Nếu như trước đó, trên dưới Từ Châu vô cùng kính sợ Chu tham tướng và binh mã dưới trướng, nào dám nói những lời bất kính như thế. Nhưng hiện giờ không giống như thế, bọn đoàn luyện hương dũng đi theo Triệu Tự Doanh ra vào chém giết với mấy vạn lưu dân, tuy rằng cốt yếu là do Triệu Tự Doanh đánh nhưng đám người ở đằng sau cũng mở rộng tầm mắt, kiêu căng tin rằng mình là thiên hạ vô địch.
Bây giờ doanh địa đoàn luyện giống như là thùng thuốc súng, có một đốm lửa sẽ phát nổ, thật sự muốn náo loạn. Những người có gia sản đã chạy ra ngoài rồi, bọn họ trước hết về nhà mang người nhà bỏ chạy, còn không thì xông vào trong thành báo quan, cũng không thể để những hạng người không biết sống chết này làm cho liên lụy.
Có người hô to nói.
- Nhìn kìa Tiến gia tới rồi.
Tràng diện huyên náo ồn ào, trong tiếng hô hoán bên ngoài có rất nhiều người không nhìn thấy được, nhưng tiếng hò reo thứ hai vang lên, từ tây đến đông dần dần yên ắng trở lại. Tất cả đều quay đầu nhìn về hướng tây, rất nhiều người nhảy ngay lên chỗ cao dòm sang, thậm chí bảo đồng bọn làm cái giá đỡ cho mình đưa mắt nhìn xung quanh.
- Đúng là Tiến gia.
- Tiến gia tới rồi.
Triệu Tiến vẫn mặc áo giáp như trước, rất dễ dàng có thể nhận ra ngay lập tức. Ai ai cũng đang hò reo, lại có người lén bàn luận.
- Tiến gia anh hùng hào kiệt như vậy sao lại nuốt lời. Còn có người nói Tiến gia lừa chúng ta. Xem ra đức hạnh của y còn phải đến lừa Tiến gia nữa ấy chứ.
- Ai nói lời này, trời giang ngũ lôi đánh tét đầu, sinh con không...
Lại có tiếng huyên náo, chết giễu cãi cọ ầm ĩ thành một bầy.
Đợi Triệu Tiến cưỡi ngựa đến trước mặt, hắn ở trên ngựa vẫy tay, cả doanh địa đoàn luyện lập tức im lặng. Triệu Tiến cười lớn nói.
- Các vị có phải cho rằng Triệu mỗ không đến phải không?
Tất cả bên dưới đều sửng sốt, tức thì theo đó tiếng cười rộ lên. Triệu Tiến lại lớn tiếng nói.
- Không dối gạt tất cả, phải xoay xở nhiều bạc như vậy, mặc dù Triệu mỗ có chút của cải cũng phải tiêu tốn thì giờ, khiến tất cả đợi lâu rồi.
- Tiến gia trượng nghĩa. Chúng tiểu nhân cảm kích vô cùng. Nếu như có ai oán giận nửa câu, tiểu nhân trước một đao làm thịt hắn.
Bên dưới có người hét lớn nói, mọi người nhìn sang, vị đang nói chuyện đó vừa mới rồi rồi còn đỏ mặt tía tai nói Triệu Tiến lừa gạt mọi người.
Triệu Tiến lại ân cần nói.
- Các vị ở dưới thành mấy ngày. Tuy nói báo bình an cho người trong nhà, nhưng trong nhà vẫn phải lo lắng. Nơi này mỗi ngày đều thiêu đốt xác chết, cũng dễ dàng lây lan dịch bệnh. Cầm bạc thì nhanh chóng trở về, để cho người trong nhà cũng yên lòng.
Khi nói tới đây, mọi người đều đã nhìn thấy bên phía cổng thành có mấy chiếc xe bò đi về phía này. Bạc đến rồi đây!
