Chuyện kế tiếp, Tiết Hiểu Tông cũng biết tin tức, biết trưởng bối của một đám người Triệu Tiến kia điều động được hơn bốn trăm kỵ binh kéo sang cứu viện. Số người ấy làm cho Tiêt Hiểu Tông hít ngược vào một hơi khí lạnh. Sau trận đánh tại Hà Gia Trang đêm ấy, cường hào đứng đầu trên đất Từ Châu chính là Triệu Tiến. Vân Sơn tự giờ đang suy yếu vô cùng, bản thân y lại có mối thù lớn như thế với người ta, y cũng không dám ở lâu, chạy là thượng sách.
Nghĩ đến đây, Tiết Hiểu Tông cũng có chút tủi nhục, y tự thấy y không có sai, cha Tiết Sùng Huấn của y đã già, y chỉ muốn kiếm chút tiền ổn định về sau này. Ai dè thế thời càng ngày càng gian nan, thiên tai cũng càng ngày càng không thái bình, thiên tai cũng càng lúc càng nhiều. Trong tay nhiều một phần bạc, hơn một ít lương thực luôn có lợi. Vốn ban đầu tất cả mọi người cảm thấy Từ Châu đã suy tàn, muốn phát triển chỉ có thể đi bên ngoài. Nhưng tên Triệu Tiến kia lại dựng nên một cái tửu phường, việc buôn bán ngày ngày vàng thu vào từng đấu này cũng nên đi tranh một phen. Hơn nữa cái tửu phường này lại có dính dáng với cao lương của Vân sơn tự, đây quả thực là sản nghiệp để giành của Vân Sơn Tự.
Y mới nghĩ đến đó, cửa chính đường bị đẩy ra, một thiếu phụ sắc đẹp hơn người khóc tấm tức đi vào, ả mở miệng nói.
- Lão gia, hộp trang sức khảm ngọc thiếp vàng lão gia ngài tặng thiếp năm trước vốn bị thiếp thân cất kĩ, ai dè bây giờ lại không biết nơi đâu. Vật ấy đáng giá hơn ngàn lạng bạc. Lão gia, hay là bị tên trộm lòng dạ âm hiểm kia trộm rồi? Ngài bây giờ mau tra xét ngay đi.
Bên kia Tiết Hiểu Tông càng nghĩ càng là kinh hãi, càng nghĩ càng là bực bội, lại bị bà vợ của mình làm giật mình tỉnh lại, vừa nghe nói chuyện đó, y liền đứng lên cho một tát. Thiếu phụ đang khóc sướt mướt kia bị đánh một cái lập tức ngẩn ra.
- Bây giờ là lúc nào mà còn lo lắng chuyện đó? Thu dọn hết những đồ tế nhuyễn cần mang theo, những thứ khác không cần đem theo, chúng ta buổi chiều phải ra khỏi thành
Tiết Hiểu Tông tức giận mắng, y đã quyết định rồi, đi được càng sớm càng an toàn, rời khỏi Từ Châu Triệu Tiến cũng không dám manh động nữa.
- Lão gia, rất nhiều thứ còn không kịp cất vào rương đâu. Tơ lụa được cất trong sân phía Bắc còn có bức Kim Phật nhà chúng ta đưa đến cũng phải đóng một rương.
Thiếu phụ kia vừa khóc vừa trách. Thân là con của phương trượng Vân Sơn tự, những thứ đáng giá tiền ở đây nhiều lắm.
Tiết Hiểu Tông do dự một chút, khẽ cắn môi nói.
- Cũng không cần nữa, mang theo vàng bạc cùng ngân phiếu đóng dấu của Dương Châu, Hải Châu thôi. Chậm trễ thì nguy. Đi mau.
Nghe nói như thế, phụ nhân kia liền ngừng khóc, vẻ mặt nàng kinh hãi mà hỏi.
- Lão gia, không phải nói ba ngày sau ngồi thuyền đi Bi Châu sao? Như thế nào lại vội vã như thế? Rất nhiều đồ vật còn chưa kịp lấy, đây chính là hơn vạn.
Tiết Hiểu Tông chỉ cảm thấy bực bội vô cùng, nghe thấy bà vợ của mình nói dông nói dài, y không kìm nổi lại muốn động thủ. Ngay lúc này, bên ngoài truyền đến một trận ồn ào, dường như còn có tiếng chửi bậy, khiến cho hai người đang ở trong phòng đều có chút kinh ngạc.
- Đều là những tên tạp chủng vô dụng, càng vội càng loạn.
