Triệu Tiến lạnh lùng nói.
- Ngươi đi nói với Khổng Cửu Anh, mạng của huynh đệ bọn ta rất là quý, những cái đầu rơi xuống hiện giờ còn chưa đủ. Đem người nhà của Hà Vĩ Viễn lại đây thì ta sẽ không so đo với Khổng Cửu Anh nữa.
- Ngươi…
Phó Sở Xuyên không thể tin nổi ngẩng đầu lên, ngay sau đó nhận ra được tình thế bây giờ, lại chán nản cúi đầu.
Triệu Tiến thu trường mâu lại, nhìn nhìn đám huynh đệ, cao giọng nói:
- Moi thứ trong tay ta đều là các huynh đệ một đao một thương ra sức giành được. Người khác muốn lấy, thì hãy mang đao thương đến.
Mọi người đều gật đầu, Vương Triệu Tĩnh thì nhìn trước ngó sau, y chợt phát hiện mình không kịp hòa nhịp cùng với các huynh đệ. Điều này khiến cho sự mất mát trong lòng Vương Triệu Tĩnh lại tăng thêm vài phần.
- Đại ca, mấy người này làm gì bây giờ?
- Vứt ra cổng thành trói một đêm, ngày hôm sau bảo người mở cửa thành thả bọn họ đi. Hạng vô danh tiểu tốt như thế mà còn dám nói sứ giả của hai nước.
Triệu Tiến bên này dặn dò, bên kia có gia đinh của mình lôi mấy người Phó Sở Xuyên đi ra.
Người bên này bị lôi ra, Triệu Tiến lại chưa bỏ đi, ngồi ở chính đường dặn dò nói:
- Cho gọi chưởng quầy của nhà trọ Thông Hối lại đây.
Không bao lâu, chưởng quầy của nhà trọ Thông Hối cười vồn vã đi nhanh tới, nhìn thấy cửa phòng và cổng bị bung ra. Chưởng quầy này khóe mắt giật giật, vẻ mặt rất đau khổ, nhưng sau khi vào phòng, nét mặt chỉ còn lại tươi cười vui vẻ.
- Tiến gia.
Câu chào vừa mới đựoc một nửa đã bị Triệu Tiến làm đứt đoạn. Triệu Tiến ngồi ở đó nói:
- Ta đã ra quy định, trong thành có khách bên ngoài vào, đều phải đến báo cho ta, hôm nay mấy người này tại sao lại không báo.
Nghe đến câu này, mặt của chưởng quầy đờ ra, vội gượng cười giải thích. Triệu Tiến không cho gã có cơ hội nói, chỉ mở miệng nói:
- Cảm thấy thường ngày nghênh đón người qua lại đều là quý khách quan gia, cảm thấy ông chủ của mình ở trong thành tất sẽ có cách có phải không?
Chưởng quầy đã nhìn thấy vết máu trên mặt đất, lại nghĩ đến mấy người vừa rồi bị trói đi ra, không thể cười nổi nữa. Triệu Tiến tiếp tục nói:
- Đây là lần đầu tiên, ngừng kinh doanh năm ngày. Nếu như còn tái phạm lần thứ hai, nhà trọ này của ngươi khỏi cần phải mở nữa.
Đối với một nơi như nhà trọ Thông Hối, ngừng kinh doanh năm ngày là một tổn thất không nhỏ. Chưởng quầy kia muốn giải thích, lại nhìn đến vết máu trên sàn nhà, nhìn thấy tia sáng lạnh lẽo phát ra từ trường mâu của Triệu Tiến, miệng vẫn ngậm như hến.
Chưởng quầy cũng có thể tính ra được khoản này, khách trọ trong tháng giêng cũng không phải là đông. Nếu như là ngày thường bị ép buộc như thế một lần, thì tổn thất rất lớn.
Triệu Tiến bọn họ dẫn người hùng hùng hổ hổ xông vào, sau đó mấy người bị trói gô lại lôi ra ngoài, khỏi phải nói dọc đường làm kinh động bao nhiêu người. Xung quanh nhà trọ Thông Hối vốn là nơi ồn ào náo nhiệt. Đến lúc này, trước cửa đã vây quanh không ít kẻ nhàn rỗi. Tuy nhiên, chẳng có người nào chõ mồm vào.