Triệu Tiến ra mặt thay cho bọn họ, tự mình ứng bạc ra trước, còn khách khí ân cần hỏi han như vậy không có chút nào bày ra bộ dạng ân lớn, đại hào gì gì đó. Đám người vừa mới rồi còn nghĩ rằng Triệu Tiến lừa gạt, rất nhiều người vừa xấu hổ vừa cảm kích, cuối cùng chỉ còn lại khâm phục tận đáy lòng.
Không mất bao lâu, xe bò đến bên này, bọn tráng hán đi theo xe bò chuyển hòm gỗ xuống, mở ra trước mắt mọi người. Dưới ánh mặt trời chói mắt dị thường, bên trong đều là bạc nén trắng phau phau.
Bên trong chợ thiếu đồng thiếu sắt thiếu bạc, bằng không cũng sẽ không có nhiều nông dân phá sản lúc thu nộp thuế khóa như vậy. Hiện giờ trong thành ngoài thành Từ Châu có không ít cuộc mua bán lấy vật đổi vật. Không ít nhà giàu, cường hào tuy rằng lương thực nhiều, điền sản nhiều, nô bộc nhiều, thật phải khiến cho họ lấy bạc tiền ra, cũng lấy ra không được bao nhiêu.
Cũng chỉ có Triệu Tiến thương gia giàu có bán rượu khắp bốn phương tám hướng như thế mới lấy ra được. Lẽ dĩ nhiên, trong chiến lợi phẩm vài lần của Triệu Tiến cũng có số lượng rất lớn vàng bạc.
Nhìn thấy số bạc trắng bóng sáng lòa này, hơn nữa còn là từng rương từng rương bày trên đất, đoàn luyện hương dũng trong doanh địa lặng ngắt như tờ. Người đằng trước trợn mắt há hốc mồm, người đằng sau ra sức chen lấn về phía trước. Bọn họ cũng biết mình chỉ có thể lấy một phần rất ít, nhưng cảnh tượng tuyệt vời như vậy, liếc mắt nhìn nhiều một chút cũng rất tốt.
Triệu Tiến mang đến không chỉ là bạc, còn có mấy tiên sinh phòng thu chi, bọn họ mang theo tiểu nhị làm việc quen tay trong quầy, ngoài ra còn có tiền đồng số lượng cực kỳ lớn.
Đoàn luyện hương dũng các nơi tới đều có đầu mục mang tới đi lên báo số người nhà mình chết bị thương, sau đó chiếu theo quy củ cấp phát bạc. Có số lẻ thì dùng kéo cắt góc bạc, hoặc là cho hẳn tiền đồng, khoản mục rất rõ ràng, tới tên của mình tự tiến lên trước.
Cầm bạc nặng trịch ở trong tay, lo lắng gì nữa, oán khí gì nữa đều tan thành mây khói, còn dư lại chỉ là niềm cảm kích đối với Triệu Tiến.
Có một số người đứng đầu hộ dân trong thôn xóm bởi vì một luồng máu nóng dâng trào, sau khi cầm được bạc đều đến trước mặt Triệu Tiến dập đầu mấy cái tỏ ý cảm ơn.
Còn những đầu mục đoàn luyện hương dũng kia thì có tính toán nhiều hơn. Triệu Tiến chiến lực mạnh như vậy, của cải nhiều như vậy, anh hùng hào kiệt như vậy, có phải hiện giờ nên đi đầu nhập hay không, bằng không về sau thâu tóm tất cả vào tay, đây chẳng phải là chậm rồi sao.
Triệu Tiến vừa phát bạc, vừa lớn tiếng nói.
- Các vị, tất cả chúng ta là người cùng nhau trải qua đầu thương lưỡi dao. Đây cũng coi như có chút giao tình, các vị về sau nếu như có chuyện gì cứ việc đến tìm Triệu mỗ. Lúc trên đường đi ngang qua Hà Gia Trang cũng nên tới ghé thăm, Triệu mỗ sẽ chiêu đãi thật tốt.
