Khác với đau thương và trang nghiêm mà mấy ngày nay mọi người trải qua, bên phía tửu phường thì khói lửa ngút trời, xe vận chuyển rượu lại nườm nượp không dứt, nói theo cách nói của tiểu nhị tửu phường, xe của Vân Sơn Tự và Vân Sơn Hành đều không ít.
Đánh đánh giết giết có dữ dội hơn, chỉ cần không hoàn toàn trở mặt, tiền phải kiếm vẫn phải đi kiếm, hàng hóa mà thương gia các nơi đến mua trong khoảng thời gian này đều tiêu hao kha khá, hơn nữa trong tháng chạp, rượu đã bán đến phụ Hoài An ở phía đông, phủ Phượng Dương ở phía nam, phủ Quy Đức Hà Nam ở phía tây, phụ Duyện Châu phủ Đông Xương Sơn Đông ở phía bắc, đều có người uống khen ngon, cảm thấy là vật tốt giá rẻ, muốn tiếp tục mua. Nhìn thấy tiền có thể kiếm, thương gia còn chưa qua hết tháng giêng, đã đều đến lấy hàng sớm một chút. Tuy nói tửu phường này không cho vào, nhưng mọi người cũng biết tửu phương tháng giêng vẫn không ngưng hoạt động, vẫn luôn liên tục tích trữ hàng, hiện tại hẳn là đã trữ lại không ít, sẽ không khó mua như năm ngoái.
Nhìn thấy cảnh tượng phồn vinh, khí thế ngất trời, tâm tình của mọi người cũng vui tươi hơn một chút, lại bắt đầu quay trở về. Đi chưa được mấy bước, Triệu Tiến liền mở miệng nói:
- Phân phát khôi giáp cho gia đinh, chúng ta phải xuất thành.
Mọi người đều chấn động, mấy ngày nay lo làm tang sự, đàm phán thanh toán, trong lòng mỗi người đều rất là bức bối, dẫn đội ra khỏi thành, đây chính là ý muốn đánh, động đao động thương vừa hay là cách để giải tỏa.
Triệu Tiến vừa đi vừa tiếp tục nói:
- Trong những người được thông tri, chỉ có hai nơi không tới, một là Truyền đầu của Văn Hương giáo, là hai vợ chồng họ Trịnh, còn một chỗ nữa là Tề Gia Thôn cách đây mười lăm dặm, Tề Nhị Khuê của nơi đó ngày hôm qua không có đến.
Nói đến đây, Triệu Tiến không nhịn được liền bật cười, lại tiếp tục nói:
- Lúc chúng ta cứu Tiểu Lan không phải đã giết sáu tên hòa thượng sao? Lúc ấy cha ta đưa ta ra khỏi thành tránh đầu ngọn gió, chính là lánh nạn ở Tề gia thôn này. Nơi này là hang ổ bán muối ngoài thành Từ Châu, Tề Nhị Khuê chính là đầu lĩnh của nơi này, không ngờ lại càn rỡ như vậy.
- Có phải là cạm bẫy hay không?
Vương Triệu Tĩnh hạ giọng nói. Kỳ thực mọi người cũng nghi ngờ điều này, bị khiêu khích như thế này rồi tiến vào vòng vây mai phục, cũng không phải là lần đầu tiên của mọi người.
Triệu Tiến trả lời.
- Hôm qua bắt đầu, bên đó đã có người theo dõi, nếu có dị động, chúng ta sẽ lập tức nhận được tin tức, hơn nữa Tề gia thôn đất đai bằng phẳng, không có chỗ để mai phục. Đi bộ từ trong thành đến đó mất lộ trình hơn một canh giờ, có chuyện gì, hoàn toàn có thể sẵn sàng đối phó. Đương nhiên, nếu như đám gia đinh đánh không lại bọn buôn muối, chết cũng là đáng.
