Những ngày y lăn lộn trong đám giang hồ thảo mãng, biết tập kích đêm khó phòng bị nhất, trong bóng đêm có người xông tới, có lúc thậm chí còn không kịp chống cự, tất cả ngược lại tự giết lẫn nhau. Trong nháy mắt nhận ra điều kia, tân đinh này đã suy xét chạy thế nào, lại không ngờ rằng nhanh chóng như vậy người bên dưới đã đồng loạt nhận ra đến trợ giúp, y cũng theo đó an lòng.
Không chỉ là y hoảng loạn, đội tân binh gặp phải sự tình cũng rất hoảng loạn, nhưng đội trưởng lão binh dẫn đầu không hoảng hốt, tất cả chiếu theo tính toán vạch sẵn trước đó từng bước đi đến. Người dẫn đường không hoảng, người bên dưới cũng còn đều yên lòng nghe theo. Lúc đầu đội ngũ có lẽ còn có chút hỗn loạn, đợi đến lúc đội lão binh tới hết thảy đều chỉnh tề đợi lệnh.
Tiếng hét to truyền trở lại.
- Đống lửa bị cát phủ lên.
- Không có kẻ địch.
Bên này xử lý sơ sài đống lửa lại lần nữa được đốt lên. Mặc dù tất cả không nói gì, nhưng đều cảm thấy khâm phục an bài này của Triệu Tiến. Nhìn thì hao phí dư thừa, không ngờ được có diệu dụng như vậy, mấy đống lửa này gần như có thể trở thành lính gác rồi.
Chiếu theo quy củ định ra trước đó, khi thay phiên gác đội trước phải nhắc nhở đội sau cẩn thận để ý. Từ nửa đêm bắt đầu đổi lượt, Triệu Tự Doanh đều phi thường cảnh giác, tuy nhiên mãi cho đến hừng đông, cũng không có điều khác lạ nào nữa.
Trước khi Triệu Tiến thức dậy luyện võ, Lưu Dũng đi xem chỗ đống lửa bị tắt. Lúc này Hà Gia Trang còn chưa có nhiều người thức dậy, vỗ cùng yên tĩnh. Bên ngoài chỗ lửa trại bị tắt có thể nhìn thấy dấu chân giẫm đạp lung tung, còn có mấy miếng vải bố giống như túi đựng đồ.
Triệu Tiến mở miệng nói.
- Nửa đêm đào đất không được tiện lợi, bọn họ dùng bao vải lấy đất cũng chỉ có thể ở xung quanh đây. Phái người đi lục soát, sau khi tìm được có thể đoán định được đại khái phương hướng.
Người lục soát rất mau đã trở lại, ngay ở trên con đường nhỏ phía đông bắc, mà ngay cả tân đinh có chút lão luyện cũng có thể nhìn ra dấu vết. Bên đó có ít nhất mấy chục người thậm chí nhiều hơn nữa kéo tới, bởi vậy cỏ non mới mọc trên con đường nhỏ kia bị giẫm bằng không ít, nhánh cây cũng bị gãy.
Người phái sang đấy hỏi thăm bọn gia đinh, hộ gia đình hai bên đường không phải nói không nghe thấy thì là nói nghe thấy động tĩnh bên ngoài nhưng không dám đốt đèn mở cửa. Đây cũng là bình thường, cảnh tối lửa tắt đen ai cũng không dám loạn bậy ra khỏi nhà. Nếu chẳng may thấy được người khác làm chuyện xấu, trêu chọc vào có thể khiến cho nhà mình gặp tai vạ.
Triệu Tiến cười lạnh nói.
- Thật sự đợi không được nữa rồi.
Đến cuối cùng là ai làm, hắn không có hứng thú tra xét, bởi vì có quá nhiều kẻ địch ra tay, không cần phải nhọc lòng đi so đo.
Mấy người bọn họ rời giường, ngay cả Lưu Dũng thay lượt gác đêm cuối cùng cũng thức dậy. Trước hết ăn sáng, khách điếm và chợ lừa ngựa đều rất biết làm ăn buôn bán, từ rất sớm đã phái tiểu nhị nhìn ngó chỗ này, nhìn thấy bọn Triệu Tiến rời giường, vội vàng trở về sắp xếp, chỉ chốc lát đã có thức ăn nóng hôi hổi đưa sang đây.
Cho dù không phát tài trên người Triệu Tiến, những người làm ăn buôn bán trong Hà Gia Trang cũng biết sau này ai làm chủ nơi này, lẽ dĩ nhiên phải nịnh bợ lấy lòng.
Khi ăn điểm tâm, Cát Hương rất hưng phấn hỏi.
- Đại ca, huynh ra chủ ý này thật là đúng đắn. Bằng cách này lính gác của chúng ta bớt đi rất nhiều. Đại ca, huynh làm sao biết được?
