Mọi người trong phòng chấn động, vàng bạc vũ khí này đã đủ kinh người rồi, sao lại còn có đại lễ. Chẳng lẽ trong thời gian vài ngày, Như Huệ chuyển đi hết cả Vân Sơn Tự?
- Đại lễ gì vậy?
Như Huệ cười nói.
- Trên dưới Vân Sơn Tự hơn hai ngàn hộ, chừng tám ngàn thanh niên cường tráng có thể dùng được. Những tráng niên này so với vàng bạc vũ khí còn đáng quý hơn vô số lần. Đông chủ nếu cần, bất cứ lúc nào cũng có thể lấy dùng.
Tất cả ngơ ngẩn một thoáng, hai mặt nhìn nhau, ánh mắt mỗi người đều trở nên cháy bỏng, hiện tại ở Triệu Tự Doanh gom hết tất cả người lại còn chưa tới ngàn người, làm việc cẩn trọng. Nếu như cộng thêm tám ngàn tráng niên này vào, vậy Triệu Tự Doanh sẽ đạt được đến mức nào? Vừa nghĩ đến điểm này, trong lòng mọi người đã có ngọn lửa thiêu đốt.
Đừng nói chi người khác, ngay cả chính Triệu Tiến cũng cảm thấy máu nóng dâng lên, nhưng hắn rất nhanh đã bình tĩnh lại, Triệu Tiến cười hỏi.
- Năm trăm người đang huấn luyện trong tay chúng ta hiện tại như thế nào rồi?
Huấn luyện gia đinh mới chiêu mộ chỉ mới vừa vặn bắt đầu mà thôi, những đội lão binh kia thật ra cũng đủ dùng rồi. Mọi người lập tức bình tĩnh một chút, Triệu Tiến hỏi.
- Liên trang liên bảo, bọn họ có gần ngàn tráng niên cần huấn luyện. Những người này đã được huấn luyện chưa?
Hỏi xong hai vấn đề này, mọi người theo đó từ trong ảo tưởng tỉnh táo lại, Triệu Tiến cười nói.
- Ăn từng miếng cơm, đi từng bước một. Trước hết chúng ta làm tốt những chuyện trước mắt đi đã.
Suốt từ trưa đến giờ bận rộn toàn thân mồ hôi, tinh thần cũng thay đổi rất nhanh, tuy nhiên đều bị Triệu Tiến giải quyết từng thứ một, tất cả đứng dậy đi hết ra ngoài.
Như Huệ chỉ đứng lên, nhưng không có cùng đi ra với mọi người, nếu như là sư gia phụ tá, vậy bất cứ lúc nào cũng phải đi theo bên cạnh gia chủ, đợi người đi ra hết. Vẻ mặt Như Huệ trở nên trịnh trọng, hết sức nghiêm túc nói.
- Đông chủ, vàng bạc, binh khí đều là giả dối, chân chính nhất vẫn là người, mấy vạn hộ Vân Sơn Tự, chính là...
Triệu Tiến ngắt lời Như Huệ, hắn cười hỏi.
- Ngươi cảm thấy gia đinh Triệu Tự Doanh như thế nào?
Như Huệ sửng sốt, lập tức trả lời nói.
- Mỗi người đều là tinh nhuệ bậc nhất, có khí chất nghiêm nghị dũng mãnh gan dạ, chưa bao giờ thấy.
- Một người nhiều nhất có thể dạy dỗ trăm người, ngàn người vạn người không cần chú ý đến, những gia đinh này chính là hạt giống, chờ bọn họ chín hoàn toàn dùng được rồi, rải xuống thì có thể thu hoạch được mùa.
Triệu Tiến hỏi một đằng, trả lời một nẻo.
Như Huệ ngược lại nghe đã hiểu, lắc đầu cười nói.
- Đúng thật là thuộc hạ lo lắng thừa thãi rồi.
Triệu Tiến đứng dậy đi ra ngoài, vừa đi vừa nói.
- Ngươi chuyển đi hết gần như toàn bộ Vân Sơn Tự. Người ở lại bằng lòng không?
Như Huệ cười trả lời.
- Bọn họ đều rất biết xoay chuyển, không dám không nghe mệnh lệnh của phương trượng. Hơn nữa người nào không biết thuộc hạ là được chủ nhân nâng đỡ. Có trận máu tanh trước đó làm gương, cũng hiểu được nên làm thế nào.
Đầu tháng tư Triệu Tiến phái người tuyên cáo các nơi ở Từ Châu, hễ ai đến Hà Gia Trang mờ lò rèn, đất đai, dụng cụ cái gì cũng đều không thu tiền, tiền công phụ việc do bên phía Hà Gia Trang chi trả, hết thảy đồ làm ra dựa theo giá gấp hai ngoài chợ thu mua. Tính ra, lợi nhuận lò rèn nếu như so với bình thường phải nhiều hơn gấp năm đến sáu lần, thậm chí còn phải nhiều hơn.
