Nói xong những điều này, cô gái kia ngược lại không kìm chế được tâm tình, quỳ ở nơi gào khóc. Triệu Tiến cũng không có an ủi, đến bây giờ những cô gái này cũng xem như đã thoát khỏi khổ hải, không cần phải làm những chuyện thừa thãi.
- Đưa hai người đi kiểm tra từng gian phòng một lần nữa, đưa tất cả những người đang trói ở đây vào bên trong, sau đó để lại mười người để trông coi.
- Gia gia, bổn tự nhiều năm đều lấy ra ba phần đến tặng cho Trung Đô Trấn Thủ Sử công công. Ngài nếu như đối đãi bần tăng không tốt thì triều đình ắt hẳn sẽ không bỏ qua cho ngài. Nhất định sẽ có đội quân tru diệt cửu tộc.
Triệu Tiến dặn dò và sắp xếp kẻ dưới phương trượng Viên Tín tất nhiên là nghe rõ ràng cả, y đã hiểu ra được chuyện gì, đang liều mạng ngăn cô gái đang ra sức cắn xé bên người lại, nói không liên tục được, lúc này có hai bé gái đã nhận ra hoàn cảnh thay đổi, cùng nhau lao đến, cũng dốc sức chân đá tay đấm, muốn nói gì lại nói không được nữa.
Trung Đô Trấn Thủ Sử công công, đây chính là chỗ dựa sau lưng Vân Sơn Tự rồi. Họ Chu dựng cơ nghiệp Đại Minh ở Phượng Dương, đại đa số quý tộc đều là nhân sĩ Phượng Dương và xung quanh đấy. Cho nên Phượng Dương còn được gọi là Trung Đô, nơi ấy chính trị cực cao, ngoại trừ Tuần Phủ Phương Dương, còn có một vị Thái giám trấn thủ, đấy là Trung Đô Trấn Thủ.
Những Thái giám trấn thủ này thân phận cao quý, ở trong vùng đất Nam Trực Lệ này, là một trong những nhân vật đứng đầu. Cũng giống như vậy thì cũng chỉ được mấy người ít ỏi như Nam Kinh Binh Bộ thượng thư, Nam Kinh Trấn Thủ Thái giám, còn có hai vị quốc công ở Nam Kinh.
Vân Sơn Tự lại có chỗ chống lưng lớn như vậy, chẳng trách chi lại có thể chiếm được nhiều ruộng đất như vậy, có thể hoành hành ở Từ Châu đến mức này, hàng năm cung phụng ba phần, phỏng chừng sẽ hơn vạn lượng, đắc tội với cái ổ lớn như vậy, chắc chắn sẽ bị đại quân vây quét, tru diệt cửu tộc.
Nhìn thấy Triệu Tiến trầm tư như vậy, vị phương trượng Viên Tín kia không biết lấy sức ở đâu ra, đẩy cô gái đang đánh y ra. Còn mấy nữ nhân cũng cảm thấy không ổn, tất cả mọi người đều nghĩ Triệu Tiến bị cái tên công công kia dọa sợ, như vậy thì tình hình trong viện tất nhiên sẽ thay đổi.
- Vậy thì thế nào?
Vì có khăn trùm đầu nên không ai nhìn thấy nét mặt của Triệu Tiến, nhưng mọi người nghe được ý cười trong đó, ba cô gái dừng tay đang cắn răng kia lại tiếp tục nhào tới.
- Tổ tông à! Tất cả tiền ngài hãy lấy hết đi, tha mạng cho ta, tha cho ta.
Nhìn Triệu Tiến xoay người rời đi, phương trượng Viên Tín rốt cục đã cảm giác được chuyện gì đang xảy ra, khản giọng nói to, Triệu Tiến không để ý đến, bước chân chậm rãi rời khỏi sân.
Tiếng khóc trong sân vẫn liên tục không ngừng, những nữ nhân lớn tuổi kia vẻ mặt không có bi thương, ngược lại còn nhìn Triệu Tiến với ánh mắt phẫn hận, cộng thêm bị đánh đá đau, loạn thành một bầy.
Ba ngày nay, trong mấy người Triệu Doanh Tự thì Triệu Tiến có thể nói là người ngủ ít nhất, mệt mỏi, bận bịu cũng không ít, chiều hôm qua nghĩ được một tí căn bản không thể giúp hắn khôi phục lại được. Sau khi đi ra khỏi viện, hắn ngồi thẳng trên bậc thang trước cửa sân.