Những thứ này không phải trải qua nhiều chuyện mà có được, mà là nhị thúc Triệu Chấn Hưng truyền cho, năm đó bình loạn họ Dương ở Bá Châu, quân Minh thường xuyên hạ trại ở trong vùng núi và rừng cây. Hơn nữa các tộc tây nam quên thuộc rừng cây thường thường sẽ thừa lúc đêm tối đánh lén., vô thanh vô tức giết người. Đối với chuyện này trên dưới quân Minh cực kỳ nhức đầu, cuối cùng thì đành dùng hạ sách này. Ở xung quanh đốt từng đống lửa, lính gác ở chỗ tối bên trong đống lửa, hô ứng lẫn nhau, mặc kệ người giỏi ẩn núp thế nào, đều phải đi qua đống lửa, vậy không có cách nào đánh lén.
Hơn nữa bốn phía xung quanh Hà Gia Trang chỉ là một chỗ địa thế nhô cao, khắp xung quanh bằng phẳng, sau khi đốt lửa lên càng không có cách nào ẩn núp lén lút sang đây, chỉ có thể dập tắt lửa hoặc là xông thẳng vào.
Triệu Tiến suy đoán nói.
- Biết chúng ta có phòng bị, bọn chúng có thể sẽ thử lần nữa hoặc không tập kích đêm nữa. Mặc dù không có lửa trại, với phòng bị của chúng ta, bọn họ cũng không khả năng chiếm được chỗ tốt, ban đêm cũng không cách xông thẳng vào.
Đổng Băng Phong phụ họa nói.
- Đại ca nói rất đúng, không ít người ban đêm thấy không rõ, hơn nữa ban đêm lòng người không yên, rất dễ dàng chạy loạn vứt bỏ đội ngũ. Gây ra động tĩnh thì phải nảy sinh náo loạn, có thể tập kích đêm đều là tinh binh mãnh tướng. Nơi này chúng ta bất kỳ lúc nào cũng có thể lấy ra hơn một trăm mấy chục tráng niên, lại còn trú đóng ở trong nhà lớn tường cao. Bọn chúng không dẫn đến năm trăm tinh nhuệ vốn chẳng cách nào giành phần thắng.
Nói đến con số năm trăm tinh nhuệ này, tất cả đều an tâm rất nhiều. Bọn họ rất có lòng tin đối với gia đinh huấn luyện của mình, Triệu Tự Doanh có thể được gọi là tinh nhuệ. Hơn nữa một lần lấy ra được năm trăm người, ngoài trừ quan phủ, trên đất Nam Trực Lệ có mấy nhà làm được chút chuyện này.
Triệu Tiến lại tiếp tục sắp đặt.
- Ban ngày huấn luyện không cần quá mức lao nhọc, lưu lại chút thể lực cho bọn họ, sắp xếp thêm nhiều trận đánh tập giữa lão binh và tân binh.
Vài huynh đệ đưa mắt nhìn nhau, Trần Thăng nhíu mày nói.
- Đám tân đinh này cái gì cũng không hiểu. Xếp hàng cũng đứng không thẳng, hiện tại còn dạy bọn họ đánh nhau sao?
- Buổi tối không xông vào được, tất nhiên sẽ đến vào ban ngày. Kẻ địch sẽ không ban ngày ban mặt xông tới, chỉ thừa lúc rạng sáng đến tờ mờ sáng, hoặc là trời chiều sắp tối. Hơn nữa bọn chúng sẽ không đợi chúng ta phòng bị hoàn tất mới ra tay lần nữa, khẳng định muốn càng sớm càng tốt. Khai chiến chỉ trong vòng mấy ngày tới nữa thôi.
Nghe thấy Triệu Tiến nói như vậy, thần sắc mọi người đều trở nên thận trọng, Triệu Tiến trầm giọng tiếp tục nói.
- Từ bây giờ trở đi, tất cả ra ngoài đều phải mặc khôi giáp. Đội của Thạch Đầu thủ ở bên cạnh kho khí giới.thật phải chiến đấu, tất cả phải mặc hết khôi giáp vào. Sự tình sắp xếp ngày hôm qua, hết thảy đều phải nắm chắc. Mặt khác, giá củi khô thu mua nâng lên thêm ba thành. Mặc kệ là đốt lửa buổi tối hay là muốn khởi công tửu phường, cũng cần vật liệu rất lớn.
Động tĩnh tối hôm qua lớn như vậy, xung quanh khẳng định có kẻ nghe ngóng được. Hôm nay tất cả hơi chút lạnh nhạt với Triệu Tự Doanh, tuy nhiên bọn thương nhân bàn bạc riêng với nhau, đều cảm thấy trên trên dưới dưới Triệu Tự Doanh tuy rằng còn rất trẻ, nhưng làm việc rất có chương pháp, có lẽ thật có thể đứng vững gót chân ở Hà Gia Trang.
