Một con ngựa vốn ở rất xa càng chạy càng chậm, nhưng vẫn càng ngày càng tới gần, đợi sau khi đến trong khoảng đất trống phía đông, hầu như là từng bước một chậm rãi đi tới, người cưỡi trên ngựa cũng không ngừng nhìn xung quanh.
Đến khoảng cách nhìn thấy rõ, Triệu Tiến nhận ra được người trên ngựa là ai, tức thì thở phào nhẹ nhõm, giơ trường mâu trong tay hô lớn.
- Hà Thúc, ta ở bên này.
Người nọ sau khi nghe được âm thanh này cũng sững sờ, lập tức thúc giục con vật đang cưỡi, chạy về phía Triệu Tiến. Người này chính là vị hộ vệ Hà Thúc trong phủ Vương Triệu Tĩnh, nhưng thật không ngờ được vị Hà Thúc này kỵ thuật xuất sắc như vậy, khống chế ngựa rõ ràng tốt hơn rất nhiều so với đội nhân mã hôm qua.
Lúc Hà Thúc đến trước mặt đã đặt cung tiễn ở trên yên ngựa, đợi đến khi Triệu Tiến cởi mũ giáp ra mới hoàn toàn buông lỏng, ở trên ngựa ân cần hỏi han.
- Tiến thiếu gia, người báo tin nói đêm qua có một toán đạo tặc đến xâm phạm Hà Gia Trang. Không xảy ra việc lớn gì chứ?
Nhìn thấy gương mặt quen thuộc, Triệu Tiến và các huynh đệ rốt cuộc có thể thật sự buông lỏng, hắn để ý nhìn thấy con vật cưỡi của Hà Thúc đối điện cả người đẫm mồ hôi, chắc là bởi vì chạy gấp suốt một đường.
Triệu Tiến cao giọng trả lời.
- Đa tạ Hà Thúc quan tâm, bọn giặc bị chúng tôi đánh chạy hết rồi. Không việc gì cả.
- Cái tên báo tin kia nói là mấy trăm kỵ binh, mấy ngàn bộ tốt, cứ như vậy bị ngươi đánh chạy hết rồi sao?
Trong lời Hà Thúc có chút không tin nổi, lập tức bật cười nói.
- Người vừa hoang mang thì đã rối hết lên rồi. Không báo chuẩn...
Nói đến chỗ này, Hà Thức lại ngửi thấy được cái gì đó, bởi vậy y đã nhìn thấy đống xác chết đặt chồng lên nhau ở một phía khác. Gấp gáp dọn dẹp chiến trường dĩ nhiên cũng sẽ không sắp đặt ngay ngắn cứ như vậy vung thành mấy đống lớn sau đó rải vôi vô cùng nhiều, hầu như là che phủ hết cả rồi nhìn như đống phân được ủ. Lúc Hà Thúc vừa mới đến đây chỉ để tâm tới bọn Triệu Tiến, đối với mấy đống xác chết này chỉ quét mắt ngang qua, nhưng vừa mới ngửi thấy mùi vị nồng đậm, theo đó nhận ra ngay.
Hà Thúc không để ý cuộc chuyện trò, ở trên ngựa từ từ há to miệng ra, thật đúng như là trợn mắt há mồm. Với từng trải và cốt cách của y khó có được dáng vẻ ngây người như vậy.
- Đây thật... thật...
Hà Thúc ở trên ngựa lắp ba lắp bắp.
Triệu Tiến mở miệng hỏi.
- Hà Thúc, cha tôi và các vị thúc bá khác lúc nào mới tới?
Hắn biết chỉ cần người báo tin về đến Từ Châu, trưởng bối các nhà khẳng định vô cùng lo lắng kéo sang đây cứu viện, Hà Thúc này hẳn là người đi thăm dò, có lẽ bởi vì cũng mã võ nghệ của ông ta xuất chúng nhất.
Bị hỏi một câu như vậy, Hà Thúc mới tỉnh táo lại, ở trên ngựa ho khan mấy tiếng mới nói.
- Người biết cưỡi ngựa đi không tới nửa canh giờ, người không biết cưỡi ngựa e rằng phải chậm hơn một chút. Người báo tin của các cậu sáng hôm nay lúc cổng thành mở ra mới có thể vào thành, trong thành mới biết được tin tức. Tất cả mọi người đều nóng vội sắp điên lên rồi, tìm mọi cách muốn ra khỏi thành.
Sau khi nói xong câu này, Hà Thúc ở trên ngựa cười, mang theo chút trêu chọc nói.
- Tuy nhiên mọi người cũng rất là hiểu rõ, tới muộn như vậy đoán chừng không thấy được ai còn sống, chỉ có thể nhặt xác cho các cậu, hoặc giả hi vọng nếu có may mắn nói chuyện được với bọn giặc đó. Ai cũng không ngờ được có kết cục này, không ngờ các cậu giành phần thắng rồi.
