Trước khi về nhà, Trần Thăng mở miệng hỏi.
- Đầu tháng ba đi Hà gia trang sao? Đệ đây trở về chuẩn bị một chút.
- Đêm nay bắt đầu, đệ phảo ở nơi để hàng bên này, sự tình phải chuẩn bị bên này càng nhiều. Nhị Hồng bên kia huynh an bài gia đinh hộ vệ đưa trở về.
Triệu Tiến mở miệng nói, Trần Thăng gật đầu.
Bên này Trần Thăng đi ra, bên ngoài truyền đến thông báo, nói xe ngựa lò rèn Thạch gia tới rồi. Triệu Tiến đi ra ngoài nghiêm sắc mặt nhìn sang, trên xe chất đống một bó trường mâu, đao búa số lượng không nhiều lắm, dù sao trường mâu giá rẻ nhất, làm cũng dễ làm nhất.
Binh khí đưa tới, lại không dỡ xuống xe ngựa. Triệu Tiến bên này thuê luôn phu xe và xe ngựa, nhiều ngày đã đứng ở nơi để hàng bên này, đợi đến lúc ra khỏi thành cùng nhau vận chuyển đến Hà Gia Trang bên kia, thêm giá trả thù laophu xe tự nhiên vui vẻ nghe lệnh. Ngay sau đóở bên cạnh tháo ngựa khỏi xe, xe ngựa để nguyên chỗ. Tự mình vội vã đi ăn cơm, chẳng qua ăn xong còn phải trở về, bởi vì Triệu Tiến bên này không quản, cũng không cho phép mang ngựa đi. Nhìn lại phần bạc đưa cho, tất cả cũng đành nhịn, ai còn dám cùng Triệu Tiến so đo cái gì, đơn giản chạy nhiều thêm vài chuyến mà thôi.
Phòng bếp sớm liền chuẩn bị xong cơm chiều, nhưng Triệu Tiến và Lưu Dũng, Cát Hương chiếu cố bận rộn bên trong lẫn bên ngoai không ngừng, xem thử hàng hóa, kiểm tra xe ngựa và gia súc nhà mình. Một số người lớn tuổi thấy vậy, không kìm nổi lén nghị luận, nói người trẻ tuổi chính là thiếu kiên nhẫn, vài ngày sau mới đi, lại bận rộn như vậy sao?
Cần gấp nhất là kho tàng bên kia, vàng bạc đồ tế nhuyễn cũng đã chứa vào hòm gỗ, hơn nữa cẩn thận dán lên giấy niêm phong.
- Kho này trước hết đem chia làm mười phần, phân thành các phần khác nhau đặt lên xe ngựa. Tiểu Dũng đệ quan sát bên này, binh khí lò rèn đưa tới giao cho bọn gia đinh hộ tống. Khôi giáp và binh khí chúng ta ở Hà Gia Trang thu được cần gấp nhất, Đại Hương ngươi tới giám sát bên này
Vừa mới nói phân nửa, bên ngoài có người la lớn:
- Triệu Tiến, nhanh về nhà, có chuyện quan trọng hơn
Lại là Trần Thăng vừa vặn rời khỏi hô, hắn mới đi không lâu, tính toán thời gian, vốn dĩ không đủ qua lại. Triệu Tiến và Lưu Dũng, Cát Hương vội vàng đi ra nhà kho, Lưu Dũng bên kia đi ra khóa lại nhà kho. Trần Thăng đã đi tới trước cửa, bên cạnh hắn có một gia đinh thở hổn hển.
Gia đinh này Triệu Tiến nhận ra được, là một trong mười người hôm nay canh giữ tại Triệu gia, chẳng lẽ là xảy ra sự tình trong nhà? Không đợi hắn đặt câu hỏi, bên kia liền vội vàng nói:
- Lão gia, đột nhiên có hai hán tử đeo đao sang đấy. Hỏi cái gì cũng không ai trả lời, bị các huynh đệ vây ngay lại. Thái gia còn chưa có trở về, tiểu nhân mời lão gia quay về xem.
Hán tử đeo đao muốn xông vào trong nhà mình, còn không chịu báo ra thân phận? Triệu Tiến nhướn mày, sải bước đi ra ngoài, vừa đi vừa nói.
- Kêu ba mươi người đi theo, hai mươi gia đinh, mười tân đinh, cho ba huynh đệ Tề gia cưỡi ngựa đi trước.
