Hơn nữa những thợ nấu rượu giúp việc này cũng không hề phản đối quy định ba năm không được ra khỏi tửu phường của Triệu Tiến. Bọn họ bận rộn suốt cả ngày lẫn đêm, cũng đều mấy năm không ra khỏi Hà Gia Trang rồi. Bao ăn, bao ở, tiền công không cao, ai mà còn để ý đến bị áp bức hay không, cùng lắm thì đưa vợ con cùng vào theo là được.
Sở dĩ tiếp nhận Hà Gia Trang thuận lơi như thế, cũng còn có một nguyên nhân khác. Vừa mới hết tháng giêng, bên phía Nam Kinh liền có một viên quan lại mang theo công văn cùng đến Từ Châu, mang ý chỉ của kinh thành đến quyết định xử trảm tà giáo, yêu nhân.
Quy định của Đại Minh, cho dù trong ý chỉ là quyết định xử trảm, thường thường cũng phải đến mùa thu mới hành hình. Đây gọi là ứng hợp đạo trời, mùa thu xơ xác tiêu điều, cho nên hành hình chém đầu. Mùa xuân sinh sôi nảy nở, nên tránh giết phạt, tránh bị ảnh hưởng đến nghề nông. Nhưng ý chỉ lần này rất rõ ràng, giết không tha, quyết định xử trảm.
Trong nha môn bất cứ tin tức nào đều không thể giấu nổi. Tri châu đại nhân chiêu đãi thượng quan, sau khi tiệc tùng xong, tôi tớ hầu hạ liền đem những lời nghe được truyền ra ngoài.
Nguyên nhân thúc giục ra quyết định xử trảm lần này là vì Sơn Đông. Sơn Đông năm ngoái đại hạn, các nơi nổi loạn liên miên, nhưng đại thể vẫn có thể trấn áp được. Từ quan phủ đến dân thường đều cho rằng sang năm sau thời tiết sẽ khoan hòa, nhưng mùa đông cơ bản chẳng có mấy tuyết. Lúc này mọi người đều hiểu ra, chưa biết chừng năm nay lại là thiên tai, hơn nữa còn hơn cả năm ngoái.
Những người dân thường tuyệt vọng đã không dám ở lại nhà. Tình cảnh của năm nay như vậy, cứ cho là chịu được qua nạn đói mùa xuân vẫn cứ bị chết đói, còn không bằng nhân lúc còn một ít lương thực trữ di chuyển sang nơi khác, đi những nơi không gặp thiên tai ăn xin cơm, như vậy mới còn đường sống.
Dân đói tụ tập ở các thôn, đi các nhà giàu có xin ăn để sống. Nhưng những nhà giàu có hoặc là trong thiên tai nhà tan cửa nát, hoặc là kết trại tự bảo vệ mình, nhất quyết không để cho dân đói di cư một chút lợi nào. Có những bản làng bị dân đói vây lại phá. Người trong bản làng bị cưỡng ép vào đám dân lưu lạc. Có những dân đói lưu lạc trước những làng bản cũng vấp phải vỡ đầu chảy máu, đành phải đi tìm mục tiêu khác.
Giống như thiên tai thường lui tới, những người dân thường gặp tai họa tụ tập về các thành trì. Nhưng huyện thành, châu thành lúc này đều là cổng thành đóng chặt, tuyệt đối không dám cho dân vào thành. Dân gặp tai họa bắt đầu ở xung quanh thành trì có thể nhận được một chút cứu tế có hạn. Nhưng người tụ tập theo đó càng ngày càng nhiều. Ngay cả những người đi phát cứu tế cũng không dám ra ngoài.
Thiên tai còn đang lan tràn, nhưng vẫn chưa đến mức tận cùng. Tuyệt đại đa số dân đói ở huyện thành bên này liền dừng bước ở đó, hy vọng trong thành trì có thể mang thêm ra một chút lương thực, quan phủ có thể cho chút lương thực cứu tế.
