- Đều đã đi rồi.
Triệu Tiến trả lời, bên ngoài người nhiều như vậy, Triệu Chấn Đường cũng không lo Triệu Tiến sẽ chịu thiệt.
- Tiểu Lan hiện tại thế nào?
Hà Thuý Hoa rất quan tâm đến việc này, Triệu Tiến cười hơi mất tự nhiên, mở miệng trả lời.
- Tiểu Lan hiện giờ mọi thứ đều tốt
- Thật nhớ đứa nhỏ này.
Hà Thuý Hoa thì thầm một câu sau đó nói.
- Đã trễ rồi, thức ăn đều nguội lạnh cả. Mẹ đã cho người hâm nóng rồi.
Chuyện khi nãy trong nhà, Hà Thuý Hoa và Triệu Chấn Đường đều nghe thấy rõ ràng nhưng hai người đều làm như không biết gì. Hà Thuý Hoa đi gọi người hâm nóng thức ăn, Triệu Chấn Đường khoát tay nói.
- Hiện tại người trong thành Từ Châu đều biết ngày kia con sẽ rời đi, đêm nay lại đến đây mời ta uống rượu. Người gửi lời nhắn cho con quả thật không ít, còn có kẻ muốn dò la sự tình cụ thể thế nào. Nói sau khi con đi Hà Gia Trang rượu làm ra nhiều hơn bao nhiêu. Đến lúc ấy có thể chia nhiều hơn chút đỉnh không, còn có bên kia con chuẩn bị xong chưa?
- Đều chuẩn bị xong rồi.
Triệu Chấn Đường dặn dò một câu.
- Tất cả phải cẩn thận.
Triệu Tiến im lặng gật đầu. Thức ăn nóng cũng được dọn lên, cả nhà ba người cùng nhau ăn. Ăn xong cơm tối, Hà Thuý Hoa muốn thu dọn bát đũa, Triệu Tiến ngăn mẹ lại, mở miệng nói:
- Cha, mẹ, sáng mai hài nhi phải đi Hà Gia Trang rồi, thủ vệ nhà ta sẽ không thay đổi. Chỉ có điều tửu phường bên kia phải phiền đến cha để tâm rồi.
Nghe những lời hắn nói, cả Triệu Chấn Đường và Hà Thuý Hoa đều sửng sốt, Hà Thuý Hoa lại nói:
- Không phải là ngày kia sẽ ra khỏi thành sao?
Triệu Chấn Đường hiểu ra, cười nói:
- Con chúng ta chính là muốn người ngoài biết rằng ngày kia nó sẽ ra khỏi thành, tránh người ta giở trò.
Hà Thuý Hoa nghe vậy, trầm mặc một lúc, cuối cùng cũng thở dài nói:
- Tiểu Tiến, con nhất định phải cẩn thận mới được.
Sau khi nghe xong mấy lời dặn dò, Triệu Tiến không ở nhà lâu, dẫn người đến nơi để hàng bên này, bên kia Trần Thăng đã mang hành lý đến nơi để hàng rồi.
Triệu Tiến nói với các huynh đệ.
- Truyền lệnh xuống, canh một sáng mai khởi hành.
Nói là truyền lệnh, kỳ thật Triệu Tiến cũng phải đi sang hò hét truyền đạt. Nếu như muốn sống càng lâu, hắn càng có ý muốn nhanh chóng chỉnh đốn ngay ngắn gia đinh. Nhưng sự tình có phần gấp rút đành phải đợi đến lúc rút hến toàn tới Hà gia trang mới bắt đầu được.
Gia đinh và tân đinh đều cực khổ vất vả bận rộn cả một ngày, trừ những người phải trấn thủ tất cả đều đã đi ngủ sớm. Triệu Tiến và bọn huynh đệ vẫn chưa ngủ, mấy người bọn hắn tới kho ngân bên này, chất rương hòm vàng bạc đồ tế nhuyễn xếp lên xe ngựa, những thứ này là khẩn yếu nhất phải tự tay lo liệu lấy.
Tửu phường bên kia tối nay đã có Lý Ngũ dẫn theo gia đinh đi bảo vệ. Triệu Tiện và các huynh đệ chia lượt trực đêm, bọn họ khỏi hành sớm hơn nửa canh giờ so với bọn gia đinh.
Sáng sớm, trời vẫn còn rất tối, bọn người Triệu Tiến đốt đuốc, bắt đầu kiểm tra từng kho. Cha của Cát Hương cũng giống như bọn họ, từ sáng sớm đã tất bật lo phụ trách điểm tâm sáng. Đến lúc mùi thức ăn tràn ngập bên trong kho hàng thì chân trời cũng đã tờ mờ sáng, gia đinh và tân đinh ngủ chung trong một gian phòng cũng bắt đầu bị hò hét phải rời giường.
