Triệu Tiến gật đầu, lại hỏi:
- Ta nhớ là Như Huệ đã từng nói rằng trong hạ viện có không ít thân cận của hắn đấy, bây giờ còn cục diện này không?
Vẻ mặt Chân Trí ảm đạm, khẽ lắc đầu một cái rồi nói.
- Cũng chỉ là hạ viện Đãng Sơn do sư đệ của bần tăng chủ trì, nhưng ba năm trở lại đây cũng bị Như Nan bỏ không, ba chỗ khác cũng đã trở thành người của Viên Tín rồi.
Triệu Tiến tiếp tục nói.
- Như Nan thật đúng là trung thành, trong tay hắn có trên một ngàn tăng binh, nhưng lại ngoan ngoãn nghe lời phương trượng.
- Công tử không biết đấy thôi, đầu mục trong bọn tăng binh đều là đệ tử của phương trượng, chứ đừng nói chi là một phần ba tăng binh ấy đều là người do Tiết Hiểu Tông chiêu mộ tới, hơn nữa là do Vân Sơn Hành cung ứng lương tiền thức ăn.
Chân Trí nói vô cùng cặn kẽ.
- Kế tiếp là Như Huệ muốn chọn người mình thay những người này đúng không?
Triệu Tiến đột nhiên chuyển sang chuyện khác Chân Trí gật đầu một cái, những chuyện này không có gì giấu diếm, quá rõ ràng.
- Ngươi gọi những người này đến. Lát nữa có những chuyện bọn họ phải tận mắt chứng kiến mới tốt.
Triệu Tiến cười cười nói, Chân Trí chần chừ tí, sau đó gật đầu đồng ý, xoay người đi kêu gọi các tăng nhân đến.
Triệu Tiến cười gật đầu, xoay người gọi hai gã gia đinh tới dặn dò vài câu, hai gã gia đinh vội bước nhanh ra khỏi cửa. Triệu Tiến lại hô lên một tiếng, hơn mười người đội trưởng đều đi sang, sau khi trò chuyện với nhau những đội trưởng này quay về bốn đội. Không bao lâu sau ngoại trừ đội lão binh đang đợi lệnh ở bên ngoài, đội tân binh đều hạ trường mâu đi thẳng về phía trước.
Nhìn những người này đi về phía trước, các tăng nhân đang bị trói đều khẩn trương, muốn giãy dụa lui về phía sau, nhưng ngoại trừ cái miệng có thể nói thì không bộ phận nào trên người có thể cử động.
Lập tức khóe miệng bọn họ cũng không thể cử động bởi vì những người này đến chỉ làm một chuyện là xé một mảnh y phục của bọn họ xuống sau đó nhét vào miệng bọn họ làm cho bọn họ chỉ có thể há to miệng còn âm thanh gì đều không thể phát ra.
Cũng không lâu sau lại có mười mấy gia đinh đi vào trong sân. Lúc bọn họ vào đã khiến cho các tăng nhân trong sân kinh sợ hét lên, một số người còn quy ở bên kia mắt trừng lớn vẻ mặt lộ rõ nét kinh sợ.
Thi thể của Như Nan được đem tới, vứt trên đất trống, phương trượng Viên Tín thì bị trói gô lại, cả người toàn vết thương thật nhếch nhác, miệng cũg bị nhét vải, chẳng khác gì một con lợn chết.
Đi cùng mấy người gia đinh còn có hai cô gái trẻ, như thế nào đột nhiên lại xuất hiên nữ nhân, vẻ mặt các tăng nhân hết sức ngạc nhiên, có người lại nhìn về phía Viên Tín và Như Nan.
Một lát sau, lại có năm mươi mấy tăng nhân đi vào. Tính toán đầy đủ đồng đảng Như Huệ bên này, xuất hiện trước mặt Triệu Tiến tổng cộng có bảy mươi người, có mười mấy người tuổi tác đã rất lớn, không biết Chân Trí này có giấu giếm riêng gì hay không nhưng Triệu Tiến cũng lười tính toán mấy chuyện này, hắn ra hiệu về phía đằng sau.