Buổi sáng vẫn thao luyện gia đinh như cũ, Triệu Tiến để tâm đến chất lượng và hiệu quả huẩn luyện có vẻ tăng cao. Bọn huynh đệ không cần tự thân ra lệnh, chỉ lúc nào nhìn thấy chỗ không đúng mới sửa chữa chỉ dẫn. Vốn lúc đầu một người đối mặt mấy trăm người, hiện tại một lão binh huấn luyện ba mươi mấy tân binh, càng thêm tỉ mỉ, đốc thúc càng thêm chu đáo chặt chẽ.
Ăn cơm trưa xong, Lưu Dũng lại đến tìm Triệu Tiến, bọn huynh đệ của Triệu Tiến đã tạo thành thói quen rất biết ý. Lúc Lưu Dũng đến tìm, tất cả cáo lui để cho hai người bọn họ nói chuyện riêng.
- Đệ bây giờ là đại quản gia bên này, những thuộc hạ trước đây của đệ, ai thật sự có thể yên tâm được triệu tập hết sang đây, có thể ký một khế ước trọn đời tốt nhất. Khiến cho bọn họ hết mực trung thành làm việc cho chúng ta.
Nghe thấy lời Triệu Tiến, Lưu Dũng vội vàng gật đầu.
- Đại ca, trong thành có tin truyền tới.
Tin tức là do những lão kỵ binh truyền đến giao thẳng vào trong tay Triệu Tiến. Còn bên phía Lưu Dũng, thì là do những người trẻ tuổi hóa trang thành tiều thương người qua đường đưa đến. Người làm việc đều phải từ mới lạ đến quen thuộc, lúc bắt đầu thì ẩn núp ngụy trang sơ hở chồng chất đến hiện giờ đã rất tốt. Mấy gã trẻ tuổi lui tới vốn không có ai ôm lòng hoài nghi, thậm chí có người vác hàng hóa trao đổi kiếm tiền.
- Đại ca, các nơi bên trong thành đều không có việc gì. Tuy nhiên chỉ là tên tiểu tử đi bãi hàng đưa tin tới nói có chút chuyện.
Nói tới đây, Lưu Dũng muốn nói lại thôi.
Triệu Tiến thản nhiên nói.
- Chỉ có hai huynh đệ chúng ta, đệ có gì cứ nói.
- Kỵ binh truyền tin tới nói đã truyền tin chỉnh biên cho Triệu Tĩnh. Tên đó bên kia hỏi han rất tỉ mỉ. Lúc hỏi chỉ cười, sau khi hỏi xong thì đi vào phòng. Có người nghe thấy tiếng ly tách bị đập phá.
Nghe Lưu Dũng nói xong điều này, Triều Tiến đại khái hiểu tại sao y muốn nói lại thôi. Hắn không kiềm nổi lắc đầu cười, mở miệng nói.
- Đều là huynh đệ của mình cả, hắn suy nghĩ nhiều rồi.
Vấn đề này không nói tiếp nữa, Triệu Tiến nói thẳng luôn với Lưu Dũng.
- Đệ hôm nay quay về thành Từ Châu. Đi tìm Lý thư biện ở Hình phòng. Sai ông ta tìm Như Huệ hòa thượng, bảo y nghe ngóng tăng binh Vân Sơn Tự đặt ở nơi nào. Sau đó bảo bọn lưu manh côn đồ trong thành toàn bộ tỏa đi các hướng nghe ngóng cho huynh. Đội ngũ lớn mấy trăm người ở nơi nào cũng không cách nào ẩn giấu không thấy được. Tại sao cái gì cũng không biết được?
Tăng binh Vân Sơn Tự chừng vài trăm người, một đội người như vậy khẳng định không lẽ nào biến mất vô tông vô tích, nhưng bên này Triệu Tiến lại vẫn luôn nghe ngóng nhưng không nghe ra tin tức nào, điều này khiến cho hắn vô cùng nóng giận.
Sở dĩ nóng giận như vậy là vì trong lòng Triệu Tiến đại khái có tính toán. Đám đầu trâu mặt ngựa, giang hồ thảo mãng, tam giáo cửu lưu trong thành ngoài thành đều đang dòm ngó, bọn chúng cũng cảm thấy sau khi Triệu Tiến rời thành không còn ai chắn đường, có thể đứng vững gót chân hay không còn phải xem lại. Nhân mã của Vân Sơn Tự và Khổng Cửu Anh cũng đang nhìn chòng chọc vào, sớm muộn gì phải phân rõ cao thấp, đợi hai bên đánh nhau thắng bại rõ ràng đặt cược cũng không muộn.
Đến buổi chiều, Hà Gia Trang hiện tại đã có không ít người đổi giọng hô thành Triệu Gia Trang rồi. Nơi này bận rộn làm việc khí thế ngất trời, nam đinh nông tráng dân chúng Hà Gia Trang cùng với tiểu nhị làm công cho các khách thương bên ngoài tới đều được Triệu Tiến điều động tới. Triệu Tiến trả công gấp ba cho bọn họ tất nhiên tất cả đều sẵn lòng.