Phó Sở Xuyên buông ly trà, khẽ cười nói.
- Bọn ta lần này là đến thương lượng, không làm chuyện khác. Nghe nói Triệu Tiến cũng là người cẩn thận. Các ngươi làm quá có dấu vết ngược lại không tốt.
Mấy hán tử bên cạnh đều cười hì hì gật đầu. Một người lại mở miệng nói:
- Phó gia, ngài nói xem tin đồn này rốt cuộc là thật hay giả. Kẻ mười mấy tuổi có thể làm được cái gì, làm sao có thể tạo dựng cục diện lớn đến như vậy.
Phó Sở Xuyên thong thả nói.
- Bọn họ tuổi còn nhỏ, nhưng những đại nhân đứng sau lưng bọn họ không ít. Những người này lại có công danh trong quan phủ, rất nhiều việc không tiện làm. Triệu Tiến kia chẳng qua chỉ là kẻ mượn danh nghĩa mà thôi.
Nghe đến cách nói này, mấy người bên cạnh gật gật đầu. Phó Sở Xuyên cười cầm lấy ly trà, thoải mái nói:
- Bọn họ có gây khó dễ thế nào chúng ta cũng mặc kệ. Nhưng hiện nay Khổng Cửu gia đã để ý bên này rồi, vậy phải có kiến giải. Ta cũng muốn xem thử thế nào.
Vẫn chưa nói hết, liền nghe thấy bên ngoài có tiếng người kêu lên sợ hãi. Âm thanh kia đúng là của đồng bọn ở bên ngoài. Mấy người trong phòng đều giật mình. Phó Sở Xuyên kia ném luôn ly trà đang cầm trong tay, rồi rút ở bên cạnh ra một thanh trực đao dài ba thước, bốn người khác cầm lấy binh khí, phác đao đặt ở phía sau bọn họ.
Trong phòng hét to lên hỏi.
- Tiểu Lưu, làm sao vậy?
Trong sân có người trả lời.
- Có người.
Chỉ mới nói được một nửa thì bị tiếng ầm vang làm đứt đoạn. Những người ở rong phòng đã có thể nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp và tiếng chửi rủa.
- Phó gia, chúng ta…
Chưa nói hết lời, lại bị tiếng động lớn làm đứt đoạn. Cửa phòng bị đẩy bung, một bên cánh cửa không chịu nổi lực bị đánh văng bung ra khỏi khung cửa, đổ luôn xuống đất, làm cho Phó Sở Xuyên mấy người sợ quá nhảy lùi về phía sau.
Không đợi bọn họ kịp nhìn rõ, vài người đã từ trước cửa xông vào. Người trong phòng đã không để ý nhiều như vậy, nhìn thấy có người xông vào, tức giận quát lên một tiếng, nâng đao lên bổ xuống.
Chỉ có điều gã nhanh, đối phương còn nhanh hơn. Đao kia vừa nâng lên chực bổ xuống, mũi trường mâu kia đã điểm vào yết hầu của gã, khí lạnh ngấm vào làn da, từng mảnh da nổi lên. Động tác vung đao của gã quá mạnh, thân người khống chế không nổi, yết hầu còn bị mũi mâu chạm vào, một giọt máu rỉ ra, khiến người này hồn xiêu phách lạc, không dám nhúc nhích thêm.
Hai người đầu tiên ở phía trước, bên này bị trường mâu bức hiếp, phác đao bên kia lại bổ xuống rồi, cùng với đối phương cứng chạm cứng, nhưng phác đao kia lại bị đối phương đánh bay khỏi tay, kẽ giữa ngón tay cái và ngón trỏ rách toác ra, run tay kêu đau.
Không thể ngờ được kẻ xông vào dũng mãnh như thế, hai người khác trong chốc lát ngẩn người ra. Lúc này lại nhìn ra Phó Sở Xuyên không như vậy. Cơ thể gã nhanh như một con mèo, trực đao trong tay đặt ngang trước ngực, cong người lại vọt ra. Người vọt ra, trực đao trong tay đâm nhanh, bên trong phòng xét cho cùng thì chật hẹp, hai người xông vào trước tiên đã không còn thế, đang tạm dừng tay ngắn ngủi.