Phó Sở Xuyên bọn họ bị đưa đến cửa thành bên kia trói lại. Khách của nhà trọ Thông Hối cũng đều đi sang nơi khác, huynh đệ bọn Triệu Tiến trái lại cũng không bỏ đi.
Đại sảnh của nhà trọ rất trống trải, đám gia đinh ở ngoài cửa canh giữ, Triệu Tiến là đám huynh đệ tới bên này.
Triệu Tiến cao giọng nói.
- Băng Phong không có đây, ngày mai hỏi lại đệ ấy. Những lời nói vừa rồi của Phó Sở Xuyên vừa vặn cảnh báo huynh. Huynh muốn hỏi các đệ, có bằng lòng cùng huynh đi sang Hà Gia Trang bên kia không?
- Đi Hà Gia Trang?
Vương Triệu Tĩnh hỏi nhỏ một câu.
Triệu Tiến gật gật đầu, mở miệng giải thích:
- Ở trong thành, tửu phường đã không thể xây mở rộng thêm. Hà Gia Trang bên kia vốn đã có tửu phường, xây mở rộng ra rất thuận tiện. Vả lại ở trong thành, đám gia đinh của bọn ta khiến nhiều người khó chịu. Bây giờ vì nể mặt mũi còn lờ đi bỏ qua, nhưng thực sự có người bới móc nói lòng dạ chúng ta khó lường, đến một lúc nào đó cũng sẽ rầy rà. Đi Hà Gia Trang thì mặt nào cũng tiện. Đến đó, sản nghiệp to thế này, một mình ta xoay sở không xong, cần có mọi người sang đó hỗ trợ.
- Đi, chúng ta vốn chẳng muốn đi Cao Gia Trang sao? Hà Gia Trang cũng chẳng có gì khác biệt.
Lưu Dũng mở miệng trả lời đầu tiên.
Triệu Tiến nhìn một cái sang Vương Triệu Tĩnh, nói tiếp:
- Cả bọn đã ở cùng nhau lâu như vậy, đều vẫn phải ngủ ở nhà, lần này theo huynh ra ngoài, sẽ không thể thường xuyên về nhà, đều về nhà trao đổi bàn bạc với phụ mẫu một chút.
Trần Thăng gật gật đầu, mở miệng nói:
- Đệ về nhà hỏi cha đệ và ông nội đệ xem, bọn họ chắc là không ngăn cản.
- Đại ca, cả nhà ta đều đi theo hết sang đó được không?
Cát Hương cười hì hì nói, Triệu Tiến cũng cười gật gật đầu. Cát gia bây giờ chẳng khác gì đại tổng quản hậu cần của bãihàng và tửu phường, phụ trách tất cả ăn mặc ngủ nghỉ, đã làm rất quen việc rồi, đi Hà Gia Trang bên đó vừa hay.
Thạch Mãn Cường chần chừ một lát, buồn bã nói:
- Đệ nhất định sẽ đi, song cửa hàng của nhà đệ ở Từ Châu, cha đệ chắc là không đi.
Nghe được câu này cả bọn đều không nhịn được cười. Triệu Tiến lắc đầu nói:
- Chỉ là bảo đệ qua đó, chứ không phải bắt đệ chuyển nhà.
Thạch Mãn Cường gật gật đầu, thông minh một chút đều có thể nhìn ra tâm tư của Thạch Mãn Cường. Y ở đây đem ra so với Cát Hương, so xem ai cống hiến nhiều hơn.
- Tiểu đệ kỳ thi Hương sắp tới, phải ở trong thành để ôn tập bài vở. Triệu huynh và các vị huynh đệ nếu như cần ta giúp, thông báo một tiếng là được.
Cuối cùng ánh mắt của mọi người đổ dồn vào Vương Triệu Tĩnh, Vương công tử rõ ràng là có chút do dự, nhưng vẫn trả lời trôi chảy.
Triệu Tiến cười gật đầu, Thạch Mãn Cường ở bên cạnh phấn khích nói:
- Đợi Vương Triệu Tĩnh đỗ Trạng Nguyên, cả bọn chúng ta cũng thơm lây.
