Nghiêm Thiên Lý bên trên đầu tiên là ngây ngốc, ngay sau đó kịp hiểu ra vẫy tay. Triệu Tiến lại hạ lệnh các đội đợi lệnh trong viện.
- Trốn ở đằng sau công sự che chắn, không có mệnh lệnh không được thò đầu ra.
Giữa sân dùng ván cửa và khung giường chèn chăn bông che chắn làm công sự sơ sài, nghe thấy điều này, bọn binh sĩ đều trốn ở đằng sau. Chỉ có Triệu Tiến và đám huynh đệ mặc giáp sắt lên, vẫn đốc thúc bốn phía như trước.
- Tiểu tặc Triệu Tiến, giao tất cả tiền tài ra đây. Tất cả tránh đinh, võ bị của ngươi lưu hết lại đây, thả ngươi quay về ăn kẹo đường.
Bên ngoài có người thét to âm thanh quái dị, lập tức vang lên một trận cười to ồn ào.
Một đám người trên vọng lâu cũng đều nằm sát thân thể xuống, chỗ hướng ra ngoài của vọng lâu đều chiêm vào một tấm ván, vừa hay thích hợp để ẩn thân.
Nghe bên trong yên lặng, bên ngoài lại có người thét to nói.
- Có phải sợ tới mức tè ra quần rồi không?
Lại ồ lên một trận cười cuồng ngạo.
Tiếng vó ngựa khua vang, khiêu khích cuồng ngạo, cười lớn không kiêng nể gì, khiến cho bọn gia đinh trong nhà bắt đầu xao động. Nhưng Triệu Tiến và bọn huynh đệ mặc kệ đang ở chỗ nào, đứng ở trên đầu tường vọng lâu, hay là bên trong nhà, đều yên lặng đứng thẳng, nhìn thấy bọn đầu lĩnh trấn định như vậy, bọn họ cũng an tấm rất nhiều.
Nghiêm Thiên Lý trên vọng lâu hô lớn.
- Bắn tên rồi.
Còn chưa dứt lời, tiếng rít gào đáng sợ vang lên, hơn mười mũi tên phóng khỏi đầu tường, hướng về bên trong viện rơi vãi lung tung. Bởi vì tường cao che đậy, bên ngoài nhìn không thấy tình hình bên trong, cho nên bắn lung tung không có đích ngắm. Nếu như trong trang viên có mật thám, tình hình bên trong đại viện bọn chúng chắc chắn biết rõ. Mấy trăm người ở bên trong nghênh địch, khẳng định đội hình dày đặc, mưa tên rơi vãi xuống, thế nào cũng có thể sát thương.
Ai cũng không ngờ được Triệu Tiến chuẩn bị sẵn sàng chia cắt đầy đủ, hơn mấy mươi mũi tên vãi vào, môt nửa rơi vào đất trống, chỉ có ba mũi bắn trúng công sự che chắn, còn lại rơi ở trên nóc nhà. Chỉ có một mũi tên may mắn, không ngờ bắn về hướng Trần Thăng. Tên bắn rất nhanh, Trần Thăng lại không kịp né tránh, y chỉ đành hai tay giơ lên che chắn trước mặt. Một tiếng "ĐANG!" vang lên, mũi tên bắn trúng ngực Trần Thăng, nhưng chỉ bị lõm vào một lỗ nhỏ trên áo giáp, rơi ngay trên mặt đất.
Khôi giáp cỡ thùng sắt này phòng hộ thật kinh người. Nhìn thấy đầu mục nhà mình như thế, khí thế của bọn gia đinh cũng tăng mạnh, không ngờ được vào lúc này, trong sân lại vang lên tiếng kêu thảm thiết.
Bọn gia đinh trong sân vốn đã vô cùng lo lắng, đội tân binh cũng đã trốn vào trong phòng, đứng ở bên ngoài đều là gia đinh của đội lão binh. Nhưng những gia đinh cũ này mới chỉ được huấn luyện cũng chẳng có mấy người từng thấy qua cảnh chém giết chân chính. Cung tiễn gào thét bay vào, rất nhiều tên đều cứng cả người lại. Đây đều là cử chỉ giống như với mấy người bọn Triệu Tiến gặp phải phục kích trên quan đạo. Nếu như không phải sớm làm xong công sự che chắn, thật sự sẽ chết bị thương không ít.