Tiết Hiểu Tông lười nói chuyện với bà vợi của mình nữa, y vừa đẩy cửa đi ra ngoài vừa hô lớn:
- Xảy ra chuyện gì, không dùng gia pháp nên da các ngươi ngứa ngáy sao?
Nhà trong của Tiết Hiểu Tông là một tiểu viện độc lập, bên ngoài nhà chính, bọn hạ nhân đều đang bận rộn thu thập đồ vật, mấy gia nhân tâm phúc thì đứng ở bên cạnh nhìn chằm chằm, nghe được tiếng mắng đầy tức giận của y, ai cũng vội vàng ngậm miệng, nhanh chóng đi ra ngoài.
Người bên này vừa đi ra, tiếng ồn ào phía ngoài lại càng to hơn, ở bên trong viện cũng đều có thể nghe được rõ ràng.
- Rõ ràng là các ngươi chắn đường người khác, còn dám đứng ở đó lớn tiếng sao?
- Vân Sơn Tự thì sao, người xuất gia còn có thể quản được chuyện bên trong thành à?
Trừ thế ra, còn có một đôi lời quát mắng lời lẽ rất thô tục.
Điều này làm cho Tiết Hiểu Tông càng thêm bực bội, nghĩ thầm trước khi Triệu Tiến xuất hiện ngay cả quan viên có phẩm cấp ở nha môn cũng phải khách khí với y. Hiện giờ Triệu Tiến không ở Từ Châu, nhưng ngay cả yên lành trước cửa nhà mình cũng đã không giữ được. Không đợi y nổi xung lên, lại đột nhiên nghe được vài tiếng kêu thảm thiết. Tiết Hiểu Tông sửng sốt, muốn lắng nghe, nhưng bên ngoài quá ồn ào, những tiếng mắng con mẹ nó gào thét vang lên không ngừng, cộng thêm trong nhà cũng đang thu xếp đồ đạc nên càng không nghe rõ được cái gì.
Chẳng lẽ là ảo giác, Tiết Hiểu Tông lắc đầu, thôi thì đợi đầy tớ nhà mình quay lại rồi hỏi rõ cũng được. Vừa mới nghĩ đến đây, đầy tớ theo bên cạnh y đã trở lại. Khác với khi đi ra ngoài, sắc mặt tên đó giờ đã tái nhợt vô cùng. Tiết Hiểu Tông lập tức biết nguyên do, một kẻ dáng người không cao vọt ra từ phía sau tên đầy tớ, theo sau gã còn có năm tên khác.
Sáu người này đều mặc quần áo bằng vải thô, nhìn qua giống như những tên khổ sai làm công trên đường. Chúng đều che kín mặt mày, chỉ lộ ra hai mắt miệng mũi, trong tay lại cầm thanh đoản đao lưỡi dài ba xích.
Nhìn thấy mấy người này xuất hiện, bọn nha hoàn tôi tớ trong viện đều theo bản năng sợ hãi hét lên. Tên đầy tớ của Tiết Hiểu Tông bị kẻ bịt mặt cầm đầu vóc dáng thấp bé kia cắt cổ, máu tươi lập tức phun ra, thi thể của gã bị quăng trên mặt đất như một chiếc túi rách.
- Đều câm miệng quỳ xuống, bằng không nó chính là kết cục của các ngươi.
Tên bịt mặt cầm đầu kia hạ giọng khẽ quát.
Có kẻ làm tốt thí rõ ràng như thế ngay tại trước mắt, đám người trong sân giống như bị ai bóp cổ, lập tức không dám lên tiếng. Ngay cả Tiết Hiểu Tông đứng ở nơi đó đều bị dọa sợ ngây ngốc. Vân Sơn Tự kiêu ngạo, Vân Sơn Hành, Vân Sơn Lâu kiêu ngạo nên mấy chuyện như lừa gạt, cướp tài sát hại tính mệnh cũng làm không hề ít. Lần này Vân Sơn Tự ra tay với Triệu Tiến cũng do y xúi giục đằng sau. Mạng người mất vào trong tay Tiết Hiểu Tông y cũng đã rất nhiều, nhưng bản thân y lại chưa từng thấy máu, càng chưa từng thấy cảnh giết người. Tiết Hiểu tông vẫn thấy người tính kế mới giỏi, những chuyện ô uế ấy đều có kẻ dưới đi làm, không cần bản thân y động tới.
Cho nên nhìn thấy người chết, Tiết Hiểu Tông bị chấn kinh không gì sánh kịp, cả người cứng ngắc đứng ngây ra như phỗng. Sau khi tên giết người kia quét mắt qua sân một vòng, ánh mắt của gã liền rơi trên người Tiết Hiểu Tông đang đứng trước cửa. Gã nhanh chóng xông lên trước.
