Cứ cho là không nói, người ở dưới nghe được tiếng hò reo bên ngoài, lẽ nào còn muốn trấn an sĩ khí? Triệu Tiến thủng thẳng lớn tiếng nói tiếp:
- Đội kỵ binh bọn chúng vừa đến, chúng ta không thể rời khỏi đại viện này quá xa, bằng không trên đất bằng bị đội kỵ binh xông vào, lúc đó thì là kết cục đuổi dê, giết lợn. Nhưng chúng ta không đi, hiện nay tăng binh đến rồi, chúng ta cũng phải quyết chiến.
Trong viện lặng ngắt như tờ. Bên ngoài tiếng vó ngựa bắt đầu vang lên. Vẫn có thể nghe thấy có người thét to
- Trong thôn có người chạy rồi.
- Không phải đám tiểu tặc kia thì không cần để ý.
Nhìn thấy người khua chiêng gióng trống lên như vậy xuất hiện, người trong thôn đã không dám ở lỳ ra rồi. Đợi đến lúc đánh nhau bị liên lụy đến không nói, chưa biết chừng còn muốn dọn sạch cả thôn này. Cứ chạy trước, bây giờ chạy còn có cơ hội, lát nữa chạy e là không chạy nổi rồi.
- Ta biết là có người nghĩ như vậy. Muốn đánh nhau một mất một còn là việc của Triệu Tiến và các huynh đệ của hắn. Bọn ta chạy rồi chắc chắn không vấn đề gì, chưa biết chừng có thể sang bên kia đối phương. Nhưng ta phải nói với các ngươi. Điều này không thể.
Tiếng nói vừa dứt, phía dưới rất nhiều người toàn thân run lên, rõ ràng là có dáng vẻ bị nói trúng tim đen.
- Một nơi có khoảng cách gần quan phủ châu thành như vậy, nhiều người chém giết lẫn nhau như vậy, lan truyền ra thì là đại án động trời. Phạm vào tội chém đầu diệt cả nhà. Muốn không lan truyền ra ngoài thì làm thế nào. Vậy thì là giết sạch người, diệt khẩu toàn bộ kẻ thù.
Phía dưới có người mặt mũi càng nhợt nhạt. Lão kỵ binh nhìn lẫn nhau, nét mặt đều là gượng cười và khó chịu, dứt khoát mặc kệ, ngược lại là ở đó kiểm tra cung tên, binh khí.
- Ta còn muốn nói với các ngươi. Bây giờ cũng không phải là chỉ còn đường chết. Chúng ta vẫn có đường sống.
- Con đường sống nào?
Triệu Tiến ở phía trên gỡ nút thắt, phía dưới có người không chịu nổi hỏi.
- Đánh nhau với bọn chúng! Liều mạng với bọn chúng! Chúng ta thắng là có thể sống được!
Triệu Tiến hùng hồn nói xong. Phía dưới lại là yên ắng cả một khoảng. Đại đa số người trên nét mặt đều lộ vẻ nghi ngờ. Liều mạng! Ít người đấu với nhiều người, có thể thắng sao?
- Huynh đệ chúng ta sáu người, chống lại đám đạo tặc liều mạng hơn trăm, còn chẳng thể giết sạch sao? Bây giờ chúng ta sáu trăm người, quân địch mới hơn một nghìn. Sợ cái gì, số này còn chưa đủ cho chúng ta giết.
Phía dưới một trận cười vang lên. Mọi người nghĩ đến dũng mãnh vô địch của Triệu Tiến, lập tức có chút lòng tin. Tiếng cười khiến cho mọi người không còn căng thẳng nữa.
Triệu Tiến hét lên hỏi.
- Đánh nhau với bọn chúng, liều mạng với bọn chúng. Các ngươi có can đảm không?
Đã nghe được tiếng ồn ào bên ngoài tường, cho dù âm thanh này không to, nhưng vẫn có thể nghe ra đây là vài trăm đến hơn nghìn người có cùng một cử động mới có thể phát ra tiếng ồn ào. Hiện tại khắp nơi Hà Gia Trang yên tĩnh. Âm thanh này không bị một chút trở ngại nào bay vào bên trong tường. Hơi có chút xôn xao, Triệu Tự Doanh lại là im hơi lặng tiếng. Tâm trạng vừa có chút thoải mái lại trở nên nặng nề.
