Đám viện quân của Triệu tự doanh này thật giống như một cái cọc thật lớn, đâm sâu vào trong mấy vạn dân chạy nạn tụ tập bên dưới tường thành. Sau khi đến được tường thành, đội quân lập tức lấy phía tây tường thành của Từ Châu làm mốc, đem đám dân chạy nạn kia chia làm hai bộ phận, phương bắc chiếm hơn phân nửa, phía nam còn lại là số ít.
Trước khi đến Triệu Tiến đã vạch kế sẵn, nếu đánh tan toàn bộ đám lưu dân kia thì quanh vùng Từ Châu vẫn sẽ gặp tai họa, nếu muốn làm cho bọn họ không còn uy hiếp chỉ có thể xua đuổi bọn họ về hướng bắc. Phương bắc là Hoàng Hà, bên kia đã bị đám dân chạy nạn kia phá hoại rách nát, không cần lo lắng cái gì. Hơn nữa bản thân Hoàng Hà cũng chính là một chướng ngại, có thể bức bọn họ tới nơi đó xong lại đi xử trí sau cũng được.
Đám dân chạy nạn phía nam này vốn đang chạy trốn, căn bản không cách nào chống cự đám kỵ binh vốn luôn giành sức chưa hề động thủ. Chuyện mấy người Đổng Băng Phong phải làm cũng rất đơn giản, người nơi đâu nhiều, liền giục ngựa nhằm tới nơi đó, đánh tan đám người kia, đuổi ra xa.
Triệu Tiến hít một hơi thật sâu, lại bị bụi đất và mùi khó chịu làm cho bắt đầu ho khan. Bụi đất vẫn bốc lên như trước. Mặc dù ánh tà dương đã ngã về tây, nhưng vẫn làm Triệu Tiến đang mặc khôi giáp cảm thấy thật oi bức, áo lót bên trong khôi giáp của hắn đã sớm bị mồ hôi làm ướt đẫm.
Triệu Tiến buồn bực ra lệnh.
Phát lệnh, đánh trống, tiến lên về phía trước.
Tiếng kèn thê lương vang lên, tiếng trống đánh vang, bản đội của Triệu tự doanh cất bước đi tới, hai đội trộn lẫn lập tức đuổi kịp, các đội phía sau rèo hò xông tới. Khoảng cách của bọn họ với đám lưu dân phía trước đã không ngoài trăm bước. Không phải đám lưu dân ấy không muốn chạy xa nữa mà là mấy vạn người rất đông, cho dù bọn họ giẫm đạp chém giết lẫn nhau cũng tạm thời không có cách nào tản ra.
- Đại ca, chúng ta thắng rồi?
Thạch Mãn Cường ở bên cạnh mở miệng nói. Mặc việc bởi vì mặt y bị mũ giáp che đậy làm cho thanh âm có chút khó nghe, nhưng giọng điệu vẫn thực thoải mái.
Trận chiến hôm nay đánh quá là thuận lợi, rạng sáng xuất phát, sau khi đuổi tới liền gia nhập vào chiến đấu, sau đó chính là suốt một đường đánh tới như bẻ củi khô gỗ mục, trước mặt không có bất kỳ trở ngại nào.
Triệu Tiến mắt nhìn phía trước, đi từng bước một tiến lên, dừng một chút hắn mới mở miệng nói.
- Còn không có thắng, đệ cũng nghe được bẩm báo rồi đấy, cũng thấy được cái sườn dốc nhắm thẳng đầu tường thành kia rồi. Nếu đám dân chạy nạn kia thật sự là năm bè bảy mảng thì làm sao có thể đánh thành cái dạng này? Đệ nhìn xem dưới chân thành chết bao nhiêu người, nếu thật là dân đói thì sợ đã sớm tan…
Nghe đại ca nói như thế, Thạch Mãn Cường lập tức trầm mặc xuống, sau khi đã tham gia nhiều lần huyết chiến Thạch Mãn Cường đương nhiên hiểu được những điều ấy nói lên cái gì. Thương vong lớn như vậy, ngay cả bọn cướp cường hãn cũng đều phải tán loạn, nhưng đám dân chạy nạn kia lại vẫn trụ vững được, còn làm ra một cái sườn dốc trộn lẫn thi thể cùng bùn đất lại với nhau như thế. Có thể là đám dân kia cũng đủ cuồng nhiệt dũng mãnh, nhưng trận giao chiến ban nãy đã chứng tỏ điểm này không đúng vậy chính là đám người này chưa bị phá tan.
- Đại ca, huynh có nghe được tiếng gì không?
Lưu Dũng đứng bên cạnh đột nhiên nói.
Ồn ào, kêu khóc, hò hét thậm chí còn có tiếng hoan hô, tiếng bước chân, tiếng vó ngựa, tiếng kêu, bên tai là tiếng trống và tiếng kèn trộn lẫn vào nhau nên muốn nghe rõ được thanh âm gì rất khó, nhưng Lưu Dũng sẽ không nói lời xằng bậy. Triệu Tiến sửng sốt, bên tai hắn quả thật nghe được tiếng gì đó.