Đồ dùng sinh hoạt ở nơi này cũng rất đầy đủ. Lúc ấy, Triệu Tiến bố trí nhiều như vậy nhìn như tên phá gia chi tử, nhưng bây giờ lại rất hữu dụng. Mọi người sửa soạng rất nhanh, thức ăn nóng hổi cũng đã được dọn lên. Triệu Tiến mặc dù không nói gì cả nhưng không khí khẩn trương từ trong kho hàng dần dần lan ra, tốc độ ăn cơm cũng nhanh hơn không ít.
Sau khi ăn xong, gia đinh và tân binh bắt đầu vận chuyển hàng. Xung quanh bãi hàng đã có mấy chục chiếc xe ngựa chờ lệnh. Bọn xa phu đang cho đám gia súc ăn cỏ khô, họ còn tưởng rằng hai ngày sau mới lên đường.
Tất cả gia đinh và tân binh đeo túi đựng quần áo, trong tay cầm trường côn và trường mâu xếp thành đội ngũ trước bãi để hàng. Xe ngựa cũng đã chuẩn bị sẵn sàng. Triệu Tiến tay cầm trường mâu đứng ở xe ngựa nói lớn:
- Bây giờ chúng ta đi tới cổng tây, hôm nay phải đến Hà Gia Trang.
Tất cả mọi người đều biết là ngày mốt mới lên đường, chẳng ai ngờ tới sáng hôm nay phải đi rồi. Phía dưới ồ lên một tiếng kinh ngạc nhưng rất nhanh đã trấn định trở lại, sớm hai ngày cũng không có gì khác biệt lắm.
Xe ngựa nối đuôi nhau mà đi, bọn gia đinh đi hai bên xe ngựa. Triệu Tiến và đồng bạn dẫn theo bọn tân binh đi đằng trước. Trong số tân binh có mười lăm người biết cưỡi ngựa, hiện tại ngựa của bọn họ cũng được người ngoài dắt.mang cung tiễn đi trong đội ngũ tân binh. Triệu Tiến có một mệnh lệnh, dọc đường đi người trên ngựa bất luận kêu bắn cái gì, những người còn lại mở cung bắt chết có được năm mươi bạc thưởng. Ba huynh đệ Tề gia cũng theo đó mà làm, hơn nữa phải đi theo đại đội cùng nhau lên đường.
Lưu Dũng ở trong thành phụ trách cho việc thông báo vận chuyển lương thực và xe ngựa hôm nay đi đến Hà Gia Trang, còn phải chủ trì cho tửu phường và phòng vệ bên phía Triệu gia, hơn nữa còn phải báo cho Đổng Băng Phong mới quay về hôm qua đuổi theo đại đội. Trưởng bối Trần gia, Triệu gia, còn có Vương Triệu Tĩnh tiếp nhận quản lý sự vụ tửu phường và bên trong thành
Triệu Tiến cùng đội ngũ nhân mã lên đường từ rất sớm, cả thành Từ Châu lúc này còn an tĩnh. Giờ này người ta vẫn còn chưa rời giường. Nhưng hôm qua có ba lão kỵ binh sắp xếp từ trước đang nói cười đi sang đây. Bọn họ vốn là quân doanh tinh nhuệ, ngủ trễ dậy sớm, hiện tại cũng đã lớn tuổi, lại càng không ngủ được, sáng sớm đã muốn ra dạo bộ không ngờ lại bắt gặp Triệu Tiến dẫn theo một đội nhân mã ra khỏi thành.
- Triệu công tử, đây là muốn đi nơi nào?
- Dọn đến Hà Gia Trang.
Một hỏi một đáp, lão kỵ binh sửng sốt, xong lại mỉm cười, một người nói.
- Triệu công tử thật sự là tướng tài, mưu mẹo này cũng thật cao minh, chúng ta đây có thể giúp được gì chăng?
Triệu Tiến cười sảng khoái nói.
- Nhờ các vị thúc bá đi ra thành, thăm dò thử con đường phía trước có mai phục hay điều gì bất thường hay không?
- Đây chính là việc của lính trinh sát và thám mã bọn ta, mau trở về nhanh lôi mấy bọn lười kia dậy.
Mấy lão kỵ binh này có vẻ khá cao hứng, hi hi ha ha vội vàng quay lại.
