- Đó là thúc ruột của ta. Cậu chính là tên nhóc Đổng gia sao?
Loan thiên tổng đó cười trả lời. Nụ cười trên mặt trở nên thân thiết hơn.
- Tiểu điệt là Đổng Băng Phong. May mắn gặp được Loan đại nhân.
Đổng Băng Phong hỏi thăm đầy đủ lễ nghĩa, sau đó ghé sát bên tai Triệu Tiến nói.
- Đại ca, đây là Thiên tổng thân binh dưới trướng Chu tham tướng. Là người từ Đại Hà vệ đi theo sang đây. Quen biết rất gần gũi.
Đầu mục thân vệ võ tướng, đây là thân tín tâm phúc nhất mới có thể đảm nhiệm, lại có chức vị Thiên tổng, e rằng cũng có thân phận Thiên hộ rồi. Nhiều người đến đây như vậy, vị Loan thiên tổng này chắc là có thể làm chủ được.
Triệu Tiến khách khí thi lễ một lần nữa.
- Hóa ra là Loan đại nhân.
Trên mặt Loan sư phụ lướt qua một tia kinh ngạc, bởi vì quen biết giữa thúc của ông ta và Đổng Băng Phong, hôm nay tới cứu viện tất nhiên cũng biết thân thế của Triệu Tiến. Một con cháu Thiên hộ tiền đồ rộng mở cung kính như vậy với con trai một tên Bách hộ lụi bại, còn làm như không có việc gì, thật sự không hợp lẽ thường khiến cho ông ta cảm thấy quái lạ. Trong lòng nghĩ như thế, nhưng miệng thì nói.
- Triệu tiểu ca quá khách khí rồi.
Nói xong mấy câu khách khí, Loan thiên tổng này lập tức chuyển sang vấn đề chính.
- Triệu tiểu ca, những thủ cấp này cậu sao chứng minh cho chúng ta được là của bọn giặc trộm, thổ phỉ?
Vốn là thi thể, ở đây Loan thiên tổng mở miệng nói thành là "thủ cấp" bởi vì quân công Đại Minh xem trọng nhất là thủ cấp, đầu kẻ địch thì có thể đổi lấy vinh hoa phú quý.
Nhưng thời đại thái bình, vô duyên vô cớ sẽ không đột nhiên xuất hiện mấy trăm cái đầu người. Nếu như đã nói chắc rằng đây là trộm cướp mà bị phát hiện ra thành dân chúng lương thiện bình thường, đó chính là phạm tội lớn rất phiền toái. Mặc dù có thể che giấu nhưng cũng sẽ tiêu phí rất nhiều tiền. Vậy cho nên lẽ dĩ nhiên phải ngồi lại định rõ thân phận của bọn giặc cướp thổ phỉ.
Triệu Tiến cười, chỉ vào binh khí đặt ở một bên nói.
- Những binh khí này chính là bằng chứng. Dân chúng tầm thường lẽ nào có nhiều đao thương như vậy.
Loan thiên tổng gật đầu, nhưng không có nói tiếp. Triệu Tiến lại nói.
- Trang dân sống ở trên đất Hà Gia Trang này và cả thương nhân từ bên ngoài đến hơn ngàn người, cùng nhau kí tên báo lên quan phủ, nói là một toán giặc cướp đến xâm hại, may mắn có các vị thúc bá nhọc nhằn từ xa tới mới có thể đánh lui được. Những thủ cấp này dĩ nhiên là chém giết giặc cướp thu được. Mỗi người bên này đều sẽ điểm chỉ đứng ra bảo đảm cho điều đó.
Nghe đến đây, trên mặt Loan thiên tổng hiện ra vẻ tươi cười, đi về phía trước mấy bước, thấp giọng nói.
- Hà Gia Trang nhiều người như vậy, khó giữ bí mật. Triệu tiểu ca cậu có thể đảm bảo không xảy ra vấn đề gì chứ?
- Xin đại nhân yên tâm, đây là thôn trang của tôi. Tôi dùng đao binh trông coi, ai cũng không dám nói xằng bậy. Đến lúc người lớn trong trang sẽ đi châu nha làm chứng, bọn nhỏ trong nhà của bọn họ sẽ giữ lại bên này. Chắc chắn không có sai sót nhầm lẫn gì.
Triệu Tiến nói rất nắm chắc vẹn toàn mọi việc.
Loan thiên tổng vẻ mặt tươi cười nói.
- Vốn tưởng rằng lần này là cực khổ bôn ba tới giúp đỡ không ngờ được còn có một đóng công lao tới tay như vậy. Đa tạ! Đa tạ!
Triệu Tiến thành khẩn trả lời.
- Là tại hạ đa tạ mới đúng. Các vị thúc bá gióng trống khua chiêng từ trong thành đuổi tới. Phần tâm ý này tại hạ nhớ kỹ không quên.
Loan thiên tổng nhìn chăm chú Triệu Tiến, lắc đầu cười nói.
- Lời này của cậu thật giống như kẻ ba bốn mươi tuổi vậy. Biết điều thỏa đáng. Hôm nay Loan mỗ liền chịu ân tình này của cậu. Ngày sau có việc, đi Tướng Gia phủ bên kia tìm ta, ta nhất định giúp đỡ.
Triệu Tiến ôm quyền, Loan thiên tổng xoay người hô to.
- Các huynh đệ! Những tên giặc cỏ này là chúng ta giết. Thủ cấp là của chúng ta. Quân công cũng là của chúng ta.
Nói dối trắng trợn đổi trắng thay đen, tuy nhiên sau khi kinh ngạc trong lòng mọi người đều biết rõ, những thân vệ tinh nhuệ kia lập tức lớn tiếng hoan hô. Quân công thay mặt cho quan chức và bạc vàng, mấy trăm thủ cấp tặc phỉ này đổi ra thật không ít, chỉ mới ước lượng phân chia mỗi người cũng có lợi thật lớn.
- Triệu công tử trượng nghĩa.
- Triệu thiếu gia nghĩa khí ngất trời.
Có được chỗ tốt, miệng lưỡi quân cứu viện đều biến chuyển mau lẹ. Quân tướng đầu mục chỉ huy thuộc hạ đi sang chứng nghiệm xác chết. Triệu Tiến cười gật đầu, xoay người lại nói với Cát Hương.
- Đệ đi tìm Lưu Dũng bảo đệ ấy cầm một ngàn lượng bạc trắng ra đây. Không cần nhiều như trước nữa.
Cát Hương còn chưa hồi tỉnh lại từ trong ánh mắt nghiêm nghị vừa rồi, lời này của Triệu Tiến làm cho y rung rẩy thân người nhưng cũng kịp nghe ra, vội vàng chạy đi làm.
- Băng Phong, đệ đi nói với những người Vệ sở quen biết thân thuộc. Nói hiện tại đông người không thuận tiện cấp cho, nhưng lòng biết ơn không chỉ chừng này, mặt khác sẽ đưa đến trong tay trước khi trời tối. Triệu Tĩnh, đệ đánh tiếng với Hà Thúc bên kia. Người trong nhà chúng ta phải muộn một chút.
Đổng Băng Phong gật đầu đi ngay, Vương Triệu Tĩnh ngược lại có chút cảm thán nói.
- Triệu huynh, tiểu đệ vốn muốn nhắc nhở. Với thân phận chúng ta hiện giờ, những xác người này không có được chỗ tốt nào ngược lại là tai họa. Vốn định bảo Triệu huynh xem như không biết gì cho qua, chưa từng nghĩ Triệu huynh suy tính càng toàn vẹn hơn.
Triệu Tiến gật đầu, hạ thấp giọng nói.
- Có một số nhân tình phải ghi nhớ rõ ràng.
Không mất bao lâu, Lưu Dũng và Cát Hương mang bạc đến, cơm nóng nước nóng trong thôn trang cũng đưa tới, bọn thương nhân buôn trâu ngựa cũng được sai phái đến, tuy nhiên không có chút dị nghị nào, đều là vội vàng chạy tới làm việc.
Triệu Tiến cười nói.
- Cực khổ cho các vị rồi, mỗi vị hai lượng bạc. Xin nhận tấm lòng thành kính.
Hễ là bạc của quân trú đóng Từ Châu, đều giao hết cho Loan thiên tổng lấy chia ra, thân vệ tinh nhuệ quân tướng mặc dù lương bổng gấp đôi bình thường, một năm cũng chỉ có hai mươi, ba mươi lượng bạc, hai lượng bạc này không phải con số nhỏ, huống chi mấy trăm kỵ binh này người nào cũng có phần.
Loan thiên tổng kia ngay lập tức sửng sốt, luôn miệng nói.
- Thủ cấp bọn giặc kia đã là nhân tình rất to lớn. Tiểu ca mau thu lại đi, bằng không thật không cách nào ăn nói với thúc của ta.
Mãi đến lúc này, Loan thiên tổng mới nhắc đến thúc của mình, Triệu Tiến lại cười nói.
- Ngày sau còn phải khó nhọc đến Loan đại nhân, đây không cần khách khí làm gì.
