Chuyện Vân Sơn Tự tàng trữ đồ gian, thu nạp bọn trộm cướp, dùng kẻ liều mạng trong Từ Châu ai ai cũng biết. Lũ ác đồ coi trời bằng vung không chịu quản giáo kia có làm ra chuyện thương thiên hại lý gì thì cũng không ngạc nhiên. May mà trong Từ châu ngoài những hào kiệt như Tiểu bát nghĩa ra còn có đại tướng trung dũng như tham tướng Chu Bảo Lộc, thấy chuyện cũng không chần chờ từ chối, ngược lại còn cương nghị quyết đoán.
Lũ tăng binh kia cũng không giống lũ lưu dân trộm cướp tầm thường. Thân thể bọn chúng khỏe mạnh, trang bị cực kỳ tốt, lại quen thuộc Từ Châu vô cùng, nếu thật để chúng huyết tẩy thôn trang, lôi kéo lưu dân thì rất dễ dàng gây ra đại loạn. Chu tham tướng đúng lúc phái binh tiêu diệt, dù có hơi không hợp quy củ nhưng lại hợp với ích lợi của cả Từ Châu, cho nên tri châu Từ châu lập tức chọn bộ khoái, sai dịch cùng đưa tin trưng dụng dân đinh cường tráng. Trong thành ngoài thành Từ Châu sau khi được đến thông tri của quan phủ liền lập tức tự tập hợp dân đinh, số người tức khắc lên đến hơn một ngàn.
Nhưng mà hơn một ngàn người này để cho bọn họ phòng thủ thì được chứ bảo bọn họ đi bộ mấy canh giờ tới hạ viện Tiêu Sơn đó là điều không thể nào, trên nửa đường đội ngũ sẽ tan tác. Có thể ra khỏi thành chỉ có hơn hai trăm người, đây còn là nhờ mấy trăm lượng bạc thưởng mới rời khỏi thành được.
Bên trong châu thành loạn lên như thế tất nhiên bên Vân Sơn Tự kia không một ai để ý tới, nha môn Tri châu chỉ an bài năm tên Bổ khoái dẫn mấy chục tên sai dịch đi qua mà thôi.
Cứ lo lắng đề phòng cả ngày, đến lúc trời lại sắp tối đen, tin tức làm người ta phấn chấn cũng truyền về. Tinh nhuệ dưới trướng Chu tham tướng đại thắng. Lũ tăng binh phản loạn kia không kịp chống cự, sau khi mấy trăm người bị chém giết chúng liền đầu hàng. Lúc đầu hàng chúng còn có ý đồ gây loạn, một hồi chiến đấu kịch liệt lại xảy ra, toàn bộ lũ tăng binh phản loạn cùng lũ trộm cướp đều bị mất mạng.
Mọi người sau khi nghe xong đều nhẹ nhàng thở ra, rồi lại hít ngược vào một hơi khí lạnh. Chiến đấu là sự thật, đầu hàng chắc có lẽ cũng là sự thật, nhưng sau khi đầu hàng lại gây loạn không chắc lắm, còn việc sau khi giao ra vũ khí lại bị giết đây chẳng phải giả dối hay sao? Thủ đoạn của Chu tham tướng này thật ác độc.
Từ Châu nhiều năm gần đây không thể nói thái bình, nhưng cũng chưa phát sinh bất cứ đại sự gì, mấy binh lính đóng giữ cũng coi như hòa hợp với dân chúng, lần này lại làm cho mọi người hoảng sợ, thầm than binh mã triều đình quả nhiên hung ác khát máu.
Vụ án bên Vân Sơn Tự kia cũng chuyển về đến, nói rằng quả thật có hơn hai trăm tăng nhân bị lũ tăng binh phản loạn kia giết chết. Dựa theo hồi báo của Bổ khoái thì chùa đúng là chùa, các cao tăng đại đức trong chùa đã liệm thi thể xong, dấu vết chiến đấu trong chùa cũng đã bị rửa sạch. Thời tiết nóng nực cho nên thi thể sẽ được thiêu sau khi bị quan phủ khám nghiệm tử thi xong. Hơn nữa Vân Sơn Tự cũng có một tờ cáo trạng và lời chứng rất tường tận, các tăng nhân có thân phận trong chùa cũng đóng dấu làm chứng trên ấy.
Không có người nào cảm thấy không đúng, ngược lại là cảm thấy nhẹ nhàng thở ra. Bây giờ chuyện Chu tham tướng tiêu diệt cướp bóc bên kia mới là quan trọng, bên Vân Sơn Tự vốn là nơi vương pháp không quản được, nếu hung thủ đã đền tội, Vân Sơn Tự cũng không muốn rắc rối thì thật đúng là tốt cho cả đôi bên.
