Trần Vũ không vui vẻ chút nào nói.
- Đầu óc ngươi hỏng rồi sao? Dám giết người giữa ban ngày ban mặt, còn là xuống tay với một gia đình giàu có như vậy ở trong thành. Bọn giặc cùng hung cự ác như thế chúng ta trêu chọc được sao. Để cho đại lão gia bên trên quyết định đi.
Bổ khoái kia sửng sốt, lập tức gã ghé sát vào cạnh Trần Vũ nói.
- Tiết gia này quả thật là giàu có nứt vách. Chỗ tốt bên đó không ít. Chúng ta…
- Có mạng để kiếm, cũng phải có mạng tiêu, tìm hai ả trông coi đi vào cùng, an bài năm huynh đệ ở bên ngoài canh gác, những người khác áp giải đi dò hỏi trước.
Trần Vũ xua tay nói.
Người có mặt ở đây tuy rằng không cam lòng, nhưng cũng biết Trần Vũ nói đúng thật là chính xác. Hơn nữa vừa rồi lúc điều tra bắt người trong tay mỗi người cũng đều chiếm được một ít đồ tốt nên ai cũng nghe theo.
Bọn Bổ khoái tới cũng nhanh, rời đi cũng không chậm, bọn họ để lại năm sai dịch trông coi nhà cửa Tiết gia bên này, còn những nữ nhân bị giam bên kia thì bị hai ả quản sự đến trông coi. Đó cũng là do nhìn đến mặt mũi của Vân Sơn Tự, thê thiếp con cái của Tiết Hiểu Tông cũng không có bị dẫn đi, còn những người khác đều bị dẫn về nha môn. Hết thảy những gia đình giàu có bậc này khi gặp chuyện không may đều hoài nghi có phải người bên trong thông đồng với kẻ bên ngoài hay không. Kẻ ác khẳng định đã chạy, nhưng nếu tìm được tên giặc bên trong thuận theo hướng đó tra ra ngọn nguồn thì có thể bắt gọn một mẻ.
Người vây xem chung quanh Vân Sơn Hành xem náo nhiệt rất nhiều, có hộ dân gần đó, cũng có kẻ nhàn rỗi trong thành. Không một ai thông cảm hay đồng tình với huyết án này, thậm chí còn có người thấp giọng nói báo ứng. Những thế lực dính dáng đến Vân Sơn Tự hoành hành ở trong thành đã lâu, thanh danh cực kém.
Tất cả mọi người đều cho rằng huyết án tại Tiết gia này chính là câu chuyện cho cả mấy ngày sau, ai dè lúc trời sắp tối đen, bên nha môn lại truyền ra một tin tức rất kinh người. Vân Sơn Tự trên Vân Long sơn xảy ra huyết án, tăng binh thông đồng trộm cướp gây loạn. Sau khi giết chết phương trượng Viên Tín, giám tự Như Nan cùng hai trăm mười sáu người, cướp bốc xong liền chạy trốn xuống núi, nghe nói hẳn là chạy tới hạ viện nào đó.
Tin tức này vừa truyền tới làm cho rất nhiều người bên trong thành Từ Châu đều vô cùng chấn động. Cái gọi là "Thành Từ Châu ngập nước, thấm ướt Vân Sơn Tự", trong mắt rất nhiều người dân nơi đây, dù cho thành Từ Châu bị sông Hoàng Hà nhấn chìm, Vân Sơn Tự cũng sẽ bình yên vô sự. Thứ nhất là địa thế của Vân Sơn Tự cao, thứ hai Vân Sơn Tự là đại địa chủ lớn nhất Từ Châu. Nơi đó người nhiều, đất nhiều, tiền nhiều, thế lực như thế chắc chắn sẽ sừng sững không ngã, không kẻ nào dám chọc. Ai có thể nghĩ được bên trong đó sẽ phát sinh nội loạn, tăng binh và trộm cướp cấu kết, gây ra vụ án lớn như vậy.
Chẳng qua, lúc trời sắp tối mới có người tới quan phủ báo án. Mắt thấy trời đã vào đêm cổng thành phải đóng lại, Vân Sơn Tự kia lại ở ngoại thành hết thảy chuyện gì cũng phải đợi đến ngày mai. Hơn nữa, Vân Sơn Tự hoành hành lâu nay chẳng hề tỏ ra cung kính quan phủ, hiếu kính cũng không cần phải nói tới, lẽ dĩ nhiên là mọi sự đợi chút.
Kẻ thông minh trên đời này không ít, mối thân thuộc giữa phương trượng Viên Tín của Vân Sơn Tự và Tiết Hiểu Tông ông chủ Vân Sơn Hành cũng không phải bí mật gì, cho nên rất nhanh đã có người nối hai vụ đại án này lại với nhau. Đây chẳng lẽ là do cùng một đám người gây ra sao?