Mấy trăm kỵ binh, mấy ngàn bộ tốt vây công một thôn trang nho nhỏ. Bên phía Triệu Tiến người từng thấy máu cũng không nhiều, cả ngày ở nơi này huấn luyện gì đó cũng không có chỗ dùng, lẽ nào có thể gặp được may mắn sống sót hay sao. Các bậc trưởng bối đoán chừng như thế cực kỳ đau thương, nghĩ phải sang đây nhặt xác, ý niệm duy nhất là có thể nhặt được người toàn thây.
Lại nói tiếp, các nhà cũng không hi vọng báo rằng con cái nhà mình may mắn thoát khỏi. Nguyên nhân rất đơn giản, trong tay Triệu Tiến và các huynh đệ của hắn dính quá nhiều máu tươi, quá nhiều mạng người, có huyết hải thâm thù với nhiều thế lực. Đối phương ra tiền vốn lớn như vậy đại chiến đánh bất ngờ ban đêm, chắc chắn sẽ không để ai sống sót, đương nhiên bọn họ càng không ngờ được kết cục này.
Con ngựa của Hà Thúc bị khói lửa và mùi máu tang nồng nặc có chút nóng nảy, không kìm nổi nhảy chồm hai bước, Hà Thúc níu chặt dây cương quát lớn mấy câu. Sau khi ổn định lại đánh gia tỉ mỉ đội lão binh lầm lũi đứng im, nhìn Triệu Tiến và bọn huynh đệ mũ giáp trên người vấy toàn máu đen, nụ cười trên mặt biến thành tán thưởng gật đầu nói.
- Quả thật không đơn giản. Lúc tôi sang đây còn suy xét mấy tiểu tử các cậu đều là hạt giống tốt, chết thật là đáng tiếc. Chưa từng nghĩ các cậu làm đến nước như thế này, tôi phải đi trước báo tin vui cho người trong nhà các cậu.
Sau khi nói xong, thúc ngựa xoay người, đánh con vật rất nhanh đã rời đi. Nhìn Hà Thúc rời khỏi, Triệu Tiến ngồi phịch xuống đất, những người khác không còn gắng gượng nổi nữa ngồi xuống theo, lần này bọn họ thật sự buông lỏng được rồi. Phương đội lão binh đằng sau cũng làm theo, nãy giờ vẫn luôn cố gắng trụ vững, vừa mới buông lỏng nghỉ ngơi mệt mỏi đều bùng phát ra hết.
Sau khi Trần Thăng ngồi xuống ngây ngẩn cả người, quay đầu hỏi Triệu Tiến,
- Bên trong thành khẳng định muốn phái đại đội nhân mã sang đây. Hiện giờ không phải đi một chuyến uổng công sao? Có cần sai người cưỡi ngựa đuổi theo báo cho biết một tiếng.
Triệu Tiến trước đánh tiếng hô lớn với tất cả một câu.
- Tháo hết khôi giáp trên người xuống. Thả lỏng hít thở đi.
Sau đó mở miệng nói với Trần Thăng.
- Thế nào là đến uổng công. Để người khác nhìn xem, Triệu Tự Doanh chúng ta cũng không phải lẻ loi không ai để tâm đến, để cho những kẻ có tâm tư kia bỏ đi suy nghĩ này.
Trần Thăng gật đầu, cởi mũ giáp và bao cổ tay của mình xuống, sau đó giúp Triệu Tiến cởi bỏ mũ giáp. Cười nói mấy câu.
- Tối hôm qua chúng ta đánh thành cái dạng như bây giờ. Ai còn dám có dã tâm gì?
Khổng gia và Vân Sơn Tự gần như là thế lực giang hồ lớn nhất một vùng Từ Châu, Sơn Đông và Nam Trực Lệ rồi. Đêm qua xuất ra lực lượng lớn như vậy càng có thể nói là điều động nhân số đến kinh người. Nhưng vậy thì thế nào, còn không phải bị Triệu Tự Doanh phá nát hay sao, sức mạnh như vậy ai còn dám đến vuốt râu hùm.
Khôi giáp bằng sắt thép, miên giáp, tỏa tử giáp vứt đầy ra đấy, đội ngũ tân binh đi sang vận chuyển trở về. Lại có người chuyển từ trong nhà ra ghế dài để cho người đội lão binh ngồi xuống trước tốt xấu gì cũng có chỗ tựa lưng. Hiện tại không khí cuối cùng cũng vắng lặng, Đổng Băng Phong bên kia dựa vào khung giường đã ngủ say.