Ân tình có qua có lại, nếu như đã nói như thế, vậy nói rõ ngày sau có điều cầu xin, phần bạc này cũng thoải mái yên tam nhận lãnh rồi. Loan thiên tổng ngẩn người, trên mặt lại chất đầu nét tươi cười nói.
- Vậy thì ta thay mặt các huynh đệ cảm tạ ơn nghĩa của công tử rồi.
Xưng hô biến đổi chóng mặt, cũng theo đó giao tình thay đổi, có thủ cấp giặc cỏ kia làm công lao, kế tiếp bảo làm cái gì cũng đều mở mồm kêu được cả.
Loan thiên tổng cũng không giấu làm của riêng, xoay người phân phát những thỏi bạc đó ra, người nhận được bạc nét mặt ai ai cũng hớn hở. Những người trong Vệ sở và Vương gia đến cũng đều có hai lượng bạc gọi là tỏ lòng biết ơn, đều rất vui vẻ, hơn nữa bọn bọn họ còn được đánh tiếng cho biết, nói còn có tạ lễ, điều này càng khiến cho bọn họ hưng phấn.
Triệu Tiến là rất thỏa đáng, trưởng bối cha chú bán mặt mũi ra mời cứu binh tới, không có nghĩa mình bên này không cần tạ ơn. Những thân vệ tinh nhuệ đóng quân ở Từ Châu này có thủ cấp làm quân công, lại có hai lượng bạc cũng đầy đủ rồi, những người khác thì phải cho thêm chút bạc, nếu không lại không công bằng.
Tất cả cầm bạc, ngồi xuống ăn cơm nóng canh nóng, ngay cả thú cưỡi của mình cũng có người sang đó cho ăn cỏ khô, mỗi người đều cảm thấy lần này không uổng công vô ích liền có mấy người dáng vẻ quan quân đầu mục nói cười lớn tiếng.
- Triệu tiểu ca anh hùng hào kiệt vậy, làm việc hào sảng nghĩa khí như vậy. Bằng hữu này tất cả nhất định phải giao thiệp đấy. Về sau có việc, xin cứ mở miệng. Núi đao biển lửa gì, bọn ca ca này tuyệt không nuốt lời.
Triệu Tiến cũng biết lời này hẳn để nghe chơi thôi, cũng chỉ cười khách khí.
Lại có một kỵ binh từ phía đông chạy tới nói là phụ thân ba người Triệu Tiến, Trần Thăng và Đổng Băng Phong còn khoảng chừng nửa canh giờ nữa sẽ đến. Hà Thúc làm việc rất chu đáo, đã sớm phái người đi về trước báo binh an với người trong thành, tránh cho mấy trưởng bối trong nhà lo lắng quá mức.
Vương Triệu Tĩnh sáng sớm ra khỏi nhà, sau khi tụ tập đội ngũ cưỡi ngựa rong ruổi tới đây, hiện giờ cũng có chút mệt mỏi đói khát, ngồi xuống cùng mọi người trên bãi đất trống ăn cơm trưa. Lúc y ăn cơm, nhìn thấy Triệu Tiến và các huynh đệ khác không ngừng bận rộn chia việc sai phái, bọn gia đinh hoặc ít hoặc nhiều càng trở nên có quy củ hơn, hết thảy đều đâu vào đấy.
Nhìn thấy cảnh tượng bậc này, Vương Triệu Tĩnh đột nhiên cảm thấy trong lòng không có cảm thụ gì cả, cảm thấy ở nơi này mình là người ngoài, mà trước đây không bao lâu mình còn là một người trong số đó. Nghĩ thì nghĩ, thần tình Vương Triệu Tĩnh rất bình thường, sau khi y ăn xong cơm trưa đi thẳng về phía Triệu Tiến, cười nói.
- Nếu như bên này bình yên vô sự rồi, tiểu đệ phải về thành trước. Tháng tám thi hương, tháng năm phải đi Nam Kinh. Khoa cử rất khẩn yếu.
Triệu Tiến vừa rồi vẫn còn đang vẻ mặt tươi cười đón tiếp người khác lúc này lại rất nghiêm túc, không chút khách khí thanh âm nghiêm nghị nói.
- Đệ lưu lại bên này ba ngày, có lẽ còn có việc.
Vương Triệu Tĩnh sửng sốt, trong lòng không có chút nào cao hứng, không có người ngoài đi theo mình, nhịn không được theo đó hỏi.
- Triệu huynh, có chuyện gì?
- Bây giờ còn chưa định được. Đệ chờ thì được rồi.
Triệu Tiến nói ý vị sâu xa. Vương Triệu Tĩnh vội vàng gật đầu, xoay người gọi Hà Thúc ở bên kia.