Trong những ngày càng ngày càng tuyệt vọng này, cũng giống như thiên tai thường lui tới, bắt đầu có người tuyên truyền võng sinh cực lạc, bắt đầu có người tuyên truyền Phật quốc trên nhân thế, quê nhà Chân Không. Có người xúi giục kích động, có người ngăn cản dẫn dắt, dân đói bắt đầu biến đổi theo tai họa, những cuộc nổi loạn nho nhỏ dần dần xuất hiện. Nếu như không phải những người dân khỏe mạnh trong thành tỉnh táo, một huyện thành của phủ Lai Châu đã bị dân đói công phá rồi. Quan phủ lại càng được mật báo, nói rõ dân đói đang xâu kết lại, sau lưng dường như có người xúi giục.
Cho dù quan phủ có chậm chạp, cũng có thể đoán ra rốt cuộc ai đứng ra xúi giục. Mỗi khi vào năm gặp thiên tai, một số giáo môn cảm thấy là cơ hội đến, có dã tâm nhỏ thì phát triển tín đồ, dã tâm lớn thì nghĩ đến thay triều cải chính.
Chính là bởi vì có một tầng bậc nguyên do này, đại án Hà Gia Trang tà giáo do Từ Châu thành bẩm báo lên liền đặc biệt được người dân coi trọng, hơn thế nữa Hà Gia Trang còn chứa chấp vũ khí. Đây đều là loại vũ khí trọng yếu, vừa nhìn thấy đều là những thứ để chuẩn bị cho cuôc mưu phản. Từ Châu là đầu mối then chốt nam bắc, là nơi giao tranh của binh gia. Nếu như đất này bị rơi vào tay tà giáo, loạn dân, vậy thì ba nơi Hà Nam, Sơn Đông và Nam Trực Lệ đều sẽ loạn.
Cho nên đối với mầm mống như vậy, nhất thiết phải dùng hình luật thật nặng, để làm răn đe, phải lập tức chém đầu thị chúng, làm kinh sợ hạng người xấu có dị tâm.
Từ Châu Tri châu Đồng Hoài Tổ lần này công tội ngang nhau, phá án có công lớn, nhưng để mặc cho yêu nhân trong hạt phát triển lớn mạnh, đó là tội lớn. Chẳng qua theo cách nói của Vương sư gia, Đồng Tri châu lần này có được chỗ tốt. Có nghe phong thanh lan truyền, nói Đồng Tri châu hành sự quả quyết, bóp chết được mầm mống phản loạn, có thể được trọng dụng.
Nhiều người đầu rơi xuống đất như vậy, bận rộn nhất chính là Triệu Chấn Đường. Có liên kẻ quan đến đại án này, có kẻ bị Triệu Tiến thắt cho tội danh có dính líu tới, trong đại lao chỉ có gân trăm người, đây chính là gần trăm cái đầu cần phải chém.
Triệu Tiến hiện giờ uy danh hiển hách. Triệu Chấn Đường tự nhiên cũng là nước lên thì thuyền lên, mọi người cũng chẳng dám thúc giục gì, chỉ là mời Triệu bộ đầu tự sắp xếp.
Hai cha con sau khi thương lượng, Trần Thăng và Cát Hương quyết định tạm thời đảm đương chức trách đao phủ đi hỗ trợ. Trần Thăng là chủ động đề xuất, nhưng Cát Hương lại không bằng lòng lắm. Trần Thăng kiến nghị với Cát Hương rất thẳng thắn:
- Người hiện nay sử dụng đao hời hợt quá, hiếm có cơ hội một mình ung dung sử dụng đao như vậy, vừa vặn có thể, ngươi phải dằn mạnh xuống
Đầu tháng hai ồn ào hỏi chuyện chém. Xưa kia có những sự kiện lớn như vậy, người đi đường, kẻ nhàn rỗi đã sớm vòng trong vòng ngoài xem náo nhiệt. Còn có người cầm bánh nướng, bánh bao đưa đến, nhúng vào máu người để trị bệnh lao. Nhưng lần này trái lại rất yên tĩnh, bởi vì Triệu Tiến đã sớm dặn dò, kẻ không có phận sự thì tránh ra xa.