Hai cô gái kia thấy Triểu Tiến ra hiệu thế, một người do dự chốc lát, sau đó khẽ cắn môi tiến về phía trước, cất cao giọng nói.
- Tôi nhớ được mình là người Bi Châu, những cái khác tôi không rõ lắm.
Thanh âm của cô gái cũng không phải là thấp, khi nói trên mặt có chút lúng túng và ngượng ngùng, nhưng trong khi nói biến thành căm hận và sự kích động. Nàng nhớ lúc mình khi lên núi khoảng chừng mười tuổi, sau khi vào trạch viện kia thì không ra ngoài, nàng nhớ lần đầu tiên cả cơ thể của mình như bị dao cắt, còn bị chảy rất nhiều máu, nhưng sau đó cũng dần dần khỏe lại, dù rằng mỗi lần đều cảm thấy rất khó chịu nhưng vẫn phải sống tiếp.
- Tôi hận rằng tại sao mình không chết sớm một chút, có thể tôi còn mặt mũi được gặp cha mẹ mình.
Giọng cô gái càng lúc càng thê lương.
Theo lời kể của cô gái, trong sân thực sự rất yên tĩnh, chỉ có một số tăng nhân đang thấp giọng niệm Phật hiệu, còn có một số tăng nhân lại ngọ ngoạy phát ra âm thanh quái dị.
Cô gái kia nhìn thấy có rất nhiều bé gái được đưa đến, có người sau lần đầu tiên đã chết, có người chống đỡ được vài lần rồi cũng chết, có người lại vì không nghe lời hoặc buông lời mắng chửi quá cương trường mà bị giết chết, có người muốn chạy trốn lại bị mấy ả thiếu phụ thân thể cường tráng kia bắt lại, lúc bị bắt về liền bị xử chết, có người chỉ vừa chạy ra khỏi sân đã bị bọn tăng nhân bên ngoài bắt giữ, cũng giống như vậy. Những cô gái này luôn luôn chịu đựng.
Triệu Tiến lắng nghe mà vẻ mặt thản nhiên, chỉ thỉnh thoảng hắn liếc nhìn xung quanh, hắn để ý tiếng thở của bọn gia đinh trở nên nặng nhọc. Việc làm thương thiên hại lý này thật khiến người ta căm phẫn, Triệu Tiến cũng rất tức giận, tuy nhiên hắn cũng biết rằng cô bé này cũng không phải là người vô tội, có thể sống sót ở nơi này, trên tay không thể nào sạch sẽ được. Ngoại trừ những bé gái kia, tất cả mọi người trong hai tòa nhà đó có thể là hung thủ hoặc là đồng lõa, nhưng hiện tại chưa cần bàn cãi chuyện này.
Thương thiên hại lý, lẽ trời khó dung, mọi người đều nghĩ như vậy, đến cuối cùng thì cô gái này vừa nói vừa khóc. Chân Trí cũng các tăng nhân một góc đều chắp tay trước ngực, rì rầm tụng kinh, mà nét mặt những người bị trói kia cũng ngập tràn kinh ngạc.
Cô gái kia sau khi nói xong, ngồi xổm xuống bụm mặt khóc lớn, Triệu Tiến đi tới trước mặt Viên Tín. Cả khuôn mặt Viên Tín đầy những vết máu, lây dính khắp nơi, nhng bây giờ y cũng bất chấp hết tất cả, liều mạng ngọ ngoậy, nhưng tay chân y đều đang bị trói chặt, chỉ có thể ở đó nhúc nhích, từ mũi phát ra âm thnh không rõ ràng.
Triệu Tiến vừa ra hiệu, một đội tân binh phía trước vội chạy ra khỏi hàng, tóm lấy hai mươi lăm hòa thượng đang bị trói kia, một người giữ một người.
Trong sân lại trở nên yên ắng lạ thường, Triệu Tiến ngồi xổm xuống, giơ tay nhấc phương trượng Viên Tín lên, ghé sát vào rồi thấp giọng nói.
- Tiết Sùng Huấn ta là Triệu Tiến.
Ánh mắt của phương trượng Viên Tín chợt trợn trừng, y rốt cục cũng biết tại sao, sắc mặt thoáng chốc như đám tro tàn, cơ thể co giật, một mùi tanh hôi bốc lên, Viên Tín này không kiềm chế được rồi.