Nhưng Phó Sở Xuyên vừa mới giơ tay đâm ra, giữa hai người ở phía đối diện có một tiếng động giống như cơn gió táp, tia sáng lạnh lẽo lóe lên. Phó Sở Xuyên thảm thiết kêu lên, trực đao trong tay rơi xuống đất. Lúc nhìn lại, tay trái của gã ôm lấy cổ tay phải, từ kẽ ngón tay máu rỉ ra.
- Vứt đao đi.
Người vừa vọt vào đương nhiên là Triệu Tiến, ở một bên thì là Trần Thăng. Còn Vương Triệu Tĩnh thì đưa kiếm đâm trúng cổ tay của Phó Sở Xuyên.
Nghe thấy tiếng nói của Triệu Tiến, hai người cầm đao còn lại có chút ngần ngừ, liền đó theo ánh đèn nhìn thấy hai người đồng bọn ở trong sân bị người ta dùng trường mâu bức hiếp, các loại binh khí phát ra tia sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn. Đối phương không chỉ chiếm được tiên cơ, mà số lượng đông hơn rất nhiều.
Trong tình cảnh này, ai cũng biết phải lựa chọn thế nào. Hai người này ngoan ngoãn vứt hai thanh phác đao trong tay xuống. Trường mâu trong tay Triệu Tiến vẫn đặt vào yết hầu của đối phương, miệng nói:
- Lục soát người, rồi trói lại.
Mệnh lệnh ban ra, Lưu Dũng gọi mấy tên gia đinh tiến sát lại lục soát hết từ đầu đến chân mấy người Phó Sở Xuyên, dao găm, đoản đao ở bên hông, trong giày đều lôi ra hết.
Phó Sở Xuyên nhịn đau cắn răng nói.
- Các người là ai?
Triệu Tiến lạnh lùng cười nói.
- Có bản lĩnh mò vào cửa nhà ta, lại không biết ta là ai?
Phó Sở Xuyên sửng sốt, lập tức trợn tròn mắt. Gã tuy là lờ mờ đoán ra, nhưng không ngờ là người thiếu niên trước mặt thật sự đúng là Triệu Tiến.
Trong lúc nói chuyện, năm người trong phòng đều đã bị trói gô lại, hai người ở bên ngoài kia cũng bị trói lại đưa vào trong. Giống kẻ chú trọng khuôn phép như Phó Sở Xuyên, lại bị trói hệt như buộc cái bánh trưng ném xuống đất, giận sôi lên hai mắt tóe lửa. Triệu Tiến cũng chẳng thèm để ý, chỉ là dẫn các huynh đệ và thuộc hạ lục soát.
Độc Viện không lớn, lục soát chẳng tốn bao nhiêu thời gian. Triệu Tiến lại rất nhanh quay trở lại phòng, lục soát một hồi, là có thể biết mục đích sơ qua của mấy người đến Từ Châu này. Hắn là đến để thương lượng, bởi vì không có quá nhiều vàng bạc, những vũ khí mang theo cũng đều là những đồ dùng phòng thân khi đi đường.
Triệu Tiến chiếm thế thượng phong, ngạo nghễ hỏi.
- Muốn tìm ta nói gì?
Phó Sở Xuyên oán độc nhìn chằm chằm Triệu Tiến, nửa ngày mới cắn răng nói:
- Hai nước giao binh không chém sứ giả, Triệu công tử ngươi có chú trọng phép tắc hay không?
Lời này vừa ra khỏi miệng, Trần Thăng, Vương Triệu Tĩnh và đám người đều nghiêng đầu nhìn sang Triệu Tiến. Huynh đệ một nhà nhiều năm như vậy, cho dù không mở miệng, Triệu Tiến cũng hiểu được trong lòng họ nghĩ gì, các huynh đệ sợ rằng thật sự cảm thấy đuối lý.
Triệu Tiến cười cười, với tay ra cầm lấy thanh trường mâu đang dựa ở cạnh bàn, một tay giơ lên, trực tiếp nện xuống.
Một tiếng thét lên, Phó Sở Xuyên kêu lên thảm thiết, bờ vai bên trái đổ xuống. Vừa rồi những người tai thính một chút đều hầu như nghe thấy tiếng xương vỡ răng rắc.
Gương mặt của Phó Sở Xuyên bên kia nhăn nhó đau không cần phải nói. Mấy người tùy tùng của gã đều là vẻ mặt hoảng sợ, trường mâu chín thước, gắn thêm hơn một thước mũi mâu bằng sắt trọng lượng không nhẹ. Càng không cần nói đến trường mâu này, một tay nắm giữ rất khó kiểm soát, nhưng Triệu Tiến cầm lên như vậy nện xuống, không có động đến người bên cạnh.