Vừa rồi ở trong sân, vẫn luôn cứ có cảm giác như ở trong một gia đình giàu có nào đó ở Từ Châu, ra khỏi sân mới ý thức được đang ở Vân Sơn Tự, trong viện ngoài viện như hai cảnh giới khác nhau.
Khiến cho Triệu Tiến cảm thấy thú vị chính là bên trong Vân Sơn Tự huyên náo, không có sụp đổ, không có việc các hòa thượng chạy loạn khắp nơi, cũng không có khói súng cùng tiếng khóc than như trong suy đoán trước đó của hắn. Cũng có thể là mình đến quá sớm, trong chùa không có võ trang, mình kịp thời khống chế được mấy chỗ quan trọng, Giới Luật Viện bên kia cũng xem như là sức mạnh, binh khí trong kho bên kia thì bất cứ khi nào đều có thể võ trang cho một đám tăng chúng, còn nhà để chuông chính là nơi phát hiệu lệnh, hai căn trạch viện này đều là trung tâm của Vân Sơn Tự. Đã khống chế được mấy chỗ này, Vân Sơn Tự không còn cách cầu cứu, không có cách tụ tập lại cùng nhau, cũng xem như đã thành năm bè bảy mảnh.
Phía trước vang lên tiếng bước chân, Triệu Tiến ngẩng đầu nhìn, bọn gia đinh đề phòng cũng buông lỏng cảnh giác, bởi vì đó là bọn gia đinh vừa nãy rời khỏi mang bọn tăng nhân phân tán khắp nơi quay trở lại.
- Bọn hòa thượng trong Giới Luật Viện còn đang ngủ, trói ngay lại rồi.
- Nhà kho bên kia có đánh nhau, sau khi giết hai người cũng đã ngoan ngoãn rồi.
- Nhà để chuông trống bên kia không có ai trông coi.
- Cửa chính các nơi cũng đã đóng chặt. Bọn hòa thượng cũng đều bị bắt trở về phòng chờ đợi.
Bọn gia đinh các nơi báo tin về rất nhanh, Triệu Tiến gật gật đầu, hắn liếc mắt nhìn mấy tăng nhân lo lắng không yên bên cạnh. Hôm nay thuận lợi như vậy mấu chốt là do mấy tăng nhân này, có thể là cái đinh Như Huệ cho mai phục ở đây, cũng có khả năng là bọn họ không vừa lòng với Như Nan và Viên Tín. Nhưng có những người này giúp đỡ đúng là hắn có thể nắm bắt được hết từ trên xuống dưới của Vân Sơn Tự. Nhiều tăng nhân thế này cũng có thể dẹp yên trong chốc lát, không có tan tác hỗn loạn.
Lại nói tới, hôm nay thuận lợi như vậy cũng có công của Như Huệ, Triệu Tiến nghĩ đến đây trên mặt lộ ra nét tươi cười.
Nhưng vì trên đầu đang trùm mũ nên không ai nhìn thấy nét mặt Triệu Tiến lúc đó, bọn gia đinh trang nghiêm đứng thẳng, mà các tăng nhân càng lúc càng bất an hơn. Ngày hôm qua không ai nghĩ rằng ngày hôm nay Vân Sơn Tự lại biến đổi lớn như thế, ngày hôm nay khi mặt tròi vừa lên, mọi người đều cảm thấy phương trượng Viên Tín cùng Như Nan sẽ luôn trường tồn mãi mãi với Vân Sơn Tự. Chưa từng nghĩ sẽ có ngày có đám người mang khăn trùm đầu xông vào đây, sau đó Như Nan chết, Viên Tín cũng bị bắt, hiện giờ còn đang lục soát cả chùa bắt giữ đồng đảng tay sai của Như Nan và Viên Tín.
Người thân tín của Như Huệ, những năm này không được như ý, đều hoặc ít hoặc nhiều đoán rằng phe mình có thể phải vùng lên rồi. Nhưng trong lòng mỗi người đều bất ổn không yên, thứ nhất là bởi vì binh khí trong tay đám hung đồ kia, thứ hai là tất cả mọi người đều có cảm giác rằng chuyện này đi qua Vân Sơn Tự e là sẽ không còn giống trước kia nữa.
