Làm gia đinh tùy tùng cho võ tướng, chỉ có thể đủ ăn bữa cơm no, một năm cũng chỉ hai mươi ba lượng bạc, hơn nữa theo theo lời Triệu Tiến nói tiền ăn ở kỳ thực không cần Loan sư phụ phải bỏ ra, tất cả đều do Đổng gia bao hết, khoản bạc này nói trắng ra là chi phí thuê vị Loan sư phụ này, nói như thế chỉ là để tiện cho mọi người.
Triệu Tiến cười hì hì nói.
- Kỵ thuật mã chiến là mệnh căn của người luyện võ, học được cái này, chẳng lo công thủ tiến thoái đều hoàn toàn khác đi. Loan sư phụ truyền một thân bản lĩnh cho chúng tôi, số tiền bạc này chẳng tính là gì, ngày sau còn có hậu tạ.
Học tập kỵ thuật rất bức thiết đối với đám Triệu Tiến. Vất vả lắm mới mời được một vị giáo quan, đương nhiên hy vọng đối phương nghiêm túc truyền thụ, nhưng cũng không có nhiều thời gian để lung lạc giao hảo như vậy, cứ dứt khoát dùng số tiền lớn đắp vào, có quan hệ với Đổng Băng Phong, bạc lại cấp cho dư thừa, nhất định có hiệu quả. Triệu Tiến tiêu tiền chỗ khác rất tiết kiệm, nhưng ở phương diện này thì rất rộng rãi.
Nghe Triệu Tiến nói chuyện khách khí, trước mặt lại có đống bạc sáng lấp lánh, Loan sư phụ trầm ngâm một hồi, liếc mắt nhìn Đổng Băng Phong bên cạnh. Bình thường Đổng Băng Phong trầm mặc ít lời, nhưng gia học uyên thâm, cũng là người lanh lợi. Lúc này y liền cười nói:
- Loan thúc cứ nhận là được. Triệu đại ca vẫn luôn muốn tìm giáo quan dạy kỵ thuật, thúc rất phù hợp.
Nói đến nước này, vị Loan sư phụ kia cúi đầu nhìn bạc nén trong rương, trầm ngâm một lúc, rồi vỗ vỗ lên ngực mình, ngẩng đầu nói:
- Triệu tiểu ca và Tiểu Phong đã tin tưởng ta, Loan Tùng ta sẽ dạy cho thật tốt, chỉ cần có sức, không sợ chịu khổ, thì học ra sẽ không kém Thát Đát.
Giặc Thát hiện tại đều là chỉ các bộ lạc Mông Cổ ở phương bắc, bọn họ luôn lấy kỵ thuật để xưng, Loan Tùng dám cam đoan như vậy, cũng xem như nói nghe rất thỏa đáng.
- Loan sư phụ, hôm này lần đầu tiên ngài tới, vốn dĩ trong thành có bày tiệc đón gió tẩy trần, nhưng hôm nay có việc xuất thành, Loan sư phụ về nhà trước nghỉ tạm, ngay mai chúng ta lại gặp nhau, thế nào?
Triệu Tiến khách khí dò hỏi.
Nhìn đám gia đinh đang phân phát binh khí, chuẩn bị mặc giáp, khí thế ngất trời, ai cũng có thể đoán được xuất thành rốt cuộc là làm việc gì. Loan Tùng nhìn lướt qua một cách đại khái rồi cười nói:
- Đến cũng đã đến rồi, cứ đi theo các người xem thử, các người cũng không cần để tâm đến ta, ta chỉ đi theo phía sau.
Triệu Tiến sửng sốt, lập tức cười nói:
- Vậy thì làm phiền Loan sư phụ rồi.
Lúc Loan Tùng đến thì mặc thường phục áo bào bằng vải bông, nhưng dụng cụ trên lưng ngựa lại rất đầy đủ, trên yên ngựa treo yêu đao và cung tiễn, y có thể đi hỗ trợ, thì quả là một trợ lực không tồi.