Nếu như Triệu Tiến nói lời này cũng sẽ bị cho là làm ra vẻ hào sảng, mua chuộc lòng người. Nhưng tất cả cùng nhau trải qua chiến đấu dưới thành nhìn Triệu Tiến xung phong đằng trước, thay tất cả che gió che mưa, hiện tại làm ra chuyện như vậy thì đúng thật là người hào sảng nhân nghĩa rồi.
Có người lớn tiếng nói.
- Về sau nếu như Tiến gia có dặn dò, bước xuống nước sôi, ra sống vào chết, chỉ cần chỉ bảo...
Rất nhiều người theo đó đáp ứng ầm ầm.
Vẻ mặt Triệu Tiến tươi cười ôm quyền cúi đầu, ra sức đáp lại từng người một, nụ cười của hắn rất chân thành bởi vì hắn muốn đạt được chỗ tốt nhất.
Trần Thăng, Vương Triệu Tĩnh, Thạch Mãn Cường, Đổng Băng Phong và Lưu Dũng đều đi theo đang giúp đỡ bên đó, người nào người nấy đều mồ hôi đầy đầu, vẻ mặt đều sắp cười chảy cả ra rồi.
- Phía bắc Hoàng Hà có Từ gia, hiện giờ còn không nói cái gì tốt. Bờ nam Hoàng Hà đại ca chính là nhân vật đệ nhất rồi.
Lưu Dũng nhẹ giọng nói. Thanh âm tuy nhỏ, giọng điệu lại rất cháy bỏng.
Mấy người bọn Trần Thăng đều nghe thấy, Trần Thăng chỉ mỉm cười lắc đầu, Vương Triệu Tĩnh lại nhìn đằng trước thản nhiên nói.
- Tiểu Dũng, đệ sẽ không cho rằng đại ca mới có chút chí hướng như vậy chứ.
Lưu Dũng sửng sốt, lập tức cả mặt đỏ lên, xiết chặt nắm tay.
Lưu dân tụ tập trên bờ Hoàng Hà bị Vân Sơn Tự ra mặt thu dùng. Sau khi tin tức này truyền ra, trong thành ngoài thành không ít thiện nam tín nữ nhịn không được niệm mấy tiếng Phật hiệu. Đoàn luyện hương dũng tụ tập ngoài thành do Triệu Tiến ra mặt khao thưởng, sau khi cầm lấy tiền chu cấp và tiêu phí nên nhận lãnh cũng lục tục tản đi về nhà. Sau khi biết được tin tức này một tia khẩn trương cuối cùng trong thành Từ Châu cũng tan đi rồi. Tất cả nhất loạt khen ngợi Triệu Tiến trượng nghĩa.
Thầy cúng ở thành nam không ít, đã có một số tin đồn huyễn hoặc, chẳng hạn như nói Triệu Tiến này là Thiên Vương đầu thai, cho nên mới có bản lãnh gan dạ dũng mãnh như vậy.
Cái gọi là Thiên Vương cũng không biết là có phải thần tiên gì kia hay không, bịa ra tin đồn này, cũng chẳng qua là để cho nhang khói nhà mình phồn thịnh chút. Nhưng Thiên Vương xưng hô này thật là uy phong, vừa mới bịa ra đã truyền bá ra ngoài, mỗi người đều gọi 'Triệu Thiên Vương'.
Sau khi phân phát xong đoàn luyện hương dũng ngoài thành, Triệu Tiến vào thẳng trong thành Từ Châu. Bên phía Hà Gia Trang do Thạch Mãn Cường dẫn phần lớn gia đinh trở về. Bọn lão gia đinh đều lưu lại trong thành. Bọn huynh đệ trừ một người tọa trấn thủ giữ Hà Gia Trang, người còn lại đều ở trong thành, bởi vì nơi này rất nhiều việc còn chưa làm xong.