- Sau khi đi bắt người xong, bảo Chân Trí đến chỗ của ta, còn các ngươi hãy nấu bốn trăm phần thức ăn và canh nóng.
Triệu Tiến chậm rãi phân phó, bọn tăng nhân nhìn lẫn nhau, lại có hai người chạy nhanh ra ngoài.
Triệu Tiến ngáp một cái, đưa tay xoa mạnh khuôn mặt đang cách một lớp vải kia, mệt mỏi với buồn ngủ khiến cho suy nghĩ cũng không thông, xong Triệu Tiến lại nói.
- Lúc nảy khách đi thắp hương có nhiều không?
- Bây giờ chưa tới ngày lễ Phật nên không có người nào tới đây, người thành kính cũng đều đi hạ viện gần đó.
Nếu nói như vậy thì bình thường cũng sẽ không có nhiều bách tính thường dân đến đây xin Thần bái Phật, cho dù có thì cũng là vài người ngẫu nhiên tình cờ đến, nhìn thấy cổng lớn đóng chặt, cũng chỉ tức giận trở về. Người biết được việc lần này của hắn có lẽ cũng ít đi rất nhiều.
Xung quanh cuối cùng cũng nghe thấy tiếng huyên náo, nhưng không phải là ở phía sau truyền tới, Chân Trí dẫn toàn bộ người truy bắt, nếu khắp nơi vẫn còn yên tĩnh, ngược lại mới là điều kỳ lạ.
Không lâu sau cũng thấy vài tên gia đinh áp giải hai tăng nhân mặt chau mày rũ tới, hai tăng nhân kia vừa ngẩng đầu thấy người bên cạnh Triệu Tiến liền nói to.
- Như Chính tên khốn khiếp này, không ngờ ngươi lại thông đồng với đạo tặc.
Lời nói mới nói được phân nửa thì tên gia đinh phía sau giơ trường mâu lên đánh xuống, y kêu lên một tiếng rồi lập tức trở nên ngoan ngoãn, nhưng vẫn còn một người khác đang lên tiếng cầu xin.
- Như Chính sư huynh, mọi người đều là người tu hành với nhau, có gì xin cứ nói ra. Tiểu đệ chưa bao giờ làm gì đắc tội với sư huynh, kính xin huynh khai ân.
Trong năm tăng nhân đứng bên cạnh Triệu Tiến, có một người chừng bốn mươi năm mươi tuổi, ăn mặc cũng có chút lành lặn, chẳng qua là trên người có mấy miếng vá. Lúc bị chửi, tăng nhân này theo đó co rụt về phía sau, khi tăng nhân kia cầu xin thì trên mặt tăng nhân này lại có vẻ không đành lòng.
Người cầu xin kia ngược lại không bị ngăn cản tiếp tục nói.
- Như Chính sư huynh, trong các nơi hạ viện chỗ trống cũng rất nhiều, Như Chính sư huynh tinh thông Phật pháp.
Xem ra không chỉ trên quan trường mới có chuyện dùng danh lợi mua chuộc lòng người, giữa Vân Sơn Tự này cũng thế. Triệu Tiến cảm thấy có chút hứng thú nhìn mọi thứ ở đây, dù tốt xấu gì thì trên dưới Vân Sơn Tự cũng đã bị khống chế rồi.
Chưa nghĩ tới việc khi nói tới những lời này thì vị tăng nhân hèn nhát kia đột nhiên phẫn nộ tiến tới hai bước rồi dừng lại, ở đó chỉ tay quát lớn.
- Nhân quả báo ứng, tuần hoàn không sai. Các ngươi đây sẽ gặp báo ứng, bởi các ngươi bóc lột quá tàn nhẫn. Đồ nhi ta bởi nhiều lời đôi câu mà khi bị bệnh đến thuốc cũng không có mà mua, bị đưa đến Giới Luật Viện đóng cửa suy nghĩ, đang sống mà bệnh chết. Các ngươi còn mặt mũi nào ở đây nói những lời này.
Nói được mấy câu, như đang còn điều muốn nói nhưng không nói được, trong âm thanh mang theo tiếng khóc nức nở, lau mặt muốn nói tiếp nhưng nước mắt không ngừng được, chỉ có thể đứng ở đó chắp tay cúi đầu, lúc bình tĩnh lại mới lầm rầm tụng kinh.