Triệu Tiến đứng lên, đảo ngược trường mâu, dùng sức đâm xuống, trường mâu sắc bén không gặp bất cứ trở ngại nào, xuyên thẳng qua phương trượng Viên Tín.
Một tiếng trầm đục vang lên, thân thể Viên Tín co quắp một thoáng sau đó thẳng đơ không nhúc nhích được nữa, khi trường mâu được rút ra một dòng máu tươi cũng theo đó trào ra.
Trong sân có tiếng kinh hô vang lên, sau đó có tiếng bôm bốp vang lên, những hòa thượng đang bị trói gô kia cúi người dập đầu, vẻ mặt đều ngập ý cầu xin.
Triệu Tiến xoay người, giơ tay trái lên, sau đó hạ xuống, hai mươi lăm người của đội tân binh kia cũng nâng trường mâu lên đâm xuống.
Đã có người sợ hãi hét lớn, tiếng va chạm giữa trán với đất cũng lớn hơn, nghe như thể ai đang gõ trống, rất nhiều người dập đầu đến chảy máu.
Giữa sân đã có đến hai mươi mấy cái xác, máu bọn chúng đã nhuộm một vùng đất thành màu tím đen, mùi máu tanh cũng bắt đầu nồng đậm. Vân Sơn Tự tuy nói rằng không ít người cũng không thể nào giữ thanh quy giới luật, nhưng dù sao bình thường bọn họ cũng ăn chay, giờ mùi máu tanh nồng nặc như thế này có phần khiến bọn họ khó chịu, quan sát có thể thấy trong bọn tăng nhân đã có người nôn mửa.
Triệu Tiến lại vung tay lên, một đội tân binh lại đổi một đội, bọn họ bước về phía trước làm giống như đội trước đó, kéo bọn tăng nhân đang bị trói ra ngoài. Những hòa thượng đang bị trói kia cũng biết số mệng của mình là gì, tuyệt vọng suy sụp, nước mắt không kìm được rơi lả chả, liều mạng giãy giụa, nhưng tay chân bọn họ đều bị trói chặt, làm sao có thể giãy ra.
Tay trái giơ lên rồi hạ xuống, trường mâu trên tay hai mươi lăm người này đâm xuống không nhịp nhàng, có người thì dứt khoát, có người do dự một chút mới ra tay, có người lại không hề nhúc nhích.
Trải qua cuộc chiến trước đó ở Hà Gia Trang, đa số gia đinh Triệu Tự Doanh đều chưa từng giết người, sau trận chiến đó kẻ giết người đã là một phần ba, những người khác chỉ có thể nói là đã thấy qua máu, đã có kinh nghiệm chiến đấu.
Hơn nữa trên chiến trường không chấp nhận được người nào suy xét, đao thương không có mắt, bảo giết thì phải giết. Trong tình hình như thế này, có nhiều người đã hết hy vọng, người đang sống sờ sờ như vậy chết trước mắt mình, những người tân binh này không hạ thủ được là đúng rồi.
Nhưng chần chừ không hạ thủ cũng chỉ là trong chốc lát, lão gia nhà mình vẫn đang nhìn trước mặt, cho dù không thấy được biểu cảm nhưng ánh mắt kia cũng khiến người ta sợ hãi, còn ánh mắt thúc giục của những đồng bọn đã làm xong nữa, chứ đừng nói chi là ánh mắt khinh miệt của những đồng bọn đang đứng sau Triệu Tiến.
Nhiều cảm giác như vậy nhưng thật ra là ảo giác, nhưng lại làm cho bọn họ không thể không động thủ, trường mâu đâm xuống, máu từ vết thương trào ra, mạng sống mất dần. Những tân binh này đột nhiên phát hiện thì ra giết người cũng không khó, hơn nữa khi giết người lại nhớ lại trận chiến đêm ở đại viện Hà Gia Trang, dường như cái kia cũng không quá khó khăn. Đội hình sắp xếp chỉnh tề, theo lão gia nhà mình chỉ huy tiến tới đâm giết không ngừng, không loạn không hoảng, đến cuối cùng thì giành chiến thắng.