Lần này Chu tham tướng chém được cỡ ngàn thủ cấp, đây là quân công khó có ở Nam Trực Lệ. Đừng nói những thân vệ tinh nhuệ dưới trướng ông ta, ngay cả đám người của nha môn Tri châu cũng sẽ được khen thưởng, chẳng qua giấy tờ phải đầy đủ trọn vẹn một chút mà thôi.
Nói chẳng hạn như Chu tham tướng không thể tự mình phái binh diệt phỉ tặc mà phải là do Hà Gia Trang cầu cứu, nha môn Tri châu thấy việc gấp phải theo đó mà làm, mới phái người cầu viện. Tiếp đó trên đường quay về lại nghe được tin lũ tăng binh phản loạn trốn ở hạ viện Tiêu sơn, lập tức mới quyết định phái binh truy kích. Tất cả những điều ấy mới tạo ra công lao như thế.
Xét đến cùng, không phải Chu tham tướng tự tiện hành động, mà là do quan phủ địa phương thỉnh cầu xuất binh, hơn nữa còn là việc khẩn yến quan đầu đến sống chết của dân chúng nên hắn mới không để ý quá nhiều mà xuất binh đi cứu. Trong đó tất nhiên cũng không thể thiếu được lòng yêu nước thương dân của tất cả các quan viên ở Từ Châu, cùng tâm ý biết ơn của lê dân bách tính.
Chuyện xấu biến thành chuyện tốt, trong chuyện náo động ấy không có một ai ngoài cuộc biết được rằng hôm Hà Gia Trang bị tập kích ấy còn có hơn hai trăm kỵ binh, cũng không ai đi truy cứu điểm đáng ngờ về cái chết của rất nhiều tăng nhân đứng đầu tại Vân Sơn Tự. Dân không để ý quan không truy xét, huống chi Vân Sơn Tự còn là một phiền toái, chính bọn họ không nói ra mọi người cũng xem như thoải mái.
Việc này đều có thể bị xem nhẹ thì đương nhiên huyết án của Tiết Hiểu Tông cũng không một ai thèm quan tâm nhiều, đều nghĩ thầm đó chắc chắn có dính dáng đến lũ tăng binh phản loạn tại Vân Sơn Tự cấu kết với trộm cướp thôi, vụ án cứ thế mà chấm dứt.
Phương trượng Viên Tín của Vân Sơn Tự đã chết, Tiết Hiểu Tông dựa vào lão mới có thể hoành hành lâu nay cũng tự nhiên không đáng một đồng, cái chết của hắn không được một ai để ý tới.
Cho nên càng không một ai để tâm tới việc ngày thứ ba sau khi kết án, có mấy vị chủ nợ đi tới Tiết gia. Lai lịch của mấy chủ nợ đó cũng không giống nhau, mấy tờ giấy nợ họ lấy ra cho bà vợ của Tiết Hiểu Tông xem có cái là do tới lui buôn bán làm ăn, có cái là nợ tiền đánh bạc, có cái vay nợ chẳng biết lén lút làm cái gì. Nói chung khi cộng hết lại ai ngờ lên tới gần mười vạn lượng.
Vô duyên vô cớ cõng khoản nợ mười vạn lượng, vợ của Tiết Hiểu Tông đương nhiên sẽ không chấp nhận, nhưng mấy tờ giấy nợ kia cũng không phải đồ giả, trên đó rõ ràng có có ấn quan làm chứng.
Muốn tra các khoản mục nhưng qua mấy ngày tra án tất cả các sổ sách trong nhà và Vân Sơn Hành đã bị mang đi hết rồi, căn bản tra không được, cộng thêm bọn hạ nhân mấy ngày nay cũng đã đi muốn hết nên càng không biết dựa vào ai.
Càng hoang đường chính là, nha môn không cho người tra án nữa nhưng trông coi vẫn không hề lơi lỏng chút nào. Người vào không được chỉ có thể đi ra cho nên dù có muốn dùng tiền lấy lòng cũng chẳng biết làm sao.
Quả phụ Tiết gia chỉ cảm thấy trời như sập xuống, nam nhân nhà mình chết, quan phủ lại chẳng mấy để tâm tới, nàng chỉ là hạng nữ lưu căn bản quản không được nhiều tôi tớ như thế, huống chi những tôi tớ ấy đều là thuộc hạ của Tiết Hiểu Tông, ngày thường cũng chẳng phục tòng nàng. Bây giờ ra chuyện như vậy, của nổi trong nhà nhiều như vậy, còn không phải đều bị lấy sạch. Nhưng không ngờ là, kẻ ăn trộm vàng bạc đồ đạc muốn chạy trốn không ít nhưng không một kẻ nào thành công. Thường thì mới không thấy thứ gì, chưa đợi nàng đi báo án đã có người mặt mũi bầm dập mang thứ đó trả lại, sau đó thái độ khiêm tốn xin nghỉ việc, chỉ lấy phần tiền công của bản thân thôi.