Triệu Tiến lạnh lùng hỏi ngược lại.
- Một cường hào ở thôn trang, cũng không biết xấu hổ kêu mình là một nước. Ngươi quang minh chính đại đến tìm ta, ta quang minh chính đại tới tìm ngươi. Ngươi dùng nhà của ta giở những trò lén lút kia ra, bây giờ lại muốn nói đến nghĩa cử tráng khí hay sao?
Vừa nghĩ đến sự tình bên này đem tấm thiếp đưa đến nhà Triệu Tiến, đám huynh đệ cũng hiểu ra. Phó Sở Xuyên kia thì chẳng nói nên lời.
Triệu Tiến lại nâng thanh trường mâu.
- Có lời gì thì nói ra, bằng không bả vai bên kia cũng đừng mong còn lanh lặn.
Cứng cỏi thì cứng cỏi, nhưng nhìn thấy trường mâu trong tay Triệu Tiến nâng lên, Phó Sở Xuyên theo đó muốn rụt lại phía sau, trái lại vì bị trói chặt không thể động đậy, chỉ đành buồn bã nói:
- Cửu gia nhà ta gửi lời nhắn Triệu công tử. Ông ấy và Hà viên ngoại là thân gia. Triệu công tử ra tay hại người trên kẻ dưới của Hà Gia Trang nhiều mạng như thế, nhất định phải có lời giao phó.
Nói xong câu này, Phó Sở Xuyên chăm chú nhìn sang phía đối diện. Gã muốn nhìn thấy hoảng hốt và sợ hãi từ trên nét mặt của những thiếu niên này, tuy là chẳng có ý nghĩa gì, nhưng cũng coi như là tìm lại được một chút cục diện.
Nhưng đám người đang ngồi bên kia đều là vẻ mặt lãnh đạm, nhiều nhất cũng chỉ là nhìn sang Triệu Tiến đang ngồi phía bên kia, chẳng có chút thay đổi nào khác.
- Chỉ là những lời này thôi sao?
Triệu Tiến trả lời rất đơn giản.
Phó Sở Xuyên ngạc nhiên. Cả một dãy Dự Đông, Lỗ Tây, Hoài Bắc, phàm là những nhân vật có dính dáng tới giới giang hồ, ai mà không biết Khổng Cửu Anh, ai mà không kiêng nể, uy danh hiển hách đã gần hai mươi năm nay rồi. Triệu Tiến dù có dũng mãnh thế nào, cũng chẳng qua là một nhân vật mới nổi, làm sao lại có thể điềm tĩnh như vậy.
Nhìn thấy vũ khí lấp loáng tia sáng lạnh lẽo ở trong phòng, bả vai và cổ tay đau nhức, lại nhìn đến vẻ lãnh đạm của mấy người Triệu Tiến, Phó Sở Xuyên đột nhiên cảm thấy toàn thân rét run lên, nghĩ đến mình quá là lên mặt rồi.
Triệu Tiến trong vòng nửa năm nay danh tiếng nổi lên. Từ Châu lại là đầu mối giao thông then chốt giao thoa giữa đường thủy và đường bộ, nhân mã ở các nơi xung quanh đều hiểu được. Đặc biệt là mấy đại sự gây ra trong tháng giêng này, càng gây chấn động bốn phương. Khổng Cửu Anh cường hào bậc này, hơn nữa lại có thù hận với mọi thế lực xung quanh, đương nhiên hiểu biết càng tường tận.
Nhưng sau khi biết được những việc đó, phản ứng đầu tiên là không tin, làm gì có chuyện bảy tám thiếu niên giết sạch hơn trăm tên đạo tặc liều mạng, rồi suốt đêm tập kích bất ngờ tiêu diệt Hà Gia Trang. Phản ứng thứ hai là khinh thường, ở thời đại này đều coi trọng người lớn tuổi có kinh nghiệm, chưa đến hai mươi tuổi thì làm được cái gì, còn chẳng phải là người trong nhà ra mặt.
Đối với người trong nhà của những thiếu niên này, Khổng Cửu Anh còn chẳng thèm để ý. Trên đất Từ Châu này gã cũng chỉ có kiêng nể một mình Vân Sơn Tự, Bộ khoái căn bản không có trong con mắt của gã.