Tin tức này vừa truyền ra, không quá ba ngày, bên trong Hà Gia Trang đã có hơn sáu lò rèn, còn có không ít thợ rèn có tay nghề tới đây tìm nơi nương tựa, nhưng có thể mở lò rèn cũng không nhiều. Bởi vì Triệu Tiến đòi hỏi rất cao đối với tay nghề, chưa trải qua mười mấy hai mươi năm làm việc không đạt chuẩn mực.
Người nghe được việc này đều nói Triệu Tiến hoang phí, nhưng cũng nói bên này Triệu Tiến có hoang phí, rượu trắng bên kia kiếm lời quá nhiều, hao phí như vậy cũng không đáng vào đâu.
Vân Sơn Tự sau khi bị Như Huệ trắng trợn cắt một miếng thịt, cho dù có tâm tư gì cũng không dám biểu lộ ra, chỉ có thể đi sát theo bên Triệu Tiến. Cao lương đổi rượu buôn bán vẫn tiếp tục như cũ, ủ rượu cũng không tiêu hao quá nhiều, phần nhiều đều là vứt đi cho chiến mã ăn.
Quen tay hay việc, hơn trăm gia đinh Triệu Tự Doanh ở trên ngựa càng ngày càng lâu, phạm vi hoạt động cũng càng ngày càng lớn, mỗi ngày đều phải chạy khắp những thôn trang xung quanh.
Mấy chỗ liên trang liên bảo luôn có chỗ bằng mặt mà không bằng lòng với Hà Gia Trang, trên sổ sách giấy tờ người lớn làm được việc cũng giấu bớt đi. Tuy nhiên sau khi đội nhân mã này đi qua từng căn nhà, đều phải khai ra thành thật.
Thôn trang như bọn họ không bằng bên phía Triệu Tiến, tráng niên của bọn họ đều phải tham dự việc nông, mỗi nơi có thể điều động người ra không nhiều, cộng lại chín nơi mới có một trăm năm mươi người. Lúc nông nhàn con số này có thể nhân lên mấy lần, nhưng hiện tại như vậy cũng là nhiều lắm rồi.
Những người này được biên thành năm đội, do bọn gia đinh tiến hành huấn luyện, mỗi một đội được giao cho hai lão gia đinh. Mỗi một tân gia đinh, chỉ phát trường côn để làm binh khí, mười mấy vị giáo đầu này rất nhiều gia đinh đều quen mắt, xem thấy cơ hội liền đầu nhập. Triệu Tiến làm việc rất công bằng, người phô bày ưu tú đều được dùng đến.
Mặc dù tất cả mọi việc trước đó, Triệu Tiến cũng không có làm hết. Tráng niên các thôn tới đây, đều do Triệu Tự Doanh cung cấp thức ăn và chỗ ở, hơn nữa còn có thể nhận được tiền công. Lúc phát tiền công Triệu Tiến còn sẽ đích thân có mặt, động viên mỗi người mấy câu, điều này khiến cho tráng đinh các thôn ngay từ lúc bắt đầu còn nơm nớp lo sợ đều thoải mái rất nhiều. Trải qua huấn luyện khác nhau, ăn no lấy tiền đi về, những người này đã có thể cảm giác được mình khác với người cùng làng, người còn lại cũng có thể nhìn thấy chỗ khác nhau này. Tới lần tiếp theo, rất nhiều người không đùng đẩy mà là tranh nhau lên trước.
Bởi vì được nuôi cơm không tốn tiền trong nhà, chu cấp tiền công bù lại tổn thất không thể bận rộn việc nhà việc nông, thậm chí còn có trợ cấp. Một điểm mấu chốt hơn, bọn họ biết rằng những thứ này đều là Triệu Tiến cấp cho, không có Triệu Tiến, thì không có những thay đổi này.
Tính chung lại các mặt của Triệu Tự Doanh, tổng cộng hơn ngàn người gia nhập, những người này không làm ra của cải, ăn mặc tiêu phí còn phải mua thức ăn. Lúc đầu trên dưới Hà Gia Trang đều rất sợ hãi, sợ Triệu Tiến vơ vét sạch trơn, ngay cả bán hàng rong trong chợ cũng chạy trốn không ít. Triệu Tự Doanh làm ăn lớn như vậy, ai biết có thể duy trì được hay không, nếu chẳng may dọn sạch chợ, tất cả muốn khóc cũng không kịp.
Sau khi biết nguồn thu từ tửu phường của Triệu Tiến, tất cả yên tâm không ít. Nhưng cũng không phải thoải mái toàn bộ, có thể hằng ngày đi cướp không mất tiền, ai còn cần tiêu tiền nữa. Đợi đến bên phía Triệu Tiến mua thức ăn đều dùng tiền đưa cho thật sự, mỗi lần buôn bán cũng không ức hiếp cắt xén, tất cả mới hiểu được ngày tháng tốt lành đến rồi. Tuy nhiên bên phía Triệu Tự Doanh không ức hiếp người khác, cũng không cho phép người khác gian lận, mấy người bán gạo mưu mẹo lừa gạt, đều bị chặt đứt cánh tay ngay giữa chợ.