Mặc dù vừa mới gặp mặt chưa nói được mấy lời, nhưng khách khí nhiệt tình của Triệu Tiến cùng với mấy trăm lượng bạc kia, lại có thể khiến cho vị Loan sư phụ này thành tâm thành ý hỗ trợ.
Có một người thạo việc đi theo, hơn nữa thật lòng thật ý hỗ trợ, sự tfinh hoàn toàn khác đi rồi. Nhưng đầu tiên những chỗ mà Loan sư phụ thấy không hiểu rất nhiều.
- Triệu tiểu ca, các cậu đi đến một nơi ở ngoài thành mười mấy dặm, dùng mấy chiếc xe kéo lớn này làm gì?
Triệu Tiến chuẩn bị năm chiếc xe lớn do hai con gia súc kéo, trên xe chất các loại ván gỗ và lương thực. Nghe hỏi, hắn cười trả lời:
- Khiên gì đều đặt ở trên xe, vạn nhất nửa đường gặp phải chuyện gì, hay nhất là dùng ngay chiếc xe này làm lá chắn, về phần lương thực và mấy vật linh tinh cũng đều đặt trên xe, để các gia đinh tiết kiệm sức lực.
- Các cậu nghĩ thật chu đáo.
Loan sư phụ gật gật đầu nói. Nói thật ra thì suy nghĩ này bắt nguồn từ lần gặp mai phục tử thương thảm trọng đó. Trong lúc vội vã đám Triệu Tiến dựa vào xe lớn để chắn tên của địch bắn, hơn nữa còn đặt xe ngang đường cản trở truy đuổi của đối phương.
Sau khi tổng kết kinh nghiệm rút ra từ bài học, Triệu Tiến quyết định mang theo xe lớn, trên xe đặt lương thực và thuẫn bài, nếu như thật có gì không may thì tạm thời biến chiếc xe này thành công sự để sử dụng.
Kỳ thực còn một lý do mà Triệu Tiến không nói ra. Trong ngoài thành Từ Châu có đại đội nhân mã ra vào, hơn nữa còn không phải là quan phủ và quan quân, ít nhiều sẽ bị người ta kiêng kỵ. Nếu như mang theo mấy chiếc xe lớn, vạn nhất có người hỏi thì nói là hộ tống hàng hóa trên xe, là một lý do trên danh nghĩa.
Loan sư phụ lại hỏi một câu.
- Sao lại mặc miên giáp?
So với những giáp trụ khác, thì miên giáp mặc phiền phức nhất. Trước tiên phải mặc một bộ tỏa tử giáp, sau đó trùm một bộ miên giáp bên ngoài, miên giáp dùng móc đồng nối lại, buộc từng cái mất rất nhiều thời gian, một người mặc cần hai ba người giúp đỡ.
Vấn đề này Triệu Tiến có chút chưa thông, chỉ trả lời:
- Lúc xung phong trước trận phòng tiễn phòng đao thương.
Nghe câu trả lời này, Loan sư phụ sửng sốt, lập tức cười khổ nói:
- Cái đồ chơi này nặng mười cân, mặc vào đi mười mấy dặm đường, đi đến chỗ người ta thì đã mệt lả rồi, còn xông trận cái gì nữa. Miên giáp này phải trước khi lâm trận mới mặc lên. Cậu biết chứa đồ trên xe để tiết kiệm sức lực, thì miên giáp càng nên chứa ở trên xe.
Nhìn những gia đinh đã thay miên giáp, hành động cũng đều có hơi chậm chạp, Triệu Tiến mới biết mình quá cứng nhắc rồi, có chút lúng túng, nói:
- Mọi người cởi miên giáp ra trước đi.
Loan sư phụ ở sau lưng nhận xét.
- Hiện tại nào còn có ai mặc miên giáp, đều là mặc tỏa tử giáp.