Có nói ngàn vạn lần, bên ngoài lại là hàng nghìn người, lại là cướp đường, lại là tăng binh, làm sao có thể đánh thắng được.
Triệu Tiến cũng nhìn ra được cảm xúc phía dưới không ổn. Hắn nháy mắt với Lưu Dũng đứng ngay gần đó. Sau đó nhìn xuống dưới hét lên:
- Không đấu là chết. Đấu thì còn cơ hội sống, các ngươi có can đảm không?
Theo cách của hắn, Lưu Dũng trả lời phụ họa một câu, ít nhất có thể làm cho không khí phấn chấn hẳn lên. Chẳng qua là huynh đệ nhà mình lên tiếng trả lời, hiệu quả hơi kém một chút. Sau khi hét lên, Lưu Dũng nhìn nhìn Triệu Tiến, lại quay đầu nhìn, trong lúc nhất thời không ngờ không có đáp lời lại, xem ra là tẻ ngắt rồi.
- Đàn ông ở đất Từ Châu chúng ta không có sợ sệt đớn hèn, liều mạng, theo Tiến gia liều mạng với bọn chúng.
Đúng lúc này, trong đội ngũ một tiếng hét to lên. Tình cảnh đầu tiên là yên ắng. Ai mà biết gấp gáp như vậy. Triệu Tiến vội vàng nhìn sang, có ánh đèn soi rọi, theo hướng phát ra âm thanh nhìn ra ngay được mục tiêu.
Không ngờ là người quen, vừa hay là Lý Xán người hơi beo béo kia. Y đang ở mặt đỏ bừng, hét to lên. Cái người có mẹ là họ hàng thân thích với Hà gia ban đầu nhìn có chút ngơ ngơ ngác ngác này, không hề nghĩ rằng lại có hiểu ra được như vậy.
Bắt đầu là một người hô, sau đó lẻ tẻ bên cạnh có người hô, cuối cùng tất cả mọi người đều hô. Lời nói của Triệu Tiến không phải là nhiệt huyết sôi trào, cổ động nhân tâm đến như vậy, nhưng lời nói lại rất là chân thật, chỉ cần nghĩ là có thể hiểu được. Lúc này con đường sống duy nhất chính là liều mạng. Một người hô, hai người hô, nhiệt huyết trong lòng mọi người dần dần được kích thích lên, người người đều hô theo. Chẳng người nào muốn làm chuyện đớn hèn.
Triệu Tiến âm thầm thở phào. Nếu như không có người làm dây cung này, vậy thì ý chí chiến đấu và dũng cảm không kích thích lên được. Một lát nữa đánh nhau, hiệu quả e là sẽ rất thấp.
Triệu Tiến lại hô to lên.
- Từng người giữ nguyên tại chỗ nghe mệnh lệnh của ta.
Sau khi hô lên, các đội trưởng phía dưới bắt đầu hô khẩu lệnh. Cho dù là gia đinh đội tân binh hay là đội lão binh, từng người một đều nghiêm túc nghe lệnh. Vừa rồi hoảng loạn không biết làm gì đã nhẹ đi rất nhiều, trở nên bình tĩnh.
Những người đang ở mộc đài trên vọng lâu và sau tường đều đang nín thở nhìn bãi đất trống phía đông. Đội nhân mã đông đảo tay cầm đuốc đã bắt đầu tiến đến.
Có người thì thào nói.
- Chỗ này được mấy ngàn người.
Triệu Tiến không nghe được câu này. Hắn một lần nữa lên vọng lâu, cẩn thận kiểm lại số người bên ngoài. Đại đội kỵ binh vừa đến hầu hết trong tay đều cầm đuốc, soi rọi sáng rực cả một vùng. Đội hình có thể coi là chỉnh tề. Vì vậy, kiểm kê ra tương đối dễ dàng.
- Ít nhất có một ngàn một trăm người.
Triệu Tiến xuống khỏi vọng lâu, nói khẽ với đám huynh đệ.
Thạch Mãn Cường thở hắt ra. Cát Hương miệng lẩm bẩm khẽ chửi một câu. Trần Thăng và Lưu Dũng thì lại trầm ngâm. Đổng Băng Phong nhíu đôi lông mày nói:
- Đại ca, kẻ địch gần như đông gấp đôi chúng ta. Căn nhà to thế này, chúng ta phòng thủ sẽ rất khó khăn. Cung thủ không thể chia đều ra khắp nơi, như vậy thì khó gây sát thương. Không bằng tập trung ở giữa trung tâm tùy cơ ứng phó.