Lúc này ai cũng có thể nhìn ra được, đám người bịt mặt ấy đang nhắm tới ai. Nha hoàn trong sân đều sợ đến mức lạnh run, quỳ rạp trên mặt đất không dám nhúc nhích. Có hai gã tôi tớ hơi chút khỏe mạnh thấy tên bịt mặt vóc người nhỏ con kia xông lên ngăn không được suy nghĩ, chúng lặng lẽ bò về trước mấy bước. Bọn chúng vừa mới động, mấy tên bịt mặt khác đang giám thị cả sân đã nhận ra, ngay lập tức hai người đi tới, giơ tay chém xuống. Thấy thế toàn sân liền lập tức ngoan ngoãn.
Động tác của tên thấp lùn kia rất nhanh, sân tuy lớn nhưng khoảng cách cũng dài có bấy nhiêu, mới vài bước gã đã vọt tới nơi. Tiết Hiểu Tông đến tận giờ mới kịp tỉnh táo, bản thân y muốn chạy trốn. Sống an nhàn sung sướng lâu như vậy, tuy nói y là con của phương trượng nhưng y vẫn xem mình là quý tử thế gia, nên khó tránh khỏi tứ chi yếu ớt. Khi y vội vã xoay người lại vấp phải bệ cửa làm cho y ngã luôn vào bên trong. Mới gượng người đứng lên, tên thấp lùn bịt mặt kia đã đến trước mặt, một cước đạp vào ngực, lại ngã sấp ra đất.
- Ta là Vân Sơn..
Tiết Hiểu Tông mới nói được nửa câu đã bị kẻ kia đặt đao lên cổ. Tiết Hiểu Tông lập tức không dám lên tiếng, ngay sau đó y mới run rẩy mở miệng nói:
- Muốn bao nhiêu tiền đều …
Thanh đoản đao trong tay kẻ sát nhân hơi chút ép tới làm Tiết Hiểu Tông lại cứng đờ. Tên bịt mặt vóc dáng thấp lùn nhìn bà vợ của Tiết Hiểu Tông đã bị dọa đứng cũng không nổi trong nhà, lại nhìn chằm chằm Tiết Hiểu Tông nói.
- Đây là báo ứng.
Còn chưa dứt lời, gã đã thêm chút sức vào thanh đoản đao trong tay, cứa thẳng vào cổ họng của Tiết Hiểu Tông, tiếp đó xoay đao một vòng rồi mới rút nó ra. Hai mắt Tiết Hiểu Tông trợn trừng, ngã thẳng cẳng ra đất.
Khi rút đao, tên bịt mặt ấy đã nhảy sang một bên nhưng vẫn bị máu tươi bắn tung tóe lên người một chút. Gã không thèm để ý tới thiếu phụ đã kinh hãi đến mức ngã quỵ bên trong cánh cửa, chỉ cầm theo đao rời đi.
- Bất cứ kẻ nào cũng không được ngẩng đầu lên, bằng không liền lấy mạng các ngươi.
Mấy tên bịt mặt đứng canh chừng cầm đao hét lớn.
Nếu như vừa rồi có thể sẽ có người gan lớn, có thể sẽ có người vẫn nuôi một chút hi vọng, hoặc là chỉ vì tò mò thì cái chết của hai người trước mặt cũng đã làm cho bọn họ nhận được đầy đủ giáo huấn. Không một ai dám ngẩng đầu lên, càng không người nào thấy được đám bịt mặt đang nhẹ bước rời khỏi sân, cuối cùng vẫn là tính mạng bản thân quan trọng hơn.
Người bịt mặt ra khỏi sân, bên ngoài cũng có mười mấy người bịt mặt, bọn họ đều cầm đao trong tay. Những tôi tớ Tiết gia ngoài này cũng đều quỳ rạp trên mặt đất, không dám ngẩng đầu, có mấy người đã thành xác chết, máu tươi của bọn chúng chảy ra nhuộm đen cả vùng đất chung quanh.
Cửa sau Tiết gia mở một nửa, phu xe, người chăn ngựa bên ngoài cũng đã không còn. Đầu đường đối diện cổng sau đang truyền đến tiếng đánh nhau, còn hai chiếc xe ngựa đang ngừng trước cổng sau Tiết gia thì bị để đặt lộn xộn nhưng lại vỏn vẹn che chắn được bên trong. Một người nào đó dáng vẻ như là phu xe đang đứng bên ngoài gào lớn chửi mắng không ngừng. Trên cỗ xe không biết để thứ gì mà chất từng đống cao cao, trên đó còn phủ tấm vải che đi, kẻ bịt mặt xốc tấm vải đậy đồ ra chui vào.