Chỉ bảo của Triệu Tiến khiến đám gia đinh mặc giáp như được đại xá, vội vàng cởi ra, cởi ra nhanh hơn mặc vào không ít. Triệu Tiến tiến lên giúp một tay, sau khi cầm lên tay thì lại sửng sốt, bật thốt lên:
- Sao còn muốn nặng hơn giáp trên người ta.
Bộ giáp hắn mặc trên người nặng khoảng ba mươi cân, nhưng miên giáp này e là phải ngoài năm mươi cân, thêm vào tỏa tử giáp mặc bên trong, sáu mươi cân bảy mươi cân cũng có thể.
- Triệu tiểu ca, cậu mặc giáp gì vậy?
Loan sư phụ tò mò hỏi, lại tiến lên đưa tay lật xem miên giáp đã cởi ra.
Triệu Tiến cởi bỏ áo choàng khoác bên ngoài, nhưng anh mắt của Loan sư phụ thì lại dồn vào miên giáp, y lẩm nhẩm mấy tiếng, lắc đầu cảm thán nói:
- Không ngờ chế tạo nghiêm túc như thế này, phẩm chất cũng tốt như thế này, trông không giống như thợ rèn của quan gia làm ra.
Sau đó Loan Tùng mới nhìn về phía Triệu Tiến, sau khi nhìn thấy giáp trụ trên người Triệu Tiến, con mắt liền híp lại, đưa tay một cách rất thất lễ, sờ thử độ dày của mảnh giáp, kết cấu của những chỗ nối tiếp, sau đó giật mình than rằng:
- Giáp này của cậu thật tốt, đây là tự mình thỉnh người chế tạo ra phải không.
Triệu Tiến gật gật đầu, lúc này Loan sư phụ Loan Tùng mới quay lại chuyện chính, cười nói:
- Đừng làm chậm trễ chuyện của cậu, chúng ta nói trên đường đi.
Đám gia đinh sửa soạng hoàn tất, Triệu Tiến và những người bạn cũng đều mặc giáp đầy đủ. Loan Tùng nhìn thấy bọn họ đều không cưỡi ngựa, mình cũng dắt ngựa đi theo. Hơn trăm người hộ tống năm chiếc xe ngựa từ bãi chứa hàng nối đuôi nhau đi ra.
Cách nói hộ tống hàng hóa ra khỏi thành là để đề phòng bị người ta hỏi thì ngoài mặt cũng không khó xử. Về phần mục đích thật sự của đoàn người này, chỉ cần không phải là thằng ngốc, nhìn thấy bọn họ đội ngũ nghiêm chỉnh, vũ trang đầy đủ, đằng đằng sát khí, ai cũng biết bọn họ muốn xuất thành tác chiến, nhưng mọi người cũng chỉ dám khẽ giọng bàn tán vài ba câu.
Đám người Triệu Tiến đi ở giữa cũng không để ý bên cạnh, chỉ vừa đi vừa nói. Triệu Tiến ở trong thành từ nhỏ, chuyện của Vệ sở và quân đội chỉ nghe phụ thân và thúc phụ kể lại, còn Đổng Băng Phong tuy nói lớn lên ở Vệ sở, nhưng hiểu biết đối với quân đội không nhiều hơn Triệu Tiến bao nhiêu. Loan Tùng này thì xuất thân là thân vệ của quan quân, rất hiểu rõ những môn đạo đối lập.
Tuy nói đây là lần đầu gặp mặt, nhưng Triệu Tiến lễ nghĩa chu toàn, làm việc chân thành, Loan Tùng lại thật lòng thật ý muốn truyền thụ.
Loan Tùng chậm rãi nói.