Có suy đoán đó, hiềm nghi của tôi tớ nô bộc bên Tiết gia liền giảm đi rất nhiều. Những thứ béo bở trên người mấy tên này cũng đã bị cướp đoạt sạch sẽ, chỗ trong nhà giam cũng thiếu thốn cho nên tại đêm sau bọn họ đã được thả ra.
Nhưng thật ra nhị quản gia Tiết gia đã vụng trộm lẻn tới bên Bổ phòng, nói thật dè dặt cẩn thận.
- Vừa rồi nhiều người khó giữ bí mật nên tiểu nhân không dám nói, tiểu nhân thấy được vóc dáng hung thủ không cao.
- Chúng ta đã biết, ngươi hãy về đi. Tin tức này không được nói với người khác, trên đường cẩn thận chút.
- Đa tạ Trần đại gia chiếu cố, bà chủ nhà của tiểu nhân chắc chắn sẽ hồi báo ngài.
Nhị quản gia kia thật cung kính trả lời.
Sợ nhiều người khó giữ bí mật nên tin tức quan trọng đó tự nhiên phải nói cho đầu mục Bổ phòng nghe, còn phải để mọi người lui xuống. Sau khi Nhị quản gia kia đi, Trần Vũ cũng ra khỏi phòng đi tìm Triệu Chấn Đường, gặp mặt câu đầu tiên ông nói chính là.
- Vẫn là non nớt nên để lại cái đuôi.
Lúc nhị quản gia kia bước chân khỏi nha môn, nhưng người khác đều đã đi trở về. Nhị quản gia vẻ mặt u sầu bước chân trên đường, vào ban đêm bầu trời tối đen, chỉ cần không phải là nơi ánh trăng chiếu soi thì đều lạnh lùng an tĩnh, trên đường không có ai lại qua. Đợi đến lúc gã nghe được có tiếng bước chân vang lên từ phía sau, gã cũng không cảm thấy kì quái, nhưng khi tiếng bước chân đó lại rất nhiều cũng rất dồn dập thì gã mới kịp nhận ra được, nhưng khi đó thì cũng đã chậm.
Nhị quản gia chưa có trở về, trên dưới Tiết gia cũng không có ai ngạc nhiên, đã có rất nhiều người bỏ đi. Ngày hôm qua còn tốt nhưng sau khi từ nha môn truyền ra tin tức tăng binh Vân Sơn Tự thông đồng trộm cướp gây loạn, phương trượng Viên Tín bị giết thì ai cũng biết Tiết gia xong rồi. Lão gia đã chết, thái gia luôn là chỗ dựa vững chắc cũng đã chết, vậy cô nhi quả phụ còn có chỗ lợi gì đâu.
Nơi thành tây có một cái giếng cạn, bởi vì sợ trẻ con rơi vào cho nên mặt trên có chặn bằng phiến đá, còn có tảng đá lớn đè lên. Lúc sáng sớm, có người có tâm tư tỉ mỉ để ý thấy tựa hồ phiến đá cùng tảng đá kia bị người xê dịch, nhưng dù tò mò đến cỡ nào, thấy phiến đá vẫn còn chặn đó thì cũng chẳng ai muốn phí công dỡ nó ra.
Cái gì Tiết gia sẽ cây đổ bầy khỉ tan, cái gì mà giếng cạn thành tây khả năng có yêu quái, mấy tin tức ấy đều so không được với chuyện lớn mới được truyền ra từ trong nha môn.
Tin tức ấy là, tăng binh Vân Sơn Tự cấu kết trộm cướp, chuẩn bị huyết tẩy Hà Gia Trang, may mà Triệu Tiến phái người đi Vệ sở cầu viện, lại thông qua người của Vệ sở tìm đến nơi đóng quân của Chu tham tướng. Chu tham tướng phái thân vệ dưới trướng ra, đánh tan kẻ cắp, cứu Hà Gia Trang, chém đầu hơn bốn trăm người.
Hơn bốn trăm cái đầu, rất nhiều người theo đó nghĩ đến có phải bọn họ lấy đầu dân chúng góp cho đủ số hay không, nhưng người cáo trạng báo án bên Hà Gia Trang cũng đã tới châu thành. Người ấy khóc trời gọi đất ngay bên ngoài gia môn kia, còn mang theo cáo trạng được mọi người trong trang kí tên, đây cũng không phải điều có thể làm giả được.
Sau đó, Chu tham tướng lại phái người cưỡi khoái mã đuổi tới nha môn Tri châu. Nói là đã nhận được nghĩa dân cấp báo, nói rằng lũ cường đạo và tăng binh cấu kết với nhau trộm cướp cùng sát hại tăng chúng kia đang trốn ở hạ viện Tiêu Sơn. Chu tham tướng đã phái quân lính tinh nhuệ dưới trướng đi tập kích bất ngờ chuẩn bị bắt sạch lũ ác ôn này, nên phái riêng người tới thông báo cho Tri châu đại nhân, cũng mong an bài sai dịch cùng dân đinh cường tráng tới hiệp trợ.