Lúc chém đầu, quan giám trảm được phái từ Nam Kinh tới hết sức lạ lẫm với tình cảnh yên ắng này, hơn nữa những thiếu nên trẻ tuổi trang nghiêm trước hình đài kia làm cho y rất không thoải mái. Những thiếu nên này nhìn thế nào cũng không giống những người dân lương thiện, mà giống như là cướp pháp trường. Nhưng nhìn thấy Thôi quan bản địa dáng vẻ không có gì lạ lẫm, y cũng chẳng nói gì cả.
Triệu Tiến kéo tất cả đám gia đinh của mình đến xem chém đầu. Đại đa số người vẫn chưa ra trận lần nào, chưa giết người lần nào, vậy thì xem giết người thấy máu trước. Sau đó còn đưa cả Chu Học Trí tới.
Vốn tưởng rằng phải mất chút tiền lo lót, không hề nghĩ rằng sau khi đánh tiếng, đội trưởng nhà lao đã dùng một phạm nhân chết trong tù thay thế Chu Học Trí, đưa người ra ngoài. Triệu Tiến trước nay chưa từng nghĩ, sai dịch trong nha môn coi trời bằng vung có thể đến mức này.
Trên hình đài, từng đao từng đao chém xuống, từng cái đầu lăn lông lốc, ngay lượt đầu tiên mười mấy cái thủ cấp rơi xuống đất. Quan giám trảm do Thôi quan Chu đại nhân tiếp đón cùng đi uống trà, khỏi cần phải để thượng quan ở đây chịu gió chịu lạnh.
Những người bị chém biểu hiện khác nhau, người thì gào khóc, người thì suy sụp, người thì chửi rủa, người thì cố sức giãy dụa, nhưng đều không tránh nổi bị một đao trên hình đài.
Đám gia đinh ở dưới biểu hiện cũng khác nhau như vậy, có người thì gắng gượng xem, có người vừa mới bắt đầu đã nôn ọe, còn có người thì hơi nhắm mắt lại. Người nhắm mắt ngay sau đó liền bị roi vụt lên người. Đám gia đinh đều phải mở to mất nhìn từ đầu đến cuối.
Chu Học Trí ngay từ khi bắt đầu muốn nhắm mắt lại, nhưng áo lót sau lưng bị người dùng dao găm dí vào, hơi nhắm mắt liền bị dí mạnh. Trên hình đài những người bị chém đầu đều là người quen của y, cứ như vậy từng người một bị chém đầu. Chu Học Trí người run lên cầm cập, mặt cắt không còn hột máu.
Đặc biệt là những phạm nhân bị đưa lên hình đài trước khi chết nháo nhác nhìn quanh, có người nhìn thấy Chu Học Trí ở dưới, ánh mắt chạm nhau. Dựa vào cái gì mà y có thể sống, không ngờ ngươi còn đứng trong đó xem chém, điều này khiến cho mọi người phát điên lên. Chu Học Trí ở dưới mỗi khi nhìn lại mình đều run lên bần bật, y muốn nôn ọe ra cũng không nôn ọe được nữa. Mặt đắt trước mặt y đã bị phủ lên mấy tầng đất rồi. Dưới mỗi tầng đất là thứ hắn nôn ọe, sở dĩ phải làm như vậy, bởi vì y đứng ở bên cạnh Triệu Tiến.
- Xem cẩn thận một chút, ngươi không thể quay đầu lại, lúc có ý gì khác, thì hãy nghĩ đến ngày hôm nay. Triệu Tiến từ đầu đến cuối yên lặng xem hết, trước khi xem đã nói câu này với Chu Học Trí.
Chu Học Trí rất có chỗ dùng được, dựa vào y có thể tiếp nhận được mọi thứ của Hà Gia Trang. Hơn nữa, những nhân vật quen biết với Hà Vĩ Viễn từng gặp gỡ qua Chu Học Trí cũng không ít, kinh nghiệm giang hồ phong phú, Triệu Tiến cũng thiếu một người như vậy. Tuy nhiên, hạng người như vậy rốt cuộc cũng không đáng tin, phải dùng một chút thủ đoạn sấm sét làm kinh sợ.
Cái gì thu phục lòng người, cái gì cảm phục nhân nghĩa, kinh nghiệm của Triệu Tiến không có nhiều, dứt khoát trực tiếp dùng thủ đoạn tàn nhẫn làm cho người khác hoàn toàn sợ hãi.