Tất cả mọi người đều gật đầu. Lần xuất kích này trước sau đều sắp xếp rất hoàn hảo, nếu mọi người múa đao múa thương, thì phải biết trước có tử thương, nếu như đánh không lại đối phương, vậy thì đừng nói nói năng gì nữa.
- Đám huynh đệ chúng ta cũng mặc giáp lên đi.
Thạch Mãn Cường dặn dò một câu. Áo giáp lò rèn nhà y chế tạo có mấy bộ cần phải sửa, nhưng đó cũng chỉ là chi tiết, những thứ phòng hộ phải có đều đã chuẩn bị đầy đủ, chẳng qua chỉ là không đẹp đẽ tiện lợi mà thôi.
Chưa đi được mấy bước, Vương Triệu Tĩnh đã chần chừ, cười nói:
- Hai nơi này bất luận là nơi nào, cũng không phải khó giải quyết, mấy ngày nay tiểu đệ chậm trễ bài vở không ít, muốn về nhà ôn tập, Triệu huynh, huynh thấy…
Triệu Tiến nhìn Vương Triệu Tĩnh một cái, gật gật đầu đáp ứng. Chuyện như thế này vốn sẽ không bức ép ai, đều là tự nguyện. Nhưng Triệu Tiến cũng cảm thấy có hơi kỳ lạ, Vương Triệu Tĩnh tự phụ là thông minh, về công danh học vấn gần đây cũng không cần bỏ chút công sức nào, hơn nữa Vương Triệu Tĩnh từ đầu đến cuối đều kết thâm giao với mọi người, kề vai chiến đấu như thế này sẽ không bỏ qua.
Nhưng điều này cũng phải nghĩ lại, mọi người từng cùng nhau trải qua sinh tử, đã không còn để ý quá nhiều tiểu tiết.
Mọi người đến giao lộ liền tách ra. Nhìn Vương Triệu Tử đi xa, Lưu Dũng mở miệng nói:
- Đại tài tử của chúng ta cũng phải chuyên tâm đọc sách, đến lúc thi đậu cử nhân, chúng ta cũng được thơm lây.
Triệu Tiến quay đầu nhìn lướt qua mọi người, phát hiện trên mặt mọi người đều có vẻ tán đồng, điều này khiến hắn có chút bất ngờ, một lúc sau mới hiểu mấu chốt trong đó. Vạn thứ hạ phẩm duy chỉ có đọc sách là cao, trong thời đại này, không có gì vinh quang hơn đọc sách lấy được công danh. Vì vậy, Vương Triệu Tĩnh làm như vậy cũng là lẽ đương nhiên, không làm vậy ngược lại khiến cho thế tục kinh hãi.
Đến khi đi đến bãi chứa hàng, đám gia đinh đã bắt đầu huấn luyện bên ngoài. Triệu Tiến ra lệnh một tiếng, tất cả mọi người đều bắt đầu di chuyển.
Tất cả đều trông rất bình thường, nhưng tỉ mỉ quan sát có thể nhìn thấy đám gia đinh rất trầm ổn, mất đi hấp tấp và kích động, sau khi nhìn thấy cảnh tượng kia, bọn họ đều đã suy nghĩ kỹ càng.
Số khôi giáp thu được ở trong nhà Hà Vĩ Viễn đều được tận dụng. Triệu Tiến rất rõ ràng, người mặc giáp đứng ở hàng trước, xung phong lên trước. Triệu Tiến còn cho rằng đám gia đình sẽ chần chừ, không ngờ tất cả mọi người đều không do dự gì, tranh nhau muốn được mặc giáp, sở dĩ không do dự là vì không có điều phải lo ngại.
Nhưng mặc khôi giáp như thế nào cũng là một môn học vấn, đám gia đinh trước giờ không biết, may mà có con nhà võ như Đổng Băng Phong, chỉ điểm mọi người mặc như thế nào, ngược lại là mấy bộ khôi giáp không có bộ phận cong nào, chỉ là tổ hợp của mấy miếng giáp phẳng, so với tỏa tử giáp, miên giáp còn dễ mặc hơn, sau khi mặc vào bên ngoài phủ thêm một lớp áo bào bằng bông, để đi đường khỏi chói mắt.