Tựa như đám lưu dân phía trước đang cùng kêu lớn thứ gì đó, cũng không phải đám người năm bè bảy mảng trước mặt kia đang hô, những lưu dân trước mắt kia dường như chạy chậm lại...
-... Di Lặc...
Thanh âm mơ hồ bay đến bên tai, quả thật có người đang gọi.
Trong tầm mắt của đám người Triệu Tự Doanh, đám dân chạy nạn kia càng ngày càng chậm, đã có cung thủ nhìn thấy thuận lợi liền bước nhanh về phía trước bắn tên, lại từng người tiếp từng người ngã xuống.
-... Di Lặc... Thế... Gia Hương...
Thanh âm càng lúc càng lớn, càng ngày càng có thể nghe rõ, bước chân của đám lưu dân ở phía trước dừng lại. Có thể thấy được bọn chúng đang phân tán ra hai bên trái phải, thậm chí còn có người vọt tới về phía đám người Triệu Tự Doanh.
Sông đào bao quanh thành không quá sâu, nhưng mà có thể làm người chết đuối, đã có lưu dân không màn chuyện gì nữa nhảy xuống sông đào.
- Đứng lại, đứng.
Triệu Tiến hô to, tiếng trống và tiếng kèn phân biệt vang lên, đại đội vẫn là tiến thêm hai bước về phía trước, sau đó mới dừng lại. Các cung thủ đã tụ tập lại trước bản đội của Triệu tự doanh, hưng phấn giương cung lắp tên, thi nhau bắn về phía lưu dân đang xông về phía trước, quả thật là một đám bia ngắm bắn.
- Không cần bắn.
Triệu Tiến rống to, gia đinh tại bên cạnh hắn cũng theo đó rống to vài tiếng. Các cung thủ đều là kinh ngạc quay đầu lại.
- Kẻ địch sắp xông ra, bắn vào kẻ địch ấy.
Triệu Tiến lại rống to.
Các cung thủ đều kinh ngạc, đám lưu dân kia chẳng lẽ không phải là kẻ địch sao? Song từ khi tiến vào chiến trường, mọi người đều quen nghe theo hiệu lệnh của Triệu Tiến, lập tức liền dừng bắn.
- Giương cung lắp tên. Mau!
Triệu Tiến lại là rống giận, phiền toái đến rồi đây.
Những cung thủ đó cũng không thật sự thuận theo, các nơi tề tựu vốn cũng không có bao nhiêu quy củ, hiện tại phải nghe theo một hiệu lệnh duy nhất, thật sự cực kỳ phiền toái. Từ lúc mới bắt đầu chiến đấu đã đánh nhau rất thuận buồm xuôi gió, những cung thủ kia càng thoải mái, chỉ tránh tại phía sau bản đội của Triệu tự doanh và hai đội trộn lẫn, căn bản không gặp bao nhiêu khó khăn nên đánh đến tận giờ bọn họ cũng không có mảy may cảm thấy khẩn trương. Triệu Tiến ở bên này rống giận, những gia đinh đứng bên cạnh hắn cũng đi theo hét lớn, dưới tình huống như thế, rất nhiều người bắt đầu rút tên ra. Nhưng ban nãy bắn tên bọn họ rất không biết chừng mực nên bây giờ túi đựng tên cùng hộp tên của rất nhiều người đều chỉ còn lại hai ba mũi tên mà thôi.
- Di Lặc hiện thế, cực lạc Gia Hương.
- Di Lặc hiện thế, cực lạc Gia Hương.
Tiếng la đồng thanh rõ ràng truyền tới lọt vào trong tai.
- Lũ lưu tặc kia đang xông về hướng mọi người, bọn họ mang theo binh khí thật dài cũng sắp tới đây rồi.
Người trên đầu tường thành hô to đến khàn cả giọng, bụi đất che lấp cùng với lũ lưu dân ồn ào làm cho đến tận lúc này mọi người mới thấy rõ ràng tình hình.
Bất kể là Triệu Tự Doanh hay là quân canh gác đứng trên đầu thành đều có thể cảm giác khác biệt của đám lưu dân ấy. Không có chuyện gào to cuồng nhiệt, tiếng hô khẩu hiệu rất bình tĩnh, cũng rất có trình tự.
Người đứng trên đầu thành nhìn càng thêm rõ ràng hơn, không giống kiểu như ong vỡ tổ lúc công thành, đội ngũ lưu dân đang vọt tới lúc này càng chỉnh tề hơn, cũng càng có quân kỷ hơn. Bước chân bọn chúng cũng không có hư nhược do đói khát lâu ngày mà đều rất trầm ổn, nối đuôi nhau. Tiếng hoan hô tại trên đầu tường thành yên tĩnh lại, tất cả mọi người đều lặng ngắt như tờ. Bọn họ đều đang vô cùng khiếp đảm và sợ hãi. Nếu lưu tặc khi nãy dùng tới đám người này thì thật đúng là chưa chắc thủ được.