Trong cái suy nghĩ như vậy, Phó Sở Xuyên đi đến Từ Châu, chẳng kiêng nể gì thông qua những mối quen biết từ trước nghe ngóng được nơi ở của nhà Triệu gia, sai người đi đưa thiếp mời. Theo cách nghĩ của gã, nếu như bọn Triệu Tiến hiểu được lý lẽ này, đầu tiên sẽ kinh hãi, tiếp đó là dễ nói chuyện.nếu như không biết, chim non chưa ra khỏi tổ, điều này cũng không biết, lại càng để mặc cho người khác nhào nặn.
Chỉ là hai tình huống mà Phó Sở Xuyên nghĩ đến đều không xảy ra. Cho đến giờ gã đã hiểu được rõ ràng, người thiếu niên này là mãnh hổ, tuổi tác tuy nhỏ nhưng không có khác biệt gì với Cửu gia nhà mình. Nghĩ đến đây, Phó Sở Xuyên rùng mình một cái, theo ánh đèn nhìn lên, Triệu Tiến đang ngồi ở kia thật sự có chút suy nghĩ của Khổng Cửu Anh.
Gã ở đó suy nghĩ thay đổi rất nhanh, Triệu Tiến vẫn chưa gặng hỏi, thói kiêu ngạo của Phó Sở Xuyên đã tiêu tan đi không ít, vội vàng nói tiếp:
- Triệu công tử…
Câu “Triệu công tử” ra khỏi mồm, Phó Sở Xuyên lại dừng lại không nói, nét mặt lộ ra vẻ khó xử.
Trường mâu trong tay Triệu Tiến rung lên, mũi mâu vạch trên nền gạch những âm thanh chói tai. Âm thanh này làm cho khóe mắt của Phó Sở Xuyên co rụt lại, nét mặt khó xử ngần ngừ càng thêm nặng nề.
Triệu Tiến lạnh lùng hỏi dồn.
- Có chuyện nói mau, bằng không có muốn nói cũng chẳng còn cơ hội nữa.
Phó Sở Xuyên rùng mình hai cái, ngần ngà ngần ngừ mở miệng nói:
- Điều này chỉ mong Triệu công tử đừng cho là lạ. Tại hạ nói lại chính là lời của Cửu gia nhà ta, Cửu gia nói: “Oan gia nên giải không nên kết. Hà Gia Trang là sản nghiệp của Hà gia, Hà viên ngoại đi rồi, theo lý phải do Cửu gia của chúng ta thay mặt trông coi, lại còn rượu ngon của tửu phường Triệu công tử nấu ra, Cửu gia mỗi năm muốn ba nghìn vò.
Chẳng trách nào ấp a ấp úng không dám nói. Phó Sở Xuyên này càng nói giọng càng nhỏ lại, đến cuối cùng chẳng nghe thấy gì. Triệu Tiến và đám đồng bạn đều hết sức giận dữ. Triệu Tiến cổ tay nâng lên, mũi mâu lập tức chỉ vào Phó Sở Xuyên.
Dũng khí, điềm tĩnh gì gì lúc này đều bay đâu hết, Phó Sở Xuyên mặt biến sắc, giãy giụa muốn tránh, nhưng lại bị hai gia đinh tiến lên giữ chặt, không thể nhúc nhích được.
- Còn có lời nào muốn nói không?
Trường mâu trong tay Triệu Tiến bất động, lạnh lùng hỏi.
- Không, không có gì nữa,
Mồ hôi trên mặt Phó Sở Xuyên chăy ròng ròng, giọng nói đã trở nên khản đặc.
Trong phòng yên tĩnh trở lại, Triệu Tiến một tay cầm ngang thanh trường mâu, mũi mâu chỉ vào yết hầu của Phó Sở Xuyên, nằm ngay tại đó không hề nhúc nhích, lực của cánh tay và cổ tay khiến người khác phải kinh ngạc và thán phục. Nhưng Phó Sở Xuyên đâu còn để ý được đến cảm giác này, sắc mặt ngày càng trắng bệch ra, cả người run lên bần bật.
Trần Thăng và Vương Triệu Tĩnh đứng ở bên cạnh Triệu Tiến trao đổi ánh mắt cho nhau, đều có ý cũng muốn đi lên khuyên bảo, bây giờ thực sự muốn giết người cũng không phải là lúc thích hợp.