Lưu Dũng thân là tổng quản, lại đi sang dò hỏi sự tình ăn uống, đợi lát nữa người kéo sang cứu viện không phải là con số nhỏ, mà Triệu Tự Doanh bên này tuy rằng có lương thực, nhưng hôm nay khẳng định không có rảnh rỗi nấu nướng rồi. Phụ thân Cát Hương dẫn tạp dịc cũng bận rộn cả đêm, hiện tại còn đang vội vàng nấu cháo đun nước, thật sự không rảnh tay nổi.
Triệu Tiến nỏi thẳng.
- Chút chuyện nhỏ này không cần phải để tâm tới, dặn dò người trong thôn trang đi là. Đợi lát nữa đến bao nhiêu người thì bảo bọn họ nấu bấy nhiêu.
- Đại ca, đây sẽ đưa tới oán giận hay không?
Lưu Dũng suy tính rất vẹn toàn mọi mặt.
Triệu Tiến không có chút nào khách khí.
- Đây là thôn trang của ta, là thôn trang của chúng ta. Sai bọn chúng làm cái gì, bọn chúng hẳn phải làm cái đó.
Đại viện Hà gia lần nữa yên tĩnh lại, Triệu Tiến vẫn luôn miễn cưỡng chống đỡ cũng bắt đầu buồn ngủ. Lúc ở nơi đó mơ mơ màng màng, bên cạnh lại đi tới mấy người, Triệu Tiến theo đó cong người lại, tay nắm chặt chuôi đoản đao.
- Cáo lỗi! Mấy vị lão ca chúng ta ngủ không được, lại đánh thức cậu rồi.
Nghe thấy thanh âm này Triệu Tiến mới buông lỏng, đây là mấy vị lão kỵ binh Vệ sở kia, vị đang nói chuyện họ Vương.
Triệu Tiến dụi dụi đôi mắt, cười ngẩng đầu nói.
- Mấy vị thúc bá sao không ngủ nhiều thêm một lát? Tối qua thật là khổ nhọc rồi.
Lão binh họ Vương kia cười trả lời.
- Lớn tuổi ngủ không được, lại nói lúc này ngủ nhiều tối đến ngủ không được lại thao thức suốt cả đêm. Thôi thì ban ngày ngủ ít đi một chút.
Đây cũng thật là kinh nghiệm cuộc sống của con người, Triệu Tiến xoa mắt, hắn vẫn muốn ngủ, nhưng hắn cũng biết. Người phải luôn giữ vững tỉnh táo hiện nay trong Triệu Tự Doanh đó chính là mình, có thể không buồn ngủ hay không ngủ thì tốt nhất.
Nhìn Triệu Tiến tỉnh táo lại, lão binh họ Vương kia trước tiên đưa ngón tay cái lên mở miệng khích lệ nói.
- Lão già như ta vừa mới rồi không sao ngủ được, nhớ tới cách dụng binh đêm nay của cậu thật là không tin nổi. Phải gọi là cái gì đây ta. Có dũng có mưu. Lúc bắt đầu mấy lão cáo chúng ta còn suy tính mang cậu và Băng Phong chạy đi. Chưa từng nghĩ không ngờ đánh thắng được, còn là đại thắng nữa.
- Đều là do các huynh đệ liều mạng, các vị thúc bá cũng giúp đỡ hết mực.
Triệu Tiến ngồi tại chỗ không đứng lên, nhưng không ai cảm thấy thất lễ, ngược lại cảm thấy cũng nên như vậy.
Nói chuyện phiếm vài câu, một lão binh mập lùm đột nhiên mở miệng nói.
- Tiểu Tiến, cậu dùng binh tinh diệu như thế, phải chăng thúc của cậu để lại cho cậu binh pháp gì hay không?
Lời này nói ra, vài lão binh đang nói chuyện đều nhìn sang, một người khác vỗ đùi, bừng tỉnh đại ngộ nói.,
- Trách không được! Tiểu tử Chấn Hưng kia đi nhiều nơi, lẽ nào chẳng giữ lấy binh pháp bí tàng gì. Bằng không Tiểu Tiến làm sao có thể có bản lãnh như vậy.
Bọn lão kỵ binh đều phụ họa theo, bàn tán sôi nổi hẳn lên, mà ngay cả đồng bọn ngủ mê mang bên cạnh cũng mở to mắt ra, đội lão binh cách đó không xa cũng ngưng thần lắng nghe.
Triệu Tiến lại cười khổ, nhưng có nói như vậy cũng không có gì kỳ quái, với kiến văn và tuổi tác này của hắn giành lấy thắng lợi như nay đích xác làm người ta quá kinh hãi rồi. Hơn nữa lúc này người người đều hí hửng nói cái gì bí pháp truyền lưu từ trước, giống như là bí tịch võ thuật truyền lưu năm đó.