Triệu Tiến cũng không chờ bọn họ, dẫn đại đội tiếp tục đi tới, không có người nào rảnh rỗi đứng xem ngay cả cú mèo cũng không có. Cứ như, đại đội theo con đường vắng lặng như tờ ra cổng tây thành Từ Châu. Tây Môn được gọi là Uy Viễn Môn, Triệu Tiến rất quen thuộc chỗ này, trọng phạm bị xử trảm, nếu không phải ở trên hình đài cao trảm thị trước chúng dân, thì bình thường đều là ở ngoài cổng tây, Triệu Chấn Đường cũng không ít lần tới đây.
Dọc đường vắng vẻ an tĩnh, khi đi đến cổng tây ngươi bên này mới hơi nhiều hơn một chút. Bên trong thành, dân chúng và tiểu thương đều mở rộng cửa đón khách hoặc là ra khỏi thành làm ăn buôn bán. Phỏng chừng ngoài thành cũng như vậy, không ít người muốn chờ được vào thành.
Vừa mới đến cổng tây đã nghe thấy tiếng vó ngựa, hơi mười mây lão binh cưỡi ngựa chạy tới. Trước cổng thành Từ Châu, dân chúng thấy cảnh này vô cùng kinh ngạc, kinh động đến cả lính thủ thành. Trong coi cửa thành này chính là Tổng kỳ, thủ thành cũng có thể xem là một công việc béo bở nhưng làm được việc này cũng phải coi xem bối cảnh. Tuy nhiên Tổng kỳ này trước mặt Triệu Tiến vẫn phải mỉm cười cung kính khom lưng.
- Tiến gia, còn phải nừa canh giờ nữa mới có thể mở cổng thành, hôm nay trời không được ấm áp, tại hạ mời ngài cùng thưởng chút trà nóng.
- Năm mươi lượng bạc, mở cổng thành cho ta.
Triệu Tiến cười nói, Tổng kỳ sáng mắt lên, lập tức trả lời vẻ mặt hơi có chút khó xử:
- Tiến gia, cổng thành đóng mở đều có quy định cả, nếu tại hạ không theo phép phải chăng sẽ bị bên trên rầy la.
Triệu Tiến cười nói.
- Một trăm lượng cùng hai vò rượu trắng do bên ta làm. Nếu vẫn không được, thì nửa canh giờ này ta sẽ đợi dù sao cũng không bao lâu.
Tổng kỳ nghe thấy thế mắt càng sáng hơn, ngẫm nghĩ một chút rồi cười hì hì nói.
- Tiến gia, rượu kia nhất định là rất tốt, cho dù là ra giá cao mua không được, không thể uống sảng khoái được, lần này tại hạ liều mạng để bị trách phạt, cũng phải nhanh chóng hạ lệnh mở cổng kẻo chậm trễ việc của Tiến gia.
Triệu Tiến cười gật gật đầu, nói:
- Vậy làm phiền rồi, tuy nhiên người đi ra thành hơi nhiều, như vậy hơi không có phép tắc. Để cho người ngoài vào thành, những người khác trong thành thì không được ra.
Cổng thành được mở ra, đề nghị nhỏ này tự nhiên sẽ được đáp ứng. Tổng kỳ cười hì hì ưng thuận vội vàng chạy về chỗ. Không biết Tổng kỳ này hứa chỗ tốt gì với bọn thuojc hạ, chỉ thấy đám bính sĩ nhìn có vẻ ăn mặc rách nát sức mạnh tăng cao bắt đầu bận rộn hẳn lên.
Vừa nhìn thấy cổng thành được mở ra, người trong thành muốn ra ngoài rất nhanh đã bị đám binh sĩ cản ngay lại. Những người ngoài thành đang buồn bực lại được hò hét vội vàng vào thành, bên này rất nhanh đã trấn định xong. Triệu Tiến cùng với hai trăm người nối đuôi ra thành, lính thủ thành phải nói là xếp thành hàng cung kính khom lưng.
Bọn họ vừa ra khỏi thành thì cổng thành cũng nhanh chóng được đóng lại. Triệu Tiến, Trần Hoảng và Cát Hương cùng quay đầu lại nhìn, tường thành cao lớn vững chắc, nhìn như không gì công phá được.
Kỳ thật nếu đợi thêm nửa canh giờ, bọn họ đến Hà Gia Trang rồi trở lại Từ Châu cũng không tốn công sức nửa ngày. Cưỡi ngựa lại càng nhanh hơn, nhưng Triệu Tiến và bọn huynh đệ lại cảm thấy như là phải đi xa nhà, hơn nữa rất lâu về sau cũng chưa chắc quay về.