Lúc đang bận rộn, lại có một hán tử cưỡi ngựa hơn bốn mươi tuổi đi đến, nhìn thấy người này lại gần, Đổng Băng Phong vội vàng nghênh đón, hán tử nọ xuống ngựa, Đổng Băng Phong dẫn sang bên này.
Đổng Băng Phong giới thiệu với mọi người.
- Đại ca, đây chính là Loan sư phụ dạy ta kỵ thuật mã chiến.
Vị Loan sư phụ này vóc người không cao, đứng cùng với Đổng Băng Phong, phải thấp hơn nửa cái đầu, nhưng dáng người rất là chắc nịch, gần như không nhìn thấy thắt lưng, chân vòng kiềng xòe hình chữ bát, làn da rất thô ráp, nước da ngăm đen, nếu không phải là có thân hình cường tráng, và ánh mắt lạnh lùng, thoạt nhìn trong giống như một nông hộ làm lụng vất vả nhiều năm.
Nghe những lời nói của Đổng Băng Phong, Triệu Tiến vội vàng khom người ôm quyền, khách khí nói:
- Hậu sinh Triệu Tiến, bái kiến Loan sư phụ, sau này vẫn phải thỉnh Loan sư phụ nhọc lòng nhiều hơn.
Nhìn thấy thái độ cung kính của hắn, trên mặt Loan sư phụ nở một nụ cười. Lúc y đến trong lòng cũng rất rối rắm, mặt mũi của Đổng gia lại không thể mất, nhưng một người trưởng bối hơn bốn mươi tuổi như mình lại không thể nịnh bợ khúm núm trước một tên tiểu bối. Nhưng trên đất Từ Châu này ai cũng biết phân lượng của Triệu Tiến này, tuổi trẻ thì tuổi trẻ, nhưng thật sự có vốn liếng để càn rỡ.
Sau khi nhìn thấy thái độ của Triệu Tiến, rối rắm này tiêu tan thành mây khói, Loan sư phụ cười gật gật đầu, cảm thán nói:
- Vốn cho rằng sau Triệu Chấn Hưng, Triệu gia cũng không còn ai luyện võ, không ngờ lại xuất hiện một nhân vật như thế này.
- Loan sư phụ quen biết nhị thúc ta?
Triệu Tiến hỏi một câu. Mới vỡ lẽ ra quân hộ của Từ Châu vệ, quen biết lẫn nhau cũng là bình thường.
Vị Loan sư phụ kia lắc đầu, thở dài, nói:
- Thúc thúc của công tử khi ở Từ Châu vệ cũng là người đứng đầu, chỉ là sau cùng mất đi một người, thật đáng tiếc.
Triệu Tiến quay đầu gọi Lôi Tài đang phân phát vũ khí khôi giáp, khẽ căn dặn mấy câu, Lôi Tài vội vàng chạy vào sân, không lâu sau, Lôi Tài xách một cái rương gỗ nhỏ đi đến.
Sau khi đặt rương gỗ trước mặt Loan sư phụ, mở nắp rương ra, bên trong toàn là bạc nén, dưới ánh sáng mặt trời liền sáng lên lấp lánh. Loan sư phụ sửng sốt, Triệu Tiến lại cười nói:
- Loan sư phụ đến truyền thụ kỵ thuật cho chúng ta, chạy trong thành ngoài thành, người ăn ngựa nhai hao phí không ít, cũng không thể để Loan sư phụ đổ mồ hôi lại phải xuất tiền, những phí tổn đó cứ để bên chúng ta xuất ra.
Loan sư phụ thốt ra một câu
- Như vậy sao được.
Nhưng giọng điệu lại không quá kiên quyết. Rương gỗ không lớn, nhưng bên trong ít nhất cũng là hai trăm lượng bạc trắng, số lượng này quả thật không nhỏ.