Bọn binh lính đoàn luyện thủ đằng trước lỗ châu mai lên tiếng hô to, binh khí trong tay không ngừng vung chém về phía trước, lưu dân trèo lên lỗ châu mai đều thành đích ngắm.
Người chết càng nhiều, càng có nhiều xác chết lót chân, người đằng sau giẫm đạp lên đã có thể ngang bằng với lỗ châu mai. Trong tay lưu dân đằng sau cũng có binh khí, bọn họ ra sức đâm mộc côn vót nhọn trong tay về đằng trước, thậm chí ném thẳng ra thật mạnh.
Quan binh và đoàn luyện lúc này cũng không còn để ý tránh né, tên bắn lén chết người mới đáng sợ, mặt đối mặt đánh nhau ngược lại là chuyện khác. Quát mắng ầm lên, dùng thuẫn bài che chắn đằng trước, trường mâu và đại đao không ngừng đâm chọt tới. Nơi lỗ châu mai đầu thành đã bị máu tươi nhuộm đỏ, còn chưa có lưu dân trèo lên được đầu thành.
Nhưng số lượng lưu dân quá đông, người chết đi làm đá kê chân cho người đằng sau. Mộc côn vót nhọn cũng có thể giết người, trên người quân binh mặc miên giáp coi như là áo bông, trên người bọn đoàn luyện ngay cả áo bông cũng không có, không ít người bị mộc côn đâm xuyên qua.
Vương bả tổng kia khoác một bộ tỏa tử giáp, quơ đại đao đã chém văng sáu người, vừa chém vừa mắng.
- Con mẹ mày, có bản lãnh đó cớ sao còn đến đánh Từ Châu. Ven đường có bao nhiêu thôn trang thành trấn có thể đánh thì phá hết đi.
Vương bả tổng vốn dĩ không ngờ được lưu dân không ngờ dám chiến đấu như thế, rõ ràng hung hãn không sợ chết. Nhưng y không biết, xua đuổi sai khiến lưu dân bất chấp tất cả như thế không chỉ là tuyệt vọng sống không bằng chết, còn có thúc ép đằng sau. Từng đội xô đẩy tiến lên, đội trước muốn xoay người, lui về đằng sau, chạy trốn, đều chỉ có kết cục bị người đằng sau giết chết, con đường sống suy nhất của bọn họ chính là ở phía trước.
Mặc dù người phía trước không dám nhúc nhích, bị máu tươi và xác chết dọa sợ bể mật, bọn họ cũng không có bất kỳ lựa chọn nào khác, người đằng sau sẽ thúc bọn họ về phía trước, đẩy thẳng người vào bên dưới binh khí của đối phương.
Quân lính thủ trên đầu thành còn có lợi thế chỗ đứng, có thể từ trên cao nhìn xuống, không cần phải leo trèo sau đó còn phải động thủ, tuy vậy cũng có chết bị thương, bọn lưu dân vẫn mãi không công lên được. Trong tình hình như thế, Vương bả tổng còn có dư sức điều động thay đổi quân đội, sai các đội thay phiên nhau lên trước, tránh cho sức lực cạn kiệt.
Vương bả tổng này cũng là nhân vật đã trải qua sa trường, biết tử chiến không lùi cũng có giới hạn nhất định, đợi sau khi qua giới hạn này, kẻ địch sẽ tan rã. Hiện tại cục diện này, có lợi rất lớn với quân thủ thành.
Có người chạy lên đầu thành hô to.
- Tổng gia, cổng thành bên kia có người gây loạn rồi.
Vương bả tổng sửng sốt, trong tiếng chém giết chấn động trời đất ngoài thành loáng thoáng nghe thấy tiếng ồn ào và giết chóc. Đó là ở trong thành, đám lưu tặc kia không ngờ còn có chuẩn bị từ trước ở trong thành, cổng thành nếu như bị mở ra, hết thảy đều xong rồi.