Hắn bên này hạ lệnh, Trần Thăng hét lớn truyền đạt. Triệu Tiến bên này bước chân không ngừng. Lúc đi đến nơi để hàng, ba mươi gia đinh cầm trường mâu đã đi theo, tiếp qua hai con đường, ba huynh đệ Tề gia cưỡi ngựa vượt qua bọn họ, chạy trước tới Triệu gia bên kia.
- Nhất định phải mau chóng học được cách cưỡi ngựa
Triệu Tiến trên đường chỉ nói một câu này.
Một đường đuổi gấp, nhìn thấy bộ dạng hùng hổ của bọn Triệu Tiến, người đi đường trên phố còn cho rằng xảy ra chuyện đại sự gì, đều lăm răm nghị luận.
Đi vào con đường trước cổng nhà, lại nhìn thấy bọn gia đinh cầm trong tay trường mâu bức hai người ở góc tường, ba huynh đệ Tề gia chắn ở một bên con đường, ở một phía khác còn có ba hán tử du đãng không phải gia đinh. Triệu Tiến đầu tiên cũng không có đi qua gia đinh bên đó, ngược lại dẫn người đi tới trước ba hán tử kia. Chuyện trước cửa hôm nay đích xác hơi quỷ dị.
Bởi vì bầu trời tối đen, đến gần mới phát hiện kia ba gã hán tử là hộ vệ nhà của Vương Triệu Tĩnh, một người trong đó chính là Hà Thúc. Triệu Tiến lập tức hiểu, ba người này là Vương gia phái tới giúp. Triệu Tiến vội vàng nói lời cảm tạ. Hà Thúc kia lại khoát tay nói:
- Hàng xóm láng giềng hỗ trợ, không có gì cần phải tạ ơn. Tiến thiếu gia cậu trước hết cứ lo chuyện của cậu.
Triệu Tiến còn chưa có xoay người sang chỗ khác, Hà Thúc lại là nhắc nhở một câu:
- Hai người kia đều là hảo thủ, cậu phải cẩn thận chút.
Vị Hà Thúc này cũng đánh giá như vậy, hai người kia đúng thật là không thể coi thường. Triệu Tiến quay đầu trao đổi ánh mắt với bọn huynh đệ, rồi đi nhanh về hướng bên kia. Tay Trần Thẳng đã đặt ở trên chuôi đao, Cát Hương và Lưu Dũng đứng ở vị trí hai cánh. Đối với chiến đấu, mấy người bọn họ sớm có ăn ý.
Nhìn thấy Triệu Tiến đến đây, bọn gia đinh liền vội vàng hành lễ, miệng nói
- Lão gia.
Đúng lúc này, hai hán tử bị ép vào góc tường kia có người mở miệng nói.
- Ta họ Mộc.
Nghe được thanh âm này, Triệu Tiến đầu tiên là sửng sốt, sau lập tức kịp nhận ra người này. Đây là Nhị bá Mộc Thục Lan, bọn gia đinh đương nhiên chưa thấy qua y. Nhị bá Mộc Thục Lan thân phận riêng biệt, tự nhiên sẽ không tùy tiện báo họ danh và thân phận, lại vừa đúng lúc phụ thân Triệu Chấn Đường tối nay về muộn, lúc này mới gây ra hiểu lầm như vậy.
Nương đèn lồng nhìn sang, đích thật là Nhị bá Mộc Thục Lan Mộc Ngô Chân, một người khác là một hán tử xốc vác, cầm ngược chuôi đao, khẩn trương đề phòng đối với phía ngoài.
Bọn họ đến làm gì? Triệu Tiến trầm ngâm một chút, mở miệng nói:
- Mộc Nhị thúc đi theo ta, vị này ở bên ngoài.
Hán tử xốc vác kia nghe được Triệu Tiến nói như vậy, trên mặt lập tức lộ ra vẻ tức giận, bước về phía trước. Y bên đó vừa nhúc nhích, trường mâu mũi thương lập tức hướng tới.
- Ngươi ở bên ngoài chờ, không được xằng bậy.
Nhị bá Mộc Thục Lan nói dứt khoát. Ông vừa nói như vậy, hán tử xốc vác kia lập tức đứng im.
Triệu Tiến mở miệng nói.
- Đây là thân thích của ta, đã hiểu lầm, mọi người đi về trước, chờ ta xuống đi. Ngoại trừ kẻ đóng giữ, lưu lại mười người cũng đủ.
