Nhóm: Cá.
- Người anh em này là ông chủ của cái gian hàng này à? Những con cá lù đù vàng lớn trong đây đều là do anh nuôi dưỡng sao? Người trung niên được gọi là Vương tổng đó hiếu kỳ nhìn về phía Sở Tiên hỏi.
- Đúng thế. Sở Tiên gật đầu đáp:
- Chúng tôi là công ty nuôi dưỡng Cá Lù Đù Vàng Lớn Tiên Cảnh, so sánh với loại cá hoang dã bất luận là về hương vị hay về giá trị dinh dưỡng đi chăng nữa đều không có chút nào chênh lệch cả.
- Ồ? Người anh em hiện tại là đang tìm đối tác hợp tác làm ăn à? Vương tổng mặt mũi hứng khởi mỉm cười hỏi.
- Đúng vậy. Sở Tiên gật đầu, cười một cái rồi nói:
- Hy vọng có thể cùng các vị hợp tác.
Wal-Mart là chuỗi bán lẻ đệ nhất trên thế giới, mức độ ảnh hưởng không phải hoài nghi gì cả, nếu như có thể hợp tác cùng bọn họ, đối với việc mở rộng thương hiệu có rất nhiều lợi ích, vả lại chỉ cần duy nhất một mình bọn họ là có thể hốt sạch tất cả số cá trong khu nuôi cá của hắn rồi.
Nếu như bọn hắn đồng ý hợp tác, sẽ tiết kiệm rất nhiều thời gian cũng như phiền phức không đáng có, Sở Tiên đứng trước con mồi béo bở như vậy thì tuyệt nhiên không có chút do dự nào mà đồng ý ngay tắp lự.
Nhưng mà hắn tỏ ý mời bên kia khiến những thương nhân chung quanh lập tức xoắn xít khẩn trương cả lên, sắc mặt hơi khó chịu nhìn về phía nhóm người Wal-Mart.
Không thể trách Sở Tiên đồng ý nói thẳng ra muốn hợp tác cùng bọn hắn, dù sao đối phương cũng là tập đoàn bậc nhất thế giới, hợp tác cùng bọn hắn là lựa chọn tốt nhất, đối với việc phát triển về sau này cũng có lợi nữa.
- Đương nhiên, đương nhiên, cá lù đù vàng lớn chỗ các cậu nếu quả thật giống như lời quảng cáo thì chúng tôi vô cùng hoan nghênh sự gia nhập của các cậu. Vương tổng gật đầu cười khà khà, Sở Tiên không lấy làm lạ chút nào về câu trả lời của ông, nếu như vận hành tốt thì thậm chí có thể xuất khẩu ra ngoài Trung Quốc ấy chứ.
- Cái này các anh có thể yên tâm. Sở Tiên lập tức gật đầu:
- Nếu như các vị không tin tưởng, tôi có thể để đầu bếp nấu nướng một con ngay tại đây và ngay tại bây giờ mời các vị nếm thử.
- Tốt lắm, được thế thì còn gì bằng. Vương tổng lập tức gật đầu đồng ý.
- Ừm. Sở Tiên cũng gật đầu, hướng về phía Nhất Ngạc ra hiệu một cái, liền sau đó Nhất Ngạc nhanh chóng lấy ngay ra một con cá, lập tức bước tới chỗ chiếc xe nấu nướng.
Các thương gia chung quanh nhìn thấy Sở Tiên coi trọng nhân viên Wal-Mart như thế, trong lòng dâng lên dự cảm không tốt, một khi mấy người bọn họ thưởng thức mùi vị của những con cá lù đù vàng lớn này, như vậy bọn hắn liền không còn bao nhiêu phần cơ hội nữa, ai nấy đều hiện lên vẻ mặt đăm chiêu khó coi.
- Người anh em có thể cho chúng tôi tìm hiểu một chút một số thông số về công ty cậu được không. Lúc này, Vương tổng bước tới bên cạnh hỏi Sở Tiên.
- Thật ngại quá, giấy tờ cùng báo cáo kiểm nghiệm của công ty tôi chắc phải qua mấy ngày nữa mới có thể in một phần cho các vị được.
- Cái này cũng không cần vội, không sao đâu. Vương tổng lắc đầu:
- Không biết người anh em, cậu định tính lấy giá bán ra của cá lù đù vàng lớn là bao nhiêu?
- Ba ngàn nửa cân, nếu như hợp tác lâu dài thì tôi có thể giảm xuống mấy trăm cho các anh. Sở Tiên ngẫm nghĩ bèn nói ra.
- Ba ngàn nửa cân, cậu nói đây là giá dànhh cho những nơi bán lẻ đấy à. Người thanh niên ngoại quốc đứng bên cạnh tròn mặt kinh ngạc hỏi.
- Không phải. Sở Tiên lắc đầu: