kia lại càng không ra bộ dáng nhưng vẫn duy trì được đội hình. Còn những Nghĩa dũng đoàn luyện phía sau thì quả thật là hỗn loạn, bọn họ chỉ biết chạy ầm ầm lộn xộn theo sau. May mắn phía trước có Triệu Tự Doanh che chắn cho nên bọn họ cũng không lo lắng bị người đánh trộm hay gì khác.
- Cả đội chỉnh đốn đội hình.
Triệu Tiến hạ lệnh, tiếng kèn thổi vang, tiếng trống dồn dập, các đội đều nhanh chóng gióng thẳng lại trận hình, các cung thủ cũng biết được một chút phép tắc nên lúc đội hình biến hóa họ đều tận hết sức núp ở phía sau, lúc này thì đang theo sát hai bên đội hình.
- … Truyền lệnh của ta, Đổng Băng Phong suất lĩnh mã đội đuổi toàn bộ đám lưu dân ở phía sau trận hình, các đội còn lại tiếp tục tiến về phía trước, đuổi đám lưu dân kia về hướng bắc.
Các cung thủ của Triệu Tự Doanh ngoài việc bắn tên còn có nhiệm vụ đi truyền mệnh lệnh.
Sau khi nghe được câu này, lập tức có cung thủ chạy tới các nơi. Từ lúc bắt đầu tấn công đến tận giờ, đội ngũ gồm gần bốm trăm người cưỡi ngựa vẫn luôn đi theo phía sau đội ngũ, không hề động thủ. Những người cưỡi ngựa vốn còn nghĩ bản thân là quân chủ lực, nhưng nhìn kết quả chiến đấu của đội đi trước họ cũng biết, dù cho có đổi thành kỵ binh họ đi đầu cũng chưa chắc có thể làm tốt được như vậy. Hơn nữa người nơi này đông đúc, mấy trăm kỵ binh cũng không phải đồng lòng nên rất dễ dàng bị tấn công vào trong.
Hiệu lệnh vừa tới, những kỵ binh vẫn nhẫn nại không có động thủ lập tức đều trở nên hưng phấn, hét to không ngừng. Bọn họ tay vung binh khí, giục ngựa chuyển hướng theo sát theo Đổng Băng Phong và vài lão kỵ binh.