Nghe được họ "Mộc", Trần Thăng, Cát Hương và Lưu Dũng đại khái có thể đoán được chút, tuy nhiên thân phận của Mộc gia đích xác không có biện pháp nói rõ, mọi người chỉ có điều gật đầu, đều tự giải tán.
Vào sân, lại nhìn đến Triệu Tam nơm nớp lo sợ đứng ở nơi đó, cầm trong tay một thanh đao bổ củi. Động tĩnh bên ngoài y khẳng định biết, tuy nhiên dựa theo quy củ trước đó, bên ngoài không an toàn, người ở bên trong không thể đi ra ngoài.
- Không còn chuyện của thúc nữa, chuẩn bị cơm chiều đi.
Triệu Tiến cười nói. Triệu Tam lúc này mới thở dài ra một hơi, vội vàng đi phòng bếp bận rộn.
Cứ như vậy cả hai tiến vào trạch viện.
- Phòng bị thật đúng là nghiêm ngặt, có phải hay không chuyện bé xé ra to rồi? Nhị bá Mộc gia tự nhiên nói.
Giọng điệu thản nhiên, trong lòng đã có oán khí bất mãn, Triệu Tiến đương nhiên nghe ra được, đổi lại là ai bị trường mâu bức lâu như vậy, cũng sẽ không thể bình tĩnh hoà nhã.
- Văn Hương Giáo to gan lớn mật, không thể không cẩn thận chút.
Triệu Tiến đối chọi gay gắt nói.
Trong phòng ngọn đèn dầu đã thắp sáng, Hà Thúy Hoa nhìn thấy Triệu Tiến trở về, cũng là nhẹ nhàng thở ra. Sau khi nhìn thấy Mộc Ngô Chân, sắc mặt lập tức trầm xuống. Lúc trước bởi vì quan hệ của Mộc Thục Lan, song phương có thể nói là thân thích, không phải là người ngoài, nhưng Văn Hương Giáo Hà Vĩ Viễn mưu hại Triệu Tiến, lại có người ở Triệu gia đốt lửa, điều này khiến cho ấn tượng của Hà Thúy Hoa đối với Văn Hương Giáo bị phá hư, tự nhiên cũng sẽ không có sắc mặt tốt đẹp gì đối với Nhị bá Mộc gia.
- Đợi cha ta trở về cùng ăn.
Triệu Tiến trở về nói với mẫu thân Hà Thúy Hoa một câu. Hà Thúy Hoa gật gật đầu, tự mình đi vào phòng.
Hai người sau khi ngồi xuống, Triệu Tiến đi thẳng vào vấn đề hỏi:
- Mộc nhị thúc đến bên này có gì bận tâm?
Nhị bá Mộc Thục Lan sắc mặt khó coi. Không nói đến thái độ của Hà Thúy Hoa, y ở Văn Hương Giáo thân giữ chức vị cao, tuy rằng phải làm việc bí ẩn, nhưng đến chỗ nào cũng sẽ được người cung kính đối đãi. Triệu Tiến đối xử bình đẳng thậm chí từ trên nhìn xuống này làm cho ông ta rất không thoải mái, nhưng thái độ như vậy cũng không phải để phô trương thanh thế, mà là thật sự có nội tình.
Nhìn Triệu Tiến, trong lòng Mộc Ngô Chân kinh ngạc, lúc này mới không đến một năm thời gian, người thanh niên này làm sao lại có thể trưởng thành đến mức như vậy.
Đối mặt vấn đề của Triệu Tiến, Mộc gia nhị bá vẻ mặt biến thành cười khổ, lắc đầu nói:
- Từ Châu bên này bị ngươi làm thành bộ dạng này, làm sao có thể không đến chỉnh đốn được.
- Ta nhận được tin tức nói, các Truyền đầu Văn Hương Giáo ngoài thành có dị động, đây là bởi vì mộc nhị thúc ông phái tới sao?
Triệu Tiến hỏi. Hắn đột nhiên nghĩ đến tin tức Trịnh Toàn bẩm báo, lập tức trước mắt suy đoán rồi khơi lên.
Trên mặt Mộc Ngô Chân lộ ra vẻ tươi cười đùa bỡn, từ tốn nói:
- Hiện tại Truyền đầu bên trong thành đã không thành kính rồi, ngoài thành còn yên tâm chút.
- Hà Vĩ Viễn là kẻ sau lưng sai khiến mưu hại phụ thân tiểu Lan, mộc Nhị thúc ngươi hẳn đã biết chăng?
Triệu Tiến không có nói tiếp, mà là chuyển ngay sang đề tài khác.