Đao phủ giỏi, đao sắc, chém đầu chỉ cần một đao, nhưng đao này đòi hỏi sức lực không nhỏ. Sau khi chém liền bảy cái đầu, mọi người đều nghỉ ngơi một lúc, sau đó cầm đao chém tiếp.
Triệu Chấn Đường và Trần Thăng hầu như một đao một người, gọn ghẽ dứt khoát. Còn Cát Hương lúc ban đầu phải hai, ba đao mới đạt hiệu quả, khiến cho khắp người dinh bê bết máu, chỉ là quen dần, cũng có thể một đao chém đứt đầu. Mượn lúc nghỉ ngơi, gia đinh của Triệu Tiến cũng bắt đầu thay phiên nhau. Dẫu sao thì bảo vệ, canh gác các nơi không thể dừng lại.
Một ngày gần trăm cái đầu rơi xuống đất, tràng diện chém giết này rất nhanh lan truyền khắp Từ Châu. Người của Hà Gia Trang vẫn còn có ý khác gì, sau khi nghe tin này đều kinh hồn bạt vía. Những thứ được đem ra làm tiền lệ đẫm máu kia thực sự kinh động lòng người.
Dựa vào khiếp sợ của việc hành hình, Triệu Tiến tiếp nhận Hà Gia Trang một cách suông sẻ. Có lẽ lần chém giết này quá mức kinh động, mặt đắt Từ Châu theo đó mà yên ắng trở lại.
Phải nói mấy người huynh đệ của Triệu Tiến đại chiến đám đạo tặc, mười người giết trăm người. Sau đó tập kích Hà Gia Trang. Lần chém giết hàng loạt đó còn nhiều hơn so với lần này, nhưng kinh động lại không bằng lần này. Xét cho cùng thì vấn trảm ở pháp trường này là làm cho mọi người thấy, vốn là có ý làm kinh động lòng người.
Vân Sơn Tự không có bất kỳ biểu hiện nào, Cao lương vẫn cứ liên tục không ngừng chở tới. Phong huyện, Tiêu huyện, Bái huyện, Đãng Sơn còn có cường hào các ngã đường ở lân cận Bi Châu đều chủ động bày tỏ thiện ý với Triệu Tiến. Một anh hùng hào kiết trẻ tuổi như vậy, bọn họ quả thực không dám đắc tội.
Hôm nay ngày mười tháng hai, hộ tống của đám gia đinh, năm người thợ làm rượu của tửu phường Phiêu Hương trong thành mang theo cả nhà đi sang Hà Gia Trang. Năm người này sau khi đến Hà Gia Trang, tửu phường của Hà Gia Trang cũng bị đóng kín mít. Bởi vì sau khi dựa theo cách ủ rượu của tửu phường Phiêu Hương, thì nhất thiết phải giữ bí mật.
Chuyện làm ăn buôn bán sẽ tiến hành đâu ra đấy, rượu làm ra có thể tăng lên cũng chỉ ngày một ngày hai. Toàn bộ tâm tư của Triệu Tiến và đám huynh đệ đều đặt vào việc học tập cưỡi ngựa. Triệu Tiến thân thể cường tráng, động tác linh hoạt, luyện võ và chiến đấu đã bồi dưỡng phản ứng nhạy cảm. Nhưng cho dù là như vậy, trong quá trình học cưỡi ngựa vẫn cứ bị ngã vài lần, thân thể bầm tím không ít. Hắn còn như thế, người khác lại càng không chịu nổi. Người ngoại lệ duy nhất là Trần Thăng, y chọn lựa là một con ngựa hung dữ, nhưng con ngựa này Trần Thăng khống chế lại rất ngoan ngoãn. Cả bọn đều đang cười thầm, nói to cao như vậy, đè cho ngựa phải ngoan ngoãn rồi.
Đám gia đinh cũng bị ngã rất thảm, có ba người bị ngã găy cả chân, điều này rất có khả năng làm cho bị tàn tật cả đời. Tuy nhiên, Triệu Tiến bên này rất sòng phẳng. Người đến ở bãi hàng dưỡng thương, dưỡng bệnh, mọi thứ đều được săn sóc, đáp ứng. Mọi người đều không lo lắng gì cả.