- Miên giáp là phải dùng búa nện lên bông vải, nện cho bông vải chặt đến mức giống như chăn, sau đó chồng mười tầng bông vải như vậy lên, ở giữa lại đêm lá sắt, rồi lại không ngừng nện, bên ngoài dùng vải dày bao bọc, sau đó dùng đinh đồng gia cố. Chiếu theo quy củ của sách luyện võ, trước khi mặc vào còn phải lót một lớp tỏa tử giáp ở trong, đây mới thật sự là giáp vải bông. Tuy nói nặng mấy mươi cân, nhưng mặc vào ra trận, đao chém thương đâm tên bắn đều có thể chống đỡ.
- Tuy nhiên thứ này tốn thời gian tốn vật liệu, thứ được chế tạo trong phường thủ công của quan phủ đều là ăn xén bớt vật liệu, khiến miên giáp chẳng khác chi là áo bông, mặc vào đúng thật là rất nhẹ nhàng, nhưng đừng nói là phòng đao thương, bị đinh nhọn chạc cây móc rách một lỗ, vải bông bên trong đều rách nát, còn không bằng chiếc áo bông. Con mẹ nó, không biết đã qua tay ăn xén của bao nhiêu người rồi.
Nói đoạn, Loan Tùng không biết đã nhớ ra chuyện xưa gì, chợt mắng một câu.
Loan Tùng Loan sư phụ kích động, nhưng Triệu Tiến và đám bạn thì lại nghe đến say mê thích thú. Trần Thăng không kìm nổi, mở miệng nói:
- Loan sư phụ, ta thấy miên giáp này của chúng ta đều là vật rất chắc chắn, hẳn là không có ăn xén nguyên vật liệu, quan phủ cũng vẫn còn lương tâm đấy.
Loan Tùng lắc đầu nói:
- Đây nhất định không phải là do quan gia làm ra, một vật chế tạo ra tốn nhiều thời gian, trong quân cũng lười mặc, mặc nặng nề nóng nực, tất cả đều mặc tỏa tử giáp là đủ rồi. Hơn nữa hiện tại thiên hạ thái bình, nhiều lắm cũng chỉ diệt phỉ bình loạn, mặc miên giáp đều là dùng trong đại chiến công thành hay nhổ trại dã chiến, nào có cần dùng đến.
Đổng Băng Phong đứng bên cạnh nói thêm vào:
- Là thu được trong thôn trang của Văn Hương Giáo.
Loan Tùng sửng sốt, một hồi sau mới lắc đầu nói:
- Đám người này quả thật là có tâm tư lớn.
Sau đó Loan Tùng lại cố ý không nói về đề tài này nữa, bắt đầu nhận xét về chiếc áo giáp của đám Triệu Tiến mặc, cười nói:
- Các cậu mặc thứ này, tuy nói sắt thép nặng hơn da thuộc và bông vải. Nhưng tỏa tử giáp, bì giáp, miên giáp, từng lớp chồng lên, xiêu vẹo, trọng lượng không nhẹ chút nào, còn thiết giáp của các cậu thì chỉ có một lớp, nhưng nơi cần phòng hộ đều có thể phòng hộ.
Nói đến đây, Thạch Mãn Cường ở bên cạnh lại chen vào nói:
- Nếu dễ dàng chế tạo như vậy, sao Đại Minh chúng ta không chế tạo ra nhiều thiết giáp hơn, khoan nói nơi khác, Từ Châu chúng ta mỗi năm cũng làm ra không ít sắt.
Loan Tùng cười nói:
- Chế tạo ra tốn quá nhiều thời gian, mà chế tạo sắt thì cần khéo léo, hơn nữa dù sao thì sắt cũng đắt hơn bông vải và da.
Chưa nói rõ nhưng mọi người đều có thể nghe hiểu, ý rằng dùng sắt phí tâm phí sức, cơ hội giở trò cũng ít, lại là mánh khóe của quan gia, không ai muốn đi nhiều chuyện cả.
Điển cố thú vị này, đáng lẽ sẽ giải quyết được nỗi buồn khi đi đường, nhưng sau khi mọi người nghe những chuyện này đều cảm thấy không thoải mái lắm, nhất thời không khí trở nên buồn bực hẳn đi.