Trong lúc hoảng loạn, hai binh lính trước người Vương bả tổng bị tên lén bắn trúng, lưu dân bên ngoài nắm lấy lỗ trống này phóng qua. Đây đúng là lần đầu tiên có lưu dân nhảy lên đầu thành, bên ngoài vang lên tiếng hoan hô điên cuồng. Lưu dân kia tay cầm mộc côn vót nhọn dài mấy xích, đứng ngây ngốc ở nơi đó thoáng chốc, ngay sau đó reo hò xông về hướng Vương bả tổng.
- Lão Vương!
- Lão tổng!
Đầu thành, tiếng kêu sợ hãi vang lên, Vương bả tổng kịp nhận ra, thân mình vừa né tránh, vừa trở ngược tay bổ đao xuống. Lưu dân ngay cả một chiêu cũng không chống đỡ được, đầu bị bổ lìa hẳn, máu tươi phun loạn.
Vương bả tổng lại tiến lên một bước, chọc xuyên thẳng một kẻ địch trên lỗ châu mai, thu đao lui về sau, mấy tên lính đi lên tiếp ứng, Vương bả tổng hít sâu một hơi, hét lớn.
- Triệu đại đao, Trần Vũ trong nha môn, các ngươi có nghe thấy không?
- Ở chỗ này.
Tiếng quát của Triệu Chấn Đường truyền lại, bọn họ suất lĩnh đoàn luyện dân tráng đợi ở một bên, bên đó loạn thành một bầy, không cách nào chen tay vào lọt.
- Các ngươi mau dẫn người đi xuống, ngăn chặn cổng thành, cổng thành nếu mở, tất cả chúng ta đều đi tong. Nơi này có ta, các ngươi đi nhanh.
Vương bả tổng cổ họng đã khàn đặc.
Triệu Chấn Đường không nói nhiều, vung đại đao trong tay, hô lớn với đám người trẻ tuổi sợ hãi lo lắng đằng sau.
- Đi cùng lão tử, nếu như cổng thành mở ra, trong nhà tất cả đi tong hết, vì cha mẹ vợ con của các ngươi theo ta xuống dưới.
Lời này thật đúng, tất cả bỏ ra tính mạng đến bên này thủ thành, cũng là bởi vì cả nhà trong thành, lưu tặc vào thành, cái gì cũng xong hết.
Vừa rồi nhìn cảnh chém giết máu tanh đầu thành, cả đám đều đã sợ run lẩy bẩy, nghe nói như thế nhiều ít đã có một chút ít dũng khí, hét lớn chạy theo Triệu Chấn Đường xuống dưới.
Có thể nghe được tiếng Vương bả tổng kia khàn cả giọng hét lớn đằng sau.
- Cung thủ lên mã diện bắn tên, không cần tiếc sức. Con mẹ nó đi mau.
Vốn dĩ công thành bên trong ủng thành bên đó có mấy chục tên lính và hơn hai trăm đoàn luyện thủ vệ, nhưng lúc này cũng đã loạn thành một bầy. Quân lính và quân lính, quân lính và đoàn luyện, đoàn luyện và đoàn luyện chém giết lẫn nhau, cũng không thiếu hán tử mặc quần áo dân chúng trong thành cầm vũ khí xông lại.
Đám người Triệu Chấn Đường đi đến trên bậc thang từ xa đã nhìn thấy cảnh như vậy, cũng sửng sốt thoáng chốc, ngay sau đó kịp nhận ra.
Triệu Chấn Đường mắng một câu.
- Có giặc trong thành.
Xách theo đại đao sải bước chạy nhanh xuống, bao cát ở bên trong vòm cổng thành đã có một ít bị chuyển ra.
Sau lưng có người hô to.
- Triệu gia, người bọn chúng nhiều hơn so với chúng ta, bảo bên trên phái thêm người xuống.
Triệu Chấn Đường dẫn theo gần trăm người xuống dưới, nhưng cảnh hỗn chiến bên dưới lại không chỉ mấy trăm người.
Bước chân Triệu Chấn Đường dừng lại, lập tức mắng.
- Còn có thể phái thêm người xuống sao. Chúng ta dẹp yên xong bên này, còn phải lên đầu thành giúp đỡ, các ngươi sợ cái gì, phía dưới này còn có người của mình.