Triệu Tiến trầm ngâm nói.
- Đều đặt ở phía đông, kẻ thù nếu như bốn mặt vây đánh. Số người của chúng căn bản khó tản ra hết các phía được. Chỉ ở phía đông xông mạnh tới. Dùng một đội nhỏ kiềm chế ba bên còn lại của chúng ta. Dùng kỵ binh phòng bị chúng ta đột phá vòng vây.
Nói được một nửa thì ngừng lại, giọng điệu của Triệu Tiến nhấn mạnh phán đoán.
- Hơn nữa bọn chúng muốn tốc chiến tốc thắng, nhất định phải mau chóng hạ được chúng ta. Chỉ cần người dẫn dắt đối phương không phải là người chưa từng trải qua chiến đấu, thì chắc chắn sẽ bố trí như vậy. Phía đông là quan trọng nhất. Các nơi khác cẩn thận cảnh giác, đề phòng đánh lén, đề phòng kẻ khác từ trên nóc nhà bắn tên xuống.
Các huynh đệ trầm mặc xuống, lập tức đều gật đầu tán đồng. Mưu kế đều phải tùy cơ ứng biến, lựa chọn phương vị thích hợp. Ba bên phía tây, nam, bắc bên ngoài tường của đại viện Hà gia coi như là con đường rộng rãi. Bên kia con đường là nhà cửa và xưởng. Nhưng con đường này độ rộng dù sao cũng rất hạn chế. Thật ra mỗi một đoạn cũng hạn chế một lượng người có thể bố trí.
Nếu như từ ba bên này tấn công. Trên con đường đông người chen chúc, chật chội, vướng víu nhau, người ít thì chẳng có tác dụng gì. Hơn nửa cho dù nhiều người hay ít người, khoảng cách quá gần, số người phòng ngự trong đại viện luôn luôn lớn hơn số người tấn công trên đường, không có bất kỳ phần thắng nào, tiêu hao lực lượng của mình một cách vô ích.
Chỉ cần là một kẻ lão luyện, có kinh nghiệm, là biết phải phát huy ưu thế của mình, lực lượng đã nhiều hơn gấp đôi so với quân phòng thủ, vậy thì phải dùng cho thật tốt.
Phía đông đại viện Hà gia là một khoảnh đất trống lớn, hai trăm kỵ binh, hơn ngàn bộ binh đều có thể dừng lại. Dàn rộng ra tiến công cũng đủ, có thể càng phát huy được đầy đủ ưu thế về số người.
Thời gian kéo quá dài, chỉ sợ là kéo dài tới giữa trưa ngày thứ hai thi đánh nhau lớn như vậy tất nhiên sẽ kinh động đến quan phủ, sẽ rước lấy phiền toái không cần thiết, càng khỏi phải nói đồng bọn của Triệu Tiến ở trong thành sẽ tới chi viện.
Muốn tốc chiến tốc thắng nhất định phải hoàn toàn phát huy ưu thế. Muốn phát huy ưu thế sức người nhất định phải ở nơi rộng rãi. Chọn lựa duy nhất chính là phía đông.
Những người có thể giương cung bắn tên ở trong viện đều đặt ở phía đông, vội vàng lại đắp lên mấy cái đài cao. Triệu Tiến từ trên vọng lâu đi xuống, lại lên đài cao, có thể nhìn thấy mấy tên đại hán mặc bì giáp đứng ngay ở trên cùng, đang chỉ vào đại viện Hà gia nói gì đó, khuôn mặt nhìn không rõ, nhưng mấy cái đầu trọc lại đang lấp loáng dưới ánh đuốc soi rọi.
Thủ lĩnh đội kỵ binh đang giới thiệu.
- Đại sư, trong đại viện này có khoảng ba mươi cung thủ, đối diện với chúng ta bên này còn có chiến hào. Tuy nhiên chiến hào không rộng, nhiều nhất là bốn thước rưỡi.
Mặc dù nhà mình xưng bá một phương, nhưng ở trước mặt Như Nan của Vân Sơn Tự, Lưu Trình lại không dám bất kính một chút nào. Hai bên trước đây chưa từng quen biết. Nhưng nhìn thấy hơn ngàn tăng binh, là đủ để gã phải kinh sợ rồi.