Cát Hương ở đó cười hai tiếng, Lưu Dũng chỉ há hốc miệng, Trần Thăng liếc Vương Triệu Tĩnh một cái, lại cúi đầu vuốt ve cán đao, phản ứng khác nhau. Vương Triệu Tĩnh chỉ coi như mọi người đang tán thưởng, mặt mày vui vẻ nói:
- Đợi đến khi kỳ thi Hương kết thúc, sẽ lại cùng với các huynh đệ tụ tập.
Triệu Tiến cười nói.
- Cách nhau cũng không quá xa, đọc sách mãi chán thì đi qua bên đó, cũng không phải không còn gặp nhau nữa.
Mọi người đều cười lấy lệ. Triệu Tiến cũng không chú ý điều này. Hắn nghiêm mặt lại nói:
- Các đệ, ra ngoài Từ Châu thành có thể nguy hiểm. Tính mạng chưa biết chừng phải bỏ ở bên ngoài, các đệ phải hiểu rõ, cũng phải nói rõ cho người trong nhà.
Trong phòng yên tĩnh một lát, người khác định nói, Trần Thăng lại hắng giọng một cái, mọi người không tranh nhau nói, Trần Thăng nhân đó nói.
- Chúng ta đã từng trải qua sống chết lẽ nào còn ít? Bản thân có gì mà không hiểu. Người nhà có gì mà không hiểu, huynh không cần phải lải nhải nói dai thế.
Trần Thăng nói như vậy, mấy người khác cũng đều cười hắc hắc gật đầu, Vương Triệu Tĩnh lúc này lại có chút mất tự nhiên, nhìn trước ngó sau chẳng nói gì.
Triệu Tiến không nói gì, chỉ có điều trịnh trọng vòng rộng tay cúi sâu người thi lễ.
Ngày hôm sau Đổng Băng Phong tới, câu trả lời của y không có gì khác biệt với Trần Thăng, đều là bằng lòng đi trước.
Sự tình Khổng Cửu Anh sai sứ giả tới không gợn sóng gì lên ở trong thành, đa số mọi người căn bản không biết một người như vậy tới.
Ở Từ Châu tháng giêng năm thứ bốn tư Vạn lịch, chẳng có cảm giác lễ hội gì cả, không khí xơ xác tiêu điều rất nặng nề. Cũng vào ngày này, những chân rết nửa sáng nửa tối, các cơ sở ngầm của Vân Sơn Tự đều bị quét sach trơn. Thủ đoạn của Triệu Tiến đơn giản và thô bạo, đuổi thẳng người ra khỏi thành, gia nghiệp trong thành đều bị tịch thu. Cái gọi là “Bại gia chi họa” chính là như thế.
Tuy nhiên không có bất kỳ người nào rỏ ra dị nghị, mọi người đều cảm thấy là chuyện đương nhiên. Nằm cạnh nhau chung một gường làm sao có thể cho người khác ngủ ngáy. Triệu Tiến không nói, cũng có người thay hắn nghĩ tới lý do này.
Thời gian rất nhanh đã bước sang tháng hai. Vào ngày mùng hai tháng hai này, những kẻ vô công rồi nghề ở Từ Châu đều nhìn thấy Đổng Băng Phong và Lưu Dũng mang theo năm mươi gia đinh và ba chiếc xe ngựa ra khỏi thành tây. Những người này đều trang bị vũ khí đầy đủ, sau khi nhìn thấy tình cảnh này, trong chốc lát đều râm ran bàn tán, còn tưởng rằng Triệu Tiến bên này lại muốn đánh nhau với ai.
Ngày thứ hai và thứ ba mới có tin truyền lại, những người này đi Hà Gia Trang rồi. Mọi người lúc này mới thở phào, bởi vì Triệu Tiến đã chiếm đoạt nơi đó thành sản nghiệp của mình. Để đó không dùng lâu như vậy, cũng nên cho người qua đó quản lý.
Hiện giờ đám gia đinh của Triệu Tiến đã không còn ở trong thành huấn luyện nữa. Bọn họ hàng ngày đều sáng sớm tinh mơ đã ra khỏi nhà, ở bãi ngựa thành ngoài tiến hành luyện tập cưỡi ngựa.