Đi trên bậc thang, từ trong tiếng gào thét chém giết có thể nghe được tiếng rít xé gió của mũi tên đầu thành, âm thanh kêu khóc xung phong liều chết cũng bình lặng chút. Chắc là cung thủ hai bên mã diện bắn tên khống chế thế tấn công điên cuồng. Nhưng cung thủ vốn cũng không nhiều, có thể bắn ra bao nhiêu mũi tên, những lưu dân dưới thành kia mới chết mấy ngàn, nhìn dường như vô cùng vô tận. Tiếp theo còn có ác chiến, cần người cứu viện.
Triệu Chấn Đường xách theo đại đao đi xuống, bên kia cũng có người phát hiện đội người này của bọn họ, cũng có tiếng thét lớn điều khiển, có hơn trăm người hướng sang ngăn đón bọn họ.
Vào lúc này, có người hoặc là bị dọa sợ bể mật, hoặc là bị huyết tính kích động, nhìn thấy Triệu Chấn Đường bất chấp tất cả xông tới, cũng có người tru tréo nói.
- Triệu gia tuổi tác lớn như vậy, gia sản lớn như vậy, cái gì cũng không sợ, chúng ta sợ cái gì, xông lên liều mạng đi.
Bọn dân tráng sai nhân cũng từng người rống to.
- Để cho đám lưu tặc bên ngoài vào thành, cái gì cũng đi tong, liều mạng.
Thét xong, cầm binh khí sải bước tiến lên.
Hán tử lùn tịt chắc nịch xông tới đối mặt với Triệu Chấn Đường, cầm trong tay một thanh phác đao, mắt nhìn thấy đã đi đến trước mặt, phác đao chém ra, đâm vào ngực Triệu Chấn Đường. Thanh đao trong tay ông vừa lật ngược vừa hươ lên, chẻ thẳng ra tấn công đối phương, giẫm mạnh chân lao về phía trước, đại đao trong tay linh hoạt giống như là dao găm, băm thẳng từ trên cổ hán tử này xuống, trong nháy mắt cắt rời nửa bên, máu tươi phun tung tóe.
Nhìn đằng trước như vậy, người đằng sau cũng sợ tới mức kêu lên một tiếng "Ái chà", làm rơi búa trong tay xuống đất. Triệu Chấn Đường cũng không hề nương tay, lại vung đao chém xuống, máu tươi phun xối xả, Triệu Chấn Đường ngay sau đó lại rống lên.
- Vứt hết tất cả binh khí cút về. Con mẹ chúng bây mất trí rồi sao? Không thích sống yên ổn, lại đến đây chịu chết. Cút hết.
Chém giết hai người, người đằng sau đều sợ tới mức tay chân mềm nhũn, lúc này người xông tới cũng nhìn ra chỗ không ổn, ngoại trừ mấy gã hán tử muốn đánh nhau, còn lại đều là dân chúng Từ Châu. Có người sống qua ngày bằng nghề đốn củi bán củi, còn có đám người làm công, hôm nay lại phải cầm binh khí đi tới bên này.
Người quen thân lúc bình thường, gặp mặt có lẽ còn có thể chào hỏi, lúc này ai còn có thể thủ hạ lưu tình, binh khí trong tay nhắm thẳng vào chỗ yếu hại.
Đám dân chúng này có lẽ là bị xúi giục mà đến, lúc đến đầu óc nổi nóng, nhìn thấy máu tươi, nhìn thấy đồng bọn đã chết, nhìn cảnh tượng chém giết này, từng người tự biết không ổn, trong lòng run sợ. Đến lúc này đừng nói là đánh, ngay cả chạy cũng không nhúc nhích chạy nổi. Triệu Chấn Đường liên tục chém bay ba người, trong lúc chiến đấu ông vẫn luôn gào thét lớn, khiến đối phương vứt bỏ binh khí cút mau. Đợi đến lúc này, những người tới đây rốt cuộc đã kịp nhận ra được, tiếng thét kinh hãi vang lên liên tục, vứt binh khí trong tay lại bỏ chạy, chỉ hận cha mẹ sinh thiếu mất hai chân.
