Một đám tăng binh hoặc bị xô đẩy, hoặc dũng mãnh gan dạ, hoặc không hề biết đã xảy ra chuyện gì đều vọt lên. Thật giống như sóng biển đánh trên đá ngầm, sóng vỡ tan, đá ngầm lại còn nguyên đó, hơn nữa ‘đá ngầm’ nơi này còn đang chậm rãi tiến về phía trước.
Chậm rãi tiến về phía trước, đội hình lão binh thậm chí không cần đâm tới, chỉ cần bọn họ dùng lực nắm chắc trường mâu trong tay, kẻ thù sẽ tự động đâm vào trên mũi mâu.
Kẻ thù chém tới, di chuyển bằng mọi cách nhưng luôn phải đối mặt với cảnh tượng một mình chống lại mấy thanh hoặc mười mấy thanh trường mâu. Khoảng cách từ mũi mâu đến cán mâu lại bảo đảm bọn họ không bị thương tổn gì, trừ phi kẻ thù quăng mạnh binh khí tới, còn không thì chẳng làm gì được đám gia đinh. Hơn nữa đối phương thường thường nuối tiếc binh khí ở trong tay không nỡ ném đi. Trên chiến trường, không có lưỡi dao sắc bén căn bản sống không nổi.
Thật ra cũng không phải không bị gì đội ngũ lão binh bây giờ có năm người bị thương, đều bởi vì xui xẻo, không kịp né tránh binh khí do kẻ thì ném tới.
Dù xô lui đẩy tới, nhưng không một ai muốn chủ động chạy tới chịu chết. Khoảng cách giữa kẻ thù cùng đội ngũ lão binh càng ngày càng xa, ai cũng đang cố gắng tránh né, chỗ đứng xa hơn còn có kẻ đang gầm rú ra lệnh.
- Mau xông lên!
Nhưng nới rộng khoảng cách, không chịu đối mặt với đội ngũ lão binh cũng không có nghĩa là có thể tránh thoát. Những cung thủ đi bên phải Triệu Tiến lúc này có chỗ dùng đến.
Trước mặt chính là kẻ địch, hơn nữa là một đám lớn kẻ địch, bọn họ chỉ cần giương cung lắp tên bắn ra là xong rồi. Bất kể là bắn ngang hay bắn vòng cung, chắc chắn đều có thể trúng mục tiêu. Kẻ thù lại không thể tới gần, muốn giết chết đám cung thủ nhất định phải vượt qua đội ngũ cầm trường mâu, mà khi đó, cung thủ đã sớm trốn tới phía sau đội hình.
Khi phương đội của lão binh đi xuống đống gạch nát, cách bọn họ hai mươi bước đã không còn kẻ địch nào dám đứng. Các tăng binh đều lui về phía sau, không những muốn tránh thoát trường mâu mà còn muốn tránh khỏi bị tên bắn, có người còn hét to.
- Thả đám tiểu tử này đi ra, đến lúc đó vây lại mà đánh, trường mâu của bọn chúng chỉ có thể đưa về phía trước mà thôi.
- Trái phải thẳng hàng, trước sau ngắm thẳng.
Triệu Tiến mở miệng hô lớn, đội ngũ tứ giác hơi hỗn độn một chút lập tức chỉnh đốn toàn bộ.
Chỉnh đốn đội hình xong, Triệu Tiến lại mở miệng hô lớn:
- Nghe hiệu lệnh của ta, tiến nhanh về phía trước. Sẵn sàng! Bước!
Phương đội của đội lão binh chỉnh tề tiến về phía trước, thanh âm đếm nhịp của Triệu Tiến đã hơi khàn khàn, giữa lúc đó hắn còn không ngừng nhắc nhở mọi người giữ vững đội ngũ chỉnh tề.
Bên này đi nhanh về phía trước, lũ tăng binh đứng vây thành một vòng xa xa kia đều ngẩn người, có tên xoay người bỏ chạy, có người muốn tránh qua một bên, còn có kẻ lại đứng ở tại chỗ không biết phải làm thế nào.
Những cung thủ đứng ở bên phải Triệu Tiến bây giờ lại không thể ung dung bắn tên như ban nãy được nữa. Bọn họ đã quay về phía sau đội hình, trên chiến trường kẻ thù bao vây bốn phía thế này, chỉ có chỗ ấy mới là an toàn nhất.
Vài tiếng kêu thảm thiết vang lên, sau một lát, có mấy thứ gì đó bị quăng tới trước mặt phương đội lão binh. Trong lòng Triệu Tiến kinh hoảng, hắn vội vàng hạ lệnh cho cả đội đi chậm lại, nhìn kĩ mới nhận ra đó là mấy cái đầu người chảy máu đầm đìa. Đúng lúc đó, có một người hô lớn:
- Đây là kết cục cho kẻ nào dám lâm trận bỏ chạy. Phật gia nói, lũ tiểu tử kia chỉ đang phô trương thanh thế, tất cả chúng ta đều xông lên là có thể phá được. Phật gia còn nói, một cái đầu, năm lượng bạc. Bạc thật.