Tiêu hao cho nhiều người như vậy, mỗi tháng tốn rất nhiều bạc bỏ ra mua thức ăn, khiến cho ngôi chợ cũ của Hà Gia Trang vô cùng phồn thịnh, ban đầu những thương nhân bán hàng kia thậm chí không cách nào cung cấp đủ. Nhưng sau này thương nhân nhìn thấy cơ hội buôn bán dũng cảm đổ xô vào. Có kẻ tới từ thôn trấn gần đấy, thậm chí còn có châu thành khác kéo tới, nếu không phải Triệu Tiến tra xét vô cùng nghiêm ngặt người ngoài ra vào Hà Gia Trang, Hà Gia Trang hiện tại cũng có khả năng tăng lên gấp bội. Những người ngoài này hiện giờ đều ở các nơi liền kề, thôn Tiểu Thạch Đầu và hai thôn trang khác cách đó gần nhất cũng bị chiếm sạch. Hiện nay trong thôn không riêng gì phòng cho thuê, còn có không ít người bỏ tiền ra mua đất dựng nhà.
Được lợi không chỉ có những người này, bọn thương nhân buôn trâu ngựa trong chợ lừa ngựa nhận ra gia súc của mình bán rất đắt hàng, còn có người muốn thuê trâu ngựa. Nguyên do rất đơn giản, hiện giờ Từ Châu, phủ Hoài An và phủ Phượng Dương, danh tửu Hán Tỉnh đã lan rộng ra, các thương nhân đã muốn đi Hà Nam, Sơn Nam và Bắc Trực Lệ buôn bán. Dù sao rượu này ở nơi xa không có, hơn nữa mọi người đều biết rằng, loại rượu mạnh này hương vị thơm ngon, khẳng định không lo bán lỗ ở phương bắc, muốn chuyên chở đi xa phải cần có súc vật kéo, vừa hay kề bên có chợ lừa ngựa.
Số lượng bên phía Bi Châu dần tăng lên. Sau khi Triệu Tiến dọn sạch Vân Sơn Tự, theo đó Vân Sơn Hành và Vân Sơn Lâu bị thương hành Từ An của Triệu Tiến thu lấy. Lấy được dễ dàng cửa tiệm, nhưng đầu dây mối nhợ buôn bán lại không cách nào nắm bắt nhanh chóng.
Chiếu theo đó rượu bán ra sẽ giảm xuống, nhưng rượu bán ra trước đó không còn dư nhiều, bên này đã sạch trơn, thương hành Tôn gia trấn Ngung Đầu ở Bi Châu đòi tăng thêm.
Năm trước trên Lạc Mã Hồ trấn Ngung Đầu may mắn tình cờ để cho vận quân tào đinh (quân lính làm việc vận chuyển lương thảo) trên tào vận (đường vận chuyển trên sông, nước) biết được danh tiếng rượu Hán Tỉnh, từng vò rượu trắng theo tàu thuyền xuôi nam ngược bắc đi đến các nơi, bất kể là bọn vận quân tào đinh sưởi ấm uống giải lao trên thuyền, hay là bán cho thương lữ trên thuyền, hộ gia đình bên bờ, nhu cầu đều cần rất lớn.
Đòi hỏi này vốn ở trong tính toán từ trước, nhưng Triệu Tiến vẫn cảm giác thấy khác lạ, bởi vì việc xảy ra không giống nhiều với phỏng đoán của hắn. Tôn gia đều là một lần bán ra mười mấy vò, nhiều nhất một lần cũng không quá ba mươi vò, không có đòi hỏi lượng lớn, cũng không có đặt hàng số lượng định kỳ lâu dài, đều là thuyền vận chuyển và thuyền thương nhân qua lại trên đường mua một số mang đi.
Lúc trước những người lén lút đục khoét tào lương (lương thực vận chuyển bằng đường thủy) trên tào vận, đều là bên phía Hà Vĩ Viễn đổi thành rượu trắng, Hà Vĩ Viễn ủ rượu đều dùng lúa mạch, phí tổn cao hơn rất nhiều so với rượu trắng Triệu Tiến dùng cao lương. Như vậy vẫn kiếm được tiền đầy chậu đầy bát như trước, mà bên phía Triệu Tiến dùng gạo trắng ủ rượu giá càng rẻ, lợi nhuận sẽ càng cao hơn.
Những lương thực vận chuyển bằng đường thủy này bởi vì lai lịch bất chính, cho nên cũng không được bán trong chợ, thường thường sẽ rất rẻ, mà gạo trắng bên phía Triệu Tiến gần như được cho không chẳng tốn tiền mua. Theo tính toán như vậy, ủ ra rượu trắng, bán đi kiếm được một phần lời cũng bằng một phần lời kiếm được từ tào lương, món tiền lời kinh người.