Sau khi mặt trời lên, sân ngựa bên đó bụi bay mù mịt, người hô ngựa hí, huyên náo như chợ vỡ. Bên đó cũng chẳng có cách nào phong tỏa, trong thành ngoài thành không ít người qua đó xem náo nhiệt.
Huấn luyện kỹ thuật cưỡi ngựa vừa mới bắt đầu, mấy thầy lang chữa xương khớp do ngã bắt đầu bận rộn lên theo. Ngày nào cũng có người ngã ngựa hoặc là bị thương vì cái khác, may mà ăn mặc dày dặn, những con ngựa này đều được huấn luyện thuần thục, không có bị thương nghiêm trọng gì.
Giáo đầu Loan Tùng huấn luyện kỹ thuật cưỡi ngựa rất nghiêm khắc. Đám gia đinh đều không dám không nghe lời của y. Loan Tùng ngoài quát mắng ra cũng chẳng xử phạt gì về thể xác. Nhưng đám gia đinh nhìn thấy Triệu Tiến cũng bị vị giáo đầu này quát mắng dạy bảo lập tức đều không dám lười biếng, đều là chăm chỉ luyện tập không ngừng.
Rượu làm ra từ tửu phường Phiêu Hương trong thành trở lại bình thường, vẫn là cung không đủ cầu, hơn nữa Tôn Giáp ở Ngung Đầu Trấn bắt đầu đòi tăng thêm số lượng rượu đem tới. Nghe nói trên tào vận đã có người sang đặt cọc.
Còn bên kia Hà Gia Trang, Đổng Băng Phong và Lưu Dũng sau khi qua đó chiếm cứ bình ổn xong, liền đưa chưởng quầy và người giữ quỹ làm việc quen tay đến, đem sản nghiệp của Hà Gia Trang ra biên hết lại một lần từ trên xuống dưới.
Hà Vĩ Viễn bị giết, Hà gia bị hủy diệt, tửu phường của Hà Gia Trang, tiệm xay bột, các cửa hàng đều loạn thành một bầy. Nhất là khi Triệu Tiến dẫn cả đội trở về thành, những công việc kinh doanh đó chẳng khác gì thả dê. Các ông chủ đều chết hết, chưởng quầy, tiểu nhị ở các nơi đâu còn có tâm tình tiếp tục làm việc. Một số kẻ to gan ôm lấy của nổi mà chạy, những kẻ gan bé chân tay cũng chẳng sạch sẽ, không ít hàng hóa bị lấy đi.
Song loạn thì loạn, tổn thất cũng không đến nỗi lớn lắm. Bởi vì chưởng quầy và tiểu nhị làm ăn ở Hà Gia Trang đều là người bản địa ở Từ Châu, đục nước béo cò quả thực có thể kiếm béo bở không ít. Nhưng những thứ béo bở này chưa chắc đáng để người ở trong hoàn cảnh phải tha hương. Vả lại danh tiếng hung hãn của Triệu Tiến đồn xa, mọi người đều không dám làm gì quá đáng. Đợi đến sau khi bọn Đổng Băng Phong đến, rất nhiều kẻ nhát gan đều đem những đồ lấy trộm làm của riêng giao nộp lại.
Về phần tửu phường của Hà Gia Trang, những người làm công và tiểu nhị căn bản chẳng có cái gì lấy trộm được. Rượu ra bao nhiêu, chuẩn bị bao nhiêu lương thực, trong kho dù là lương thực hay là rượu đều chẳng còn bao nhiêu thứ trữ lại bọn họ cho dù là muốn chiếm lợi thế cũng không dễ chiếm. Bọn họ ngược lại có chút lo lắng, lo là Hà Vĩ Viễn vừa chết đi, tửu phường vứt bỏ, kế sinh nhai tiếp theo của mọi người cũng chẳng còn. Cho đến khi Đổng Băng Phong trở lại, nói phải mở lại tửu phường. Những thợ nấu rượu làm thuê giúp việc của tửu phường Hà Gia Trang ngay lập tức sẽ tụ tập trở lại. Sau khi nhận được tiền một tháng lương phát trước, tâm tư đều ổn định, liền đợi ngày chính thức bắt tay làm việc.