Có ít nhất mười mấy người đang hét to, tiếng hô vừa dứt, Triệu Tiến liền thấy ánh mắt những tên địch gần đó đều đỏ lừ. Lui về phía sau sẽ bị mất đầu, đánh tới còn có được ban thưởng cao như vậy, lại có người nói đám người Triệu Tiến chỉ là phô trương thanh thế, nhất thời cảm giác hoảng loạn trong lòng bọn chúng đều biến mất, ngược lại trở nên hưng phấn.
Triệu Tiến cười lạnh một tiếng, hô lớn.
- Xếp thành hàng về phía trước, nhanh chóng tiến lên. Mọi người hô theo ta, tất cả các đội của Triệu Tự Doanh. Cùng tiến lên! Cùng tiến lên!
Tiếng ồn ào huyên náo bên kia không ép được tiếng hò hét bên này, trong tiếng hô to ấy, phương đội lão binh nhanh chóng tiến lên trước. Dưới chân không còn là đống hoang tàn đầy gạch ngói đổ nát, bước chân di chuyển của bọn họ trở nên rất nhanh. Lũ tăng binh bị đe dọa cùng dụ hoặc cũng gào to xông tới.
- Đám tiểu tử này chỉ phô trương thanh thế thôi, chỉ cần xông tới trước thì có thể phá nát.
Khi nãy bọn họ không biết làm sao cho nên mới luôn phải thối lui, chỉ cần xông lên trước, lũ kia chắc chắn sẽ tự tan rã, rất nhiều người đều cùng chung một suy nghĩ như vậy. Cộng thêm khá nhiều người không thấy được cảnh đồng bọn của mình chết dưới mũi mâu của đội ngũ trước mặt này như thế nào, lại thêm áp lực, khẩn trương trên chiến trường làm cho con người cứ theo đó cái gì cũng tin tưởng.
Chẳng qua lúc vọt tới trước mặt đối phương, bước chân tiến tới của phương đội lão binh Triệu Tự Doanh lại không hề chậm lại, những thanh trường mâu vẫn vững chắc chĩa về phía trước. Bản thân vẫn không tìm thấy được chỗ trống, nhưng giờ muốn lui cũng không còn kịp rồi, ngay cả việc dừng chân cũng làm không được bởi vì phía sau còn có đồng bọn vọt lên.
Những kẻ đi đầu hét lớn xông qua, có người nghĩ ít nhất cũng muốn dọa cho đội hình trường mâu của đối phương mở ra, cũng có người tuyệt vọng nghĩ rằng, giết một người đủ vốn, giết hai người kiếm lời. Nhưng trường mâu trước mặt chúng vẫn như trước không hề suy suyển, cử động duy nhất chính là đâm về phía trước.
Những tiếng hét thảm, gào lớn liên tiếp vang lên, từng người một ngã xuống phía trước phương đội lão binh. Lũ tăng binh không biết, Triệu Tiến cùng đồng bạn của hắn thì không sao, nhưng các gia đinh cũng đang thật sợ. Cũng chính vì bọn họ sợ, biết nếu đội hình bị đánh tan thì cũng chỉ có một con đường chết. Bình thường, lúc huấn luyện, bọn họ đã biết làm như thế nào để có thể duy trì được đội hình như vậy, bọn họ càng kiên định đứng thẳng người nghênh chiến, càng giữ chặt cầm mâu vững chắc hướng về phía trước.
Cũng có kẻ muốn vây quanh đội hình, nhưng đội tân binh ở phía sau cũng đã xông lên. Bọn họ bị đồng bọn phía trước khơi lên dũng khí. Bọn họ không có tập hợp thành đội, chỉ mới huấn luyện thời gian rất ngắn, bọn họ biết cho dù có tập hợp lại cũng không có cách nào giữ vững đội hình. Các tân binh chiếu theo phân chia trước đó của các đội, hai mươi mấy người một đội, miễn cưỡng duy trì đội hình, cầm trường mâu trong tay xông lên phía trước đón đánh.
Đội hình các lão binh đã dàn ngang khá rộng, những tăng binh xông tới có thể vòng qua cũng không có bao nhiêu, nhưng khi kẻ thù lọt xuống bên cạnh, bọn chúng cũng phải đối mặt với tình cảnh lấy ít đối nhiều. Các tân binh cầm mâu trong tay có lẽ cũng không cứng cỏi dũng cảm nhưng nhìn thấy kẻ địch ít hơn mình nhiều, bọn họ cũng dám đánh bạo đâm qua.
Các cung thủ tránh ở phía sau đội hình lão binh cũng không phải ngồi không. Có người tận dụng thời gian chạy ra ngoài bắn tên, những lão kỵ binh cũng dùng kinh nghiệm của bản thân chỉ điểm họ.
