- Kia chính là tên giết hơn một trăm người ở Cao gia trang bên kia.
Tề Nhị Khuê cắn răng thì thào nói, Tống giáo đầu nét mặt có vẻ khó chịu, song vẫn cố nói:
- Chưa biết chừng là tên to cao này giết nhiều hơn. Thương mâu này là binh khí rất khó thuần thục, làm sao có thể so được với công phu côn bổng hơn hai mươi năm này của ta.
- Nếu ngươi thắng, ta thưởng ngươi ba trăm lượng, còn mời một kỹ nữ thượng đẳng từ trong thành ra cho ngươi.
Tề Nhị Khuê thì thào hứa thưởng hậu hĩ.
Tống giáo đầu này mắt sáng lên, gật đầu mạnh, cầm theo tề mi côn cũng vào vòng đấu, nhìn Triệu Tiến mặt mũi trẻ măng đứng đối diện, trong bụng không khỏi nắm chắc thêm vài phần. Tống giáo đầu chậm rãi khom bước, một tay cầm côn, một đầu tề mi côn chúc xuống đất, một đầu khác nắm ở trong tay dáng vẻ xem ra rất tự nhiên, phóng khoáng.
Bên cạnh không biết có ai ngẩng đầu lên, có người gào lên tán thưởng, còn có người đánh giá nói:
- Côn này có bao nhiêu bản lĩnh, nhìn tư thế nâng tay tiến thoái là có thể nhìn ra. Tống sư phụ này rất ghê gớm.
Triệu Tiến cầm ngang trường côn, người hơi khom xuống tư thế lúc nào cũng có thể xông thẳng tới trước. Thương thuật hắn học được hoàn toàn không có chiêu số nhất định, chỉ là làm sao để sống sót trên chiến trường, làm sao để giết địch.
Hai bên đã chuẩn bị sẵn sàng, tư thế đưa tay ra chỉ yên tĩnh trong chốc lát. Đây coi như là bắt đầu rồi, Triệu Tiến thét lên một tiếng, sải bước xông lên phía trước.
Xông lên đâm trước, nói thì đơn giản, trên thực tế lại đòi hỏi qua muôn ngàn lần thử thách. Mấy bước, mười mấy bước, mấy chục bước, chỉ sai lệch một bước sẽ khiến cho lực bị giảm đi. Nhưng Triệu Tiến mấy năm vừa rồi chuyên tâm khổ luyện, lại có thể khiến cho lực của nhát đâm này phát huy tác dụng hiệu quả nhất
Triệu Tiến xông lên ba bước, Tống giáo đầu kia mặt biến sắc. Đối phương lần này quá mức trực tiếp, căn bản chẳng có thăm dò gì hết. Gã bày tư thế tiến thoái, quả thực là có thăm dò có phản đòn, nhưng trước mắt chỉ có thể tránh.
Trong nháy mắt Triệu Tiến đã tới trước mặt, Tống giáo đầu kia tung người tránh sang bên cạnh, vẫn một tay cầm côn, vung lên bổ xuống.
Có thể xung phong từ trước đến nay chưa từng có, nhưng cũng không phải là xung phong hãm không được. Trên chiến trường luôn luôn phải thiên biến vạn hóa ứng phó. Song Triệu Tiến nhớ kỹ lời dạy bảo của thúc phụ Triệu Chấn Hưng, cùng một động tác giống nhau, đâm nhanh nhất, đâm bị hụt, bước chân cũng không hề biến hóa, xông thẳng tới trước, lại có thể tránh được tề mi côn bổ xuống.
Tống giáo đầu nhảy lên né tránh, tay cũng không thể quá linh hoạt, tiếp đất đứng vững, trường côn trong tay nhằm ấn đường của Triệu Tiến điểm tới, thông thường thì đối thủ sẽ ngửa ra sau, sau đó gã còn có biến chiêu. Nhưng Triệu Tiến không cho rằng gã điểm, chỉ coi là gã đâm ra, khom người cúi đầu tránh nhát công kích này, lại mượn thế khom người cúi đầu dồn lực, người như một cây cung, trường côn trong tay đâm thẳng.
Cho dù lúc này biên độ rung lắc của đôi cánh tay Triệu Tiến không lớn, nhưng khoảng cách giữa hai bên đã gần lại. Nhát đâm này, Tống giáo đầu kia tránh không nổi, bị trường côn đâm rất mạnh trúng vào ngực, đột ngột đau nhức vô cùng, khí lực trên người đều tan mất. Khí lực của Triệu Tiến lần này không nhỏ, không ngờ đâm trực diện vào người, Tống giáo đầu kia mặt ngửa lên trời rơi bịch xuống đất, cