Lúc ăn cơm trưa, Hà Thúy Hoa vẫn nhắc đến chuyện này:
- Tiểu Tiến, bây giờ mẹ không quản nổi con nữa rồi, chỉ mong con nhất định phải cẩn trọng, phụ mẫu của Tôn Đại Lôi, sau khi biết việc này không biết là đau lòng đến mức nào.
Nói tới đây, Hà Thúy Hoa cũng không nói tiếp, đứng dạy đi ra ngoài, đúng lúc Triệu Chấn Đường trở về. Triệu Chấn Đường nhìn thấy bộ dạng vợ của mình, thì liền hiểu đã xảy ra chuyện gì, nhưng ông cũng không thể nói gì hơn, chỉ có thể thở dài ngồi xuống bàn. Triệu Tiến cất tiếng chào hỏi, hai cha con cũng không biết nói cái gì cho phải, đành ngồi đó buồn bực ăn cơm. Triệu Chấn Đường ăn được hai miếng liền để bát cơm xuống, đập tay xuống bàn buồn bực nói:
- Trước đây không nên đồng ý cho con học võ gì kia với Chấn Hưng.
Không giống các gia đình khác, Triệu Chấn Đường chỉ nói câu này, sau đó liền cất giọng nói tiếp:
- Bây giờ trong đại lao đã nhốt đầy người, chỉ là lúc lên công đường vẫn còn cách vài ngày nữa. Nhiều người như thế con không lo lắng sẽ xuất hiện rắc rối sao?
Tuy Triệu Tiến hiện giờ ngay cả Tri Châu cũng phải kiêng kị nhượng bộ, nhưng trên quan trường phải chú ý rất nhiều điều. Nếu như đã dùng công sai bộ khoái bắt những người đó vào đại lao của quan phủ, thì phải đi đối chiếu lại các bản thẩm vấn. Nếu trên công đường có người phản cung hoặc vu cáo hàm hồ, Triệu Tiến cũng có thể gặp phiền phức.
Dù sao Triệu Tiến Cũng không phải dân chúng lương thiện gì. Nhiều việc một khi đã lộ ra, tuy nó thể lấp liếm đi, nhưng vẫn rất phiền phức. Hơn nữa nếu thật sự người nào đó quyết tâm đào bới lên, thì cũng có chút mất kiểm soát. Triệu Chấn Đường làm quan cũng đã hơn mười năm rồi, việc nghe thấy nhìn thấy cũng quá nhiều rồi, nên mới nói như vậy.
- Cha, có thể giết người ở trong nhà lao không?
Triệu tiến hỏi một câu, nhìn thấy Triệu Chấn Đường sửng sốt, hắn lại nói thêm:
- Thắt cổ là được rồi, sau giải thích thế nào cũng không quan trọng.
Triệu Chấn Đường nhếch mép, cười khổ lắc đầu, nói:
- Cha con nhà người ta bàn chuyện nhà nhàn rỗi, tiểu tử ngươi lại cùng ta nói chuyện giết người.
Nói đến đây, mày Tiệu Chấn Đường nhăn lại, nghiêm nghị nói:
- Lòng dạ con sao đột nhiên lại độc ác như vậy. Tiểu Tiến, nếu người mà quen với việc giết người máu me, thì tâm tính sẽ thay đổi, đến lúc đó thì hỏng rồi.
- Cha, con phải là lòng lang dạ sói, chỉ là muốn mọi việc vẹn toàn. Hơn nữa, con không lòng lang dạ sói, người khác sẽ lòng lang dạ sói đối với con.con vốn dĩ muốn làm ăn buôn bán, bọn họ lại muốn ra tay giết người.
Triệu tiến nói xong hai câu, giọng nói chợt cao lên.
- Con tưởng mọi người đều biết rõ, mỗi bên đều phải có chừng mực, không nghĩ rằng ngươi nói đạo lý, người ta lại muốn giết ngươi. Con sớm lòng lang dạ sói, quét sạch bọn rác rưởi ở trong thành ngoài thành, thì Đại Lôi sao có thể…
Lời cuối cùng của Triệu Tiến như là gào thét.
Vốn dĩ Hà Thúy Hoa đã trở về phòng lại nghe thấy âm thanh bên ngoài, cuống cuồng chạy đến, còn tưởng rằng trượng phu và con cãi nhau. Đi ra lại thấy, Triệu Tiến mặt đầy nước mắt, hai tay lau không ngừng, nhưng không cách nào dừng lại được.
Hà Thúy Hoa lập tức vội vã, vừa muốn nói chuyện, lại bị Triệu Chấn Đường liếc mắt ra hiệu, khoát tay về phía bà, Hà Thúy Hoa hiểu được ý của trượng phu, có chút không cam lòng quay về phòng.
Triệu Chấn Đường thở dài, giơ ta vỗ vai con, nhẹ giọng nói:
- Không thể trách con, ai ngờ được bồng nhiên lại có sát nghiệp như thế này.
Triệu Tiến muốn nói, nhưng một câu cũng không không thốt ra nổi, tâm tư kìm nén từ lúc bị tập kích, vào lúc này không thể khống chế nổi nữa.
Buổi tối tháng Giêng thật yên tĩnh, mọi người đều ở nhà đón năm mới, nha môn lại càng thanh tĩnh, đừng nói là buổi tối, kể cả ban ngày mọi người cũng đi đường vòng. Nguyên nhân rất đơn giản, hơn trăm thi thể đặt ở đây ngày hôm đó đã làm mọi người khiếp sợ, bất luận là có để ý hay không cũng đều nói sát khí ở đây quá nặng.
Đừng nói là người qua đường, ngay cả nhà Tri châu sống ở phía sai nha môn cũng đã chuyển đến trú tạm trong một gia đình giàu có ở trong thành, cũng vì sát khí ở đó quá nặng, buổi tối cảm thấy rất sợ hãi.
Người khác sợ hãi, nhưng tiểu lại và sai dịch trong nha môn lại không hề gì. Theo lời bọn họ, khi Từ Châu xảy ra ngập lụt, người ngoài thành chết rất nhiều, cũng không thấy sát khí gì, chỉ thấy người chết vì bệnh dịch. Mùa dông lạnh giá như thế này, bọn họ còn không sợ, bọn cai ngục trong nhà lao hiển nhiên cũng vậy, sống chết, trong ngục có gì là chưa chứng kiến, sao còn để ý những điều này?
Đối với bọn họ, điều phiền lòng duy nhất là đón năm mới cũng không được rảnh rỗi, đột nhiên bắt gần trăm người nhốt lại, mà còn bắt cả nhà, lại dính dáng đến án bọn tà giáo phản nghịch. Ngay cả moôt người đưa cơm thăm tù cũng không thấy, như vậy cũng chẳng phải việc tốt.
Soát nhà chia tiền trong nha môn cũng có quy tắc, bọn cai ngục cũng được hưởng chút lợi ích, nhưng điều này cũng là tất nhiên, giam giữ mấy tên trọng phạm trong nhà lao cũng đủ làm bọn họ thấp thỏm rồi. Chỉ ở đó nói, ông đây đáng chết đáng lằng trì cũng đều nhận hết, nhưng nếu cnhững kẻ coi ngục các ngươi làm quá tay, thì đi đường đêm phải cẩn trọng, người trong nhà cũng phải cẩn trọng.
Tất cả đều là người đất Từ Châu, đương nhiên biết năng lực của Truyền đầu Văn Hương giáo, thậm chí bọn cai ngục biết rằng bên ngoài còn rất nhiều kẻ chưa bị bắt lại, lời đe dọa này dùng rất đúng chỗ. Vậy nên bọn cai ngục đều có chút oán hận, lòng nghĩ trong khi bọn bộ khoái nhanh nhảu lập công lĩnh thưởng, chúng ta lại ở đây vất vả nín nhịn.
Oán hận thì oán hận, nhưng nhìn thấy cha con Triệu Chấn Đường và cha con Trần Vũ đến, bọn họ liền lập tức bày ra vẻ mặt tươi cười, không dám chậm trễ một chút nào:
- Trần bộ đầu, Triệu đại ca, Tiến gia.
Tên trưởng cai ngục vừa khom người, vừa khách khí chào hỏi, gọi liền ba tiếng, chính bản thân lại không giới thiệu gì.
Trần Vũ và Triệu Chấn Đường đều cười khổ, Triệu Chấn Đường chỉ tên trưởng cai ngục cười mắng:
- Lão Trì ngươi gọi loạn cái gì, vai vế loạn hết rồi.
Trưởng cai ngục họ Trì kia không ngừng cười xòa, trong thành Từ Châu này không nể mặt người khác, thì cũng phải nể mặt Triệu Tiến thiếu gia. Chỉ nói đến đống thi thể bày ra trước của nha môn đó, còn có hơn trăm phạm nhân trong nhà lao, mọi người đều hiểu sự lợi hại của vị thiếu gia này. So với Trần Vũ và Triệu Chấn Đường, Triệu Tiến mới là kẻ đáng tôn kính nhất, nói tế nhị một chút, ngoài Triệu tiến, Trần Thăng con trai của Trần tổng bộ đầu cũng phải cần trọng hầu hạ. Ai mà không biết trong đám người của Trần Tiến, vị thiếu gia này đứng thứ hai.
Trưởng cai Trì hiểu đạo lý này, Triệu Chấn Đường và Trần Vũ cũng biết, mọi người đều biết, vậy nên chỉ có thể cười mắng một câu cho qua.
Trưởng cai Trì là người hiểu thời thế, vậy nên lão ở cửa nhà lao nghênh đón, tất cả bọn quản ngục cũng đi theo, người nào cũng cười xòa, thái độ đó phân nửa là để cho Triệu Tiến nhìn.
Triệu Chấn Đường nói.
- Lão Trì, những người này đi vào có tiện không?
Ngoài hai đôi phụ tử, còn có hai mươi gia đinh đứng phía sau Triệu Tiến, trưởng cai Trì sớm đã nhìn thấy, sau khi nghe hỏi, mỉm cười đáp:
- Có gì không tiện, đều là người nhà cả, cứ đi vào là được.
Triệu Tiến mỉm cười gật đầu, đem theo người tiến vào, thật ra Triệu Chấn Đường và Trần Vũ cũng khách khí, có điều bọn người trong nhà lao chỉ nhìn thấy mỗi Triệu Tiến.
Xưa nay nhà lao vốn dĩ rách nát, nếu không phải bất đắc dĩ, bọn quan viên sẽ không cử người đi tu bổ lại, trái lại nhà lao này cũng thường được tu sửa, vách tường dày, cửa chính bằng gỗ bộc sắt.
- Các vị gia gia, mùi ở đây hơi khó ngửi, xin lượng thứ.
Phía kia có người ở bên trong mở cửa ra.
Trong cửa chính là hành lang, có hai gian phòng nhỏ ở hai bên của chính, có lẽ là nơi nghỉ ngơi của bọn cai ngục, còn chưa tiến vào, đã ngửi thấy một mùi tanh tơươii hôi thối truyền từ bên trong ra.
Trưởng cai Trì cười nói.
- Đã một ngày rồi chúng tôi cũng không đi vào đây, trước hãy đợi mùi bay hết đi đã.
Triệu Tiến đưa tay ra dấu, bốn gia đinh phía sau khiêng lên phía trước hai chiếc hòm, hạ xuống liền mở nắp hòm, đèn dầu chiếu xuống, trong hòm liền tỏa ánh ngân quang lấp lánh ra xung quanh.
Triệu Tiến cười nói.
- Đây là năm trăm lượng bạc, các vị thúc thúc cầm uống trà.
Trưởng cai Trì đứng ở phía trước sửng sốt, ánh mắt nhìn chằm chằm đống bạc không dời đi được. Mười tên cai ngục ở phía sau cũng tiến đến, mắt tên nào cũng phát sáng, khoản bạc này bất kể chia thế nào, thì ai cũng nhận được mười đến hai mươi lượng, cái này vượt quá mấy tháng, nửa năm bổng lộc bình thường.
Triệu Tiến cao giôịng nói.
- Ngày mai Trì thúc và các vị nói cái gì, mọi người liền theo đó nói là được. Trì thúc ở lại, các vị đi uống trà trước đi.
Những lời này không còn một chút khách khí nào nữa, đưa ra năm trăm lượng bạc rồi, lại nói như thế, mọi người sao có thể không rõ ràng, đều biết việc này có can hệ rất lớn. Nhưng vừa nghĩ việc này tự mình Triệu Tiến đi làm, mọi người đều không lên tiếng.
Trưởng cai Trì Liếc mắc nhìn ngân lượng, quay đầu quát:
- Đi tới bên nhà lão Lưu ngay, không đi thì cút về. Ta cùng các vị đây vào trong xem thử, chút nữa gọi các ngươi quay lại.
Bọn cai ngục ở bên ngoài nghe thấy, hướng về phía bọn Triệu Chấn Đường chào hỏi, rồi lũ lượt giải tán, bọn gia đinh thì khiêng ngân lượng vào căn phòng nhỏ. Trưởng cai Trì cũng vào căn phòng lục lọi một hồi, lại lần lượt đem mấy đèn lồng ra, đốt rồi đưa cho bọn gia đinh cầm.
Qua một lúc, mặc dù mùi vẫn còn, nhưng còn có thể chịu được, phía trước có người cầm đèn lồng, bọn Triệu Tiến đi theo sau, mọi người cùng nhau tiến vào.
Quang cảnh trong ngục nhất định không đẹp đẽ gì, vô cùng tối tăm, hơn nữa truyền ra không phải là tiếng khóc lóc kêu gào, mà u ám như ma quỷ.
Bọn gia đinh lần đầu tiên đến đây, trên mặt là biểu tình lo lắng, ngược lại Triệu Tiến và Trần Thăng thần sắc bình thường. Trưởng cai Trì vẫn luôn đi bên cạnh liếc nhìn mà lòng đầy thán phục, chẳng trách còn trẻ tuổi mà đã gánh vác nhiều việc trọng đại, quả nhiên không tầm thường.
Triệu Tiến thấp giọng hỏi.
Trì thúc, têm được giam giữ riêng kia, có chịu khổ cực gì không?
Trưởng cai Trì lập tức đáp lại, ghé vào tai Triệu Tiến nói nhỏ:
- Tên đó ở cạnh cửa sổ, ở đó thông gió, lại thường xuyên được quét dọn, còn đưa cho hắn chăn đệm mới, có gì cực khổ.
Triệu Tiến gật đầu, người bọn họ nói là Chu Học Trí, hắn là nhân chứng quan trọng, đương nhiên phải đối đãi khác biệt với bọn còn lại.
Nói xong, Triệu Tiến quaét mắt quanh nhà lao tăm tối. Bọn phạm nhân bị giam giữ ở bên trong đang oán hận nhìn hắn, nhưng sau khi bị Triệu Tiến liếc lại, bọ chúng không cúi đầu thì là rụt về phía sau. Bọn chúng bị bắt vào đây, tất nhiên đều biết Triệu Tiến đã làm gì ở bên ngoài, giết bao nhiêu người.
Triệu Tiến cười hỏi.
- Trì thúc, ta nghe nói người bị nhốt vào đại lao, nhiều kẻ sợ hãi sinh chuyện, sẽ nghĩ luẩn quẩn mà tự sát, có việc này không?
Trưởng cai Trì theo bản năng muốn cười đối phó, đột nhiên nhận ra ý tứ trong câu nói của Triệu Tiến. Yphục gã mặc có chút dày, trong ngục lại bí bách, vừa nãy còn cảm thấy có chút nóng, lúc này lại thấy cả người lạnh lẽo. Rùng mình hai cái, trưởng cai Trì chần chừ hồi lâu, Trần Thăng nhìn sang.