- Đừng cứ xông về một bên mãi, hai bên cũng phải có.
- Tụ lại, đừng tản ra. Bọn nhóc nhãi nhép, lão gia các ngươi cho các ngươi xếp thành hàng chẳng lẽ là để chơi không sao?
Bọn họ lớn tiếng đem những mệnh lệnh Triệu Tiến đưa ra truyền xuống. Ở trên chiến trường, tiếng kêu thảm thiết, kêu gào giết chóc vang lên bên tai, trên mặt đất là thi thể ngổn ngang, máu đọng thành vũng, tân binh của Triệu Tự Doanh khẩn trương vô cùng, những chỉ điểm đầy kinh nghiệm của các lão kị binh được bọn họ theo đó vâng lời.
Gần hai mươi đội tân binh, cũng không phải mỗi đội đều xông lên trước, những đội con cháu của Vệ sở, của các nhân sĩ giang hồ đều xông lên, có mấy đội thậm chí có gan chủ động tiếp chiến, bị đội trưởng quát lớn mới sẽ không vượt qua phương đội. Đa số các đội lại bắt đầu nơm nớp lo sợ, co vòi, bị quát lớn, bị ra lệnh, bị dũng khí của các đồng bọn khích lệ, bị đội trưởng quát mắng dẫn dắt, bọn họ mới chịu chậm rãi di chuyển về phía trước.
Uy hiếp nếu lâm trận bỏ chạy sẽ bị mất đầu, ban thưởng năm lượng bạc nếu chém được một thủ cấp cũng không so được với sự sợ hãi khi thấy một đám đồng bọn chết dưới mũi mâu, dù huyết khí xung não cỡ nào thì cũng phải tỉnh táo lại.
Sau khi hơn ba mươi người người trước ngã người sau tiếp bước bổ nhào trước đội hình trường mâu, bước chân vọt tới của đám tăng binh dừng lại không còn tiến thêm bước nào nữa, mà phương đội bên đối phương lại vẫn tiếp tục tiến lên như cũ.
Trường mâu trong tay Triệu Tiến đâm tới, rút ra, lại có một tên địch bổ nhào trước mặt hắn. Cổ họng của hắn đã khàn lại, phương đội đã không còn chỉnh tề, bởi vì mặt đất dưới chân họ giờ đã không còn bằng phẳng, thi thể ngổn ngang làm cho mặt đất đầy nhấp nhô lên xuống.
- Con mẹ nó, này làm sao mà đánh, đi lên chẳng khác nào chịu chết.
- Đám tiểu tử này là quái vật, không ngờ cứ lao tới như vậy
- Tránh đường cho ta, đừng có cản đường, chạy tìm đường sống đi.
Tiếng la chửi bậy không ngừng vang lên, sau trận đối đầu chém giết mới nãy, trước mũi trường mâu lại có khoảng trống vài chục bước. Những tăng binh xông trước nhất đều lại xoay người, mà người phía sau bọn chúng còn không biêt phải làm sao. Hai bên bắt đầu chen lấn xô đẩy, mắng nhiếc lẫn nhau, kẻ địch đã sắp tan tác.
- Chúng ta sắp thắng rồi.
Triệu Tiến thậm chí còn nghe được phía sau có người thấp giọng nói như vậy.
Còn sớm. Triệu Tiến rất rõ ràng, đánh giáp lá cà, từ lúc giết ra ngoài cho tới bây giờ, kẻ thù mới chết chừng cỡ trăm người. Hiện giờ chúng đang lâm vào trong hỗn loạn, một khi đối phương chỉnh đốn lại đội ngũ, tách ra khoảng cách, cũng là lúc mấy chục cây cung của đối phương phát huy. Nếu cộng thêm đội nhân mã kia, vậy đội ngũ của hắn sẽ gặp phải phiền toái lớn.
Hiện tại không thể để cho đối phương có cơ hội này, Triệu Tiến mở miệng nói.
- Các huynh đệ, mọi người hô cùng ta.
Tại trên chiến trường ồn ào này, tiếng nói sớm đã khàn đặc của Triệu Tiến không thể nào làm cho ai cũng nghe được, nhưng những huynh đệ đang đứng lên trái hắn lại hết sức chăm chú lắng nghe.
- Toàn bộ đội ngũ! Chạy về phía trước! Toàn bộ chạy về phía trước!
Trần Thăng hô lên, Cát Hương hô lên, Đổng Băng Phong, Thạch Mãn Cường, Lưu Dũng cũng đều hô lên. Triệu Tiến lại hô lớn:.
- Giữ vững đội hình! Chạy nhanh về phía trước
Các huynh đệ cùng nhau hô to, vừa dừng lại, phương đội lão binh bắt đầu chạy nhanh lên trước.