Triệu Chấn Đường thở liền mấy hơi chửi thề mấy câu, bốn mươi tuổi tuy vẫn có thể nói là tráng niên, ông mỗi ngày đã quen không ngừng luyện tập võ nghệ. Nhưng cái tuổi này dù sao cũng phải xuống dốc rồi, vừa rồi xông xuống giết địch, đã cảm thấy mệt mỏi.
Đến lúc này, Triệu Chấn Đường cũng có thể xem hiểu được cục thế rồi, mấy chục tên lính và mấy chục hán tử lai lịch không rõ ràng bảo vệ cổng thành bên trong bên kia, chặn không cho người ngoài xông vào. Trong vòm cổng thành kia không ngừng có bao cát túi cát ném ra, binh lính bên ngoài rống giận xông về phía trước lại cũng không cách nào đi tới được. Hơn nữa đằng sau những binh lính bên ngoài còn bị loạn dân trong thành quấy nhiễu, không thể dồn hết toàn lực.
Ngay từ khi bắt đầu Vương bả tổng còn muốn ra khỏi thành chiến đấu, cho nên cổng thành trong ngoài ủng thành phía tây cho sập cổng xuống. Vừa rồi chém giết kịch liệt ngoài thành, nhận ra rằng tình hình không ổn, lúc này mới phái người chặn cứng cổng thành trong lại, đó vốn không mất thời gian bao lâu, trong vòm cổng thành trong chưa có đặt bao nhiêu bao cát, rất nhanh có thể mở ra. Đến lúc đi ra được cổng thành ngoài, trong ứng ngoại hợp, thành Từ Châu thật sự xong rồi.
Khóe mắt Triệu Chấn Đường đầy lửa nóng, lại dẫn người xông lên, nhưng những kẻ trong vòm cổng thành đúng là khó nhằn hơn đám ô hợp vừa rồi kia nhiều lắm. Mấy chục cây trường mâu không ngừng đâm loạn ra ngoài, trong tay mười mấy hán tử lai lịch không rõ kia cũng có binh khí, phác đao và đao thuẫn dùng thật thành thục, không ngừng tiến ra đánh rồi rút vào, hơn nữa loạn dân bên ngoài quấy nhiễu, căn bản không có cách nào công vào.
- Mở rồi! Mở rồi!
Người bên ngoài và trong vòm cổng thành đều đang hô to, người bên trong vui sướng như điên, người bên ngoài thì vạn phần hoảng sợ, nếu như thật sự mở rồi, vậy tất cả đều chậm hết cả rồi.
Triệu Chấn Đường rống giận dẫn người vọt tới trước, nhưng chỗ xung quanh vòm cổng thành lớn cỡ nào, chen lấn không ra được, mấy lần tránh né không kịp, ngược lại xém tí nữa bị trường mâu đâm trúng, nhìn người bên trong dỡ thanh chắn cửa xuống, lại còn chuyển động bàn tời, mở từ từ cổng thành trong ra.
Từng người nhìn thấy cảnh như vậy đều trở nên khẩn kíp trong lòng, càng khốn khiếp chính là, còn có người vứt hẳn binh khí trong tay xuống, quay đầu chạy vào bên trong thành. Bọn họ cảm thấy tất thảy xong hết cả rồi.
Ngay cả những binh lính đang chiến đấu kia cũng không giữ vững được trận cước, còn bị đối phương đẩy ra ngoài.
- Lập tức tản ra, những người cản đường giết chết không tha.
Nghe một tiếng hô to, vang lên tiếng vó ngựa phía trong thành, mọi người có mặt ở đây đang ác chiến đều yên lặng thoáng chốc. Quay đầu nhìn, nhưng loạn dân vây bên ngoài gây rối đang bị xua đuổi chạy tản ra bốn phía, Vương Triệu Tĩnh dẫn người đến.
Triệu Chấn Đường khàn giọng rống to.
- Tiểu Vương, mau mang người đánh vào vòm cổng thành này, nếu như bị bọn chúng mở cổng thành, mọi thứ đều xong hết.