Xem thấy tất cả đều bình an vô sự, tâm tình lo lắng và thân thể cứng đờ mới vừa hơi thả lỏng, ai ngờ được lại nghe thấy tiếng la thảm thiết này. Binh khí trong tay rất nhiều người không giữ được rơi luôn xuống đất.
Tất cả không ngờ tới chính là, tiếng kêu thảm không ngờ lại là của Triệu Tiến, có gia đinh thân thể không tự chủ được run lên cầm cập. Các huynh đẹ phân tán các nơi thân thể càng run rẩy mãnh liệt hơn, vội vàng quay đầu lại.
Ngay lập tức mọi người đều kinh ngạc. Nhe thấy Triệu Tiến kêu thảm, tất cả đều vội vàng nhìn sang. Lúc cùng nhau nhìn sang, rất nhiều người đột nhiên nghĩ tới, Triệu lão gia trên người bốn không thể trúng tên. Vậy kêu thảm cái gì?
Triệu Tiến mở giáp mặt ra, vừa phất tay, một bên không có biểu tình gì liên tục kêu đau. Vừa kêu vừa đi đến trong đám người, để cho tất cả đều nhìn thấy hắn bình yên vô sự.
Các huynh đệ và bọn gia đinh người nào người nấy đều trợn mắt há mồm nhìn, nhìn cử chỉ của Triệu Tiến không có chút nào khác thường, trên mặt không có nét thống khổ, ở nơi đó kêu gào cái gì? Đây không phải nhiễu loạn lòng người sao?
Triệu Tiến đã đi đến trước mặt một tấm ván che chắn, giơ tay chỉ một gia đinh, thấp giọng nói.
- La đau theo ta, vừa hô vừa nói trúng tên rồi.
Gia đinh kia sửng sốt, lập tức nâng cao giọng hét lên. Triệu Tiến nếu như đã điểm đến mặt của y, người này chắc hẳn là kẻ thông minh đấy, lập tức đã hiểu được. Triệu Tiến vừa đi trong sân vừa điểm, tổng cộng chỉ tám người. Trong một lúc bên trong nhà sau tấm ván che chắn tiếng kêu la thảm thiết vang lên liên tiếp, người nghe được phải run rẩy hoảng sợ.
Lúc trước có người gấp gáp binh khí rơi xuống đất, hơn nữa lúc này lại có tiếng kêu thảm, không nhìn thấy tình hình bên trong nhà, cho dù là ai cũng sẽ cảm thấy bên trong chết thê thảm nghiêm trọng.
Ngoài tường cao đã có tiếng cười to kiêu ngạo vang lên, cũng có kẻ nâng cao giọng quát lớn.
- Bọn con nít chó đẻ không hiểu chuyện bọn bây cho rằng núp ở trong nha ông nội đây không làm gì được sao? Ngoan ngoãn mở cửa ra, ông nội cho chúng bây con đường sống.
Bọn chúng lại không thấy được chư vị Triệu Tự Doanh bên trong tường cao ai ai cũng sắc mặt cổ quái, nếu không phải sắc mặt Triệu Tiến nghiêm túc khác thường, chỉ sợ rất nhiều người không nín được cười to. Nhưng ngược lại đội tân binh trốn ở trong nhà kia, thỉnh thoảng thò đầu nhìn ra bên ngoài thăm dò, sắc mặt bọn họ nhìn không tốt bởi vì không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì.
Triệu Tiến đứng ở chân tường khàn giọng hô lớn.
- Đừng để ý tới mấy kẻ bị trúng tên đó, người khác mau núp kỹ vào.
Sau đó giẫm mạnh chân, người bên cạnh hắn nhìn ám hiệu của hắn cũng theo đó giẫm chân. Bên ngoài nghe tới đó, tưởng rằng tiếng bước chân lung tung bên trong, đang cuống quýt tìm chỗ trốn.
Còn chưa dứt lời, lại nghe tiếng phá không gào thét, lại có mười mấy mũi tên bắn vào. Hiện tại tất cả đã không còn lo lắng như trước, tránh né càng thêm đúng lúc, càng không có người bị thương. Tuy nhiên phương vị mũi tên bắn vào lần này đã có biến hóa, rõ ràng bắn vào chỗ trung tâm sân. Tiếng "Bốp! Bốp!" trầm đục không ngớt, rất nhiều mũi tên cắm vào trên ván gỗ che chắn. Chỉ chẳng qua bắn vào tấm chăn bông thấm ướt, nghe rất giống bắn vào thân thể.
Nhìn điệu bộ của Triệu Tiến, rất nhiều người không cần chỉ bảo cũng tự mình kêu thảm thiết. Bên trong vô cùng náo nhiệt, có kẻ tâm tư nhanh nhạy hơn, tiếng kêu thảm từ cao xuống thấp, giống như là sắp tắt hơi tuyệt khí.
Triệu Tiến nói với Trần Thăng một câu.
- Một lượt tên đầu là dùng để thăm dò hư thật đấy. Hiện tại bọn chúng hẳn xem thường chúng ta, đệ trông chừng bên dưới, huynh lên trên xem thử.
Rút một thanh đoản mâu dài bốn thướng trên giá binh khí dựa ở bên tường, dọc theo chân tường đến bên cạnh vọng lâu.
Mộc đài của vọng lâu chỉ vỏn vẹn cao hơn đầu tường, mặt hướng về bên ngoài cũng dùng tấm ván dày che chắn, người bên trong trèo lên người bên ngoài nhìn không thấy. Triệu Tiến xách theo đoản mâu, cử động cứng đờ bò lên, mặc một thân khôi giáp, chắc chắn sẽ không linh hoạt giống như lúc binh thường.
Hai người đứng trên vọng lâu bên đó, một người là Nghiêm Thiên Lý không ngừng "Tường thuật" tình hình bên ngoài tường, một người khác là Trang Lưu. Người biết bắn tên đều phải lên mộc đài dựng tạm bợ. Người khác có thể giấu người đằng sau tường, mà mộc đầi của vọng lâu lộ ra khỏi đầu tường, khiến cho người ta cảm thấy không an toàn. Cung thủ lên vọng lâu chỉ có hai người, một kẻ là Trang Lưu, còn một kẻ khác là Đổng Băng Phong.
Triệu Tiến bò lên từ đằng sau, hai người trên mộc đài sợ tới mức run lên, cũng may lúc dựng mộc đài này đã lường trước được cái đài này cũng đủ vững chắc.
Hai người trên mộc đài đều núp ở đằng sau tấm gỗ che chắn, Nghiêm Thiên Lý kia đã không để ý nói chuyện, nơm nớp lo sợ xuyên qua khe hở quan sát bên ngoài. Triệu Tiến đẩy người gã sang một bên, tự mình ghé mắt nhìn, mở miệng nói.
- Sẵn sàng gõ chiêng.
Trên vọng lâu có thể nhìn rất rõ ràng bên ngoài, sườn đông đại viện Hà gia có khoảng đất trống rất lớn, chỉ có điều giữa đất trống và tường nhà đã bị đào ra chiến hào. Mã đội đường xa đến đang ở trên mảnh đất trống này, đội hình rất phân tán. Phía tây đại viện Hà gia là tửu phường, phía bắc là nhà kho, phía nam thì là một con phố rộng rãi, cổng chính cũng mở về phía này.
Mã đội vây doanh, ngay từ đầu đều sẽ chạy vòng quanh hết một lượt, sau đó phóng tên vào bên trong doanh, khiến cho người bên trong doanh không ổn định tự mình sụp đổ, hoặc là đợi đến lúc thích hợp hỗn loạn sụp đổ bắt đầu tấn công mãnh liệt vào.
Trông cậy những người này vừa mới từ đầu đã đi xuống ngựa đón đánh là không thể nào. Ít người ngang ngạnh tấn công doanh trại đông người, vậy đúng thật là đầu óc hỏng rồi, cho dù đội nhân mã trước mặt này vô cùng kiêu ngạo.
Trong sân giả vờ kêu thảm đã từ từ ngừng lại, nhưng bên ngoài cũng không có tiến tục bắn tên vào bên trong, mười mấy kỵ mã chỉ là giương cung lắp tên tản ra. Ngược lại có mấy kỵ binh đang vung ném dây thừng phi trảo trong tay. Liên tục xoay tròn mấy vòng, hét vang một tiếng, ngay sau đó vứt ra.
Trên các ngả đường sắp đặt lung tung mộc rào cự mã, phi trảo tung ra chưa có tháo ra được. Sau khi nút chặt, mấy tên kỵ binh kia cột xong dây thừng trên yên ngựa, đều thúc ngựa quay đầu lại. Rào chắn cự mã ngăn ở các ngả đường ngay lập tức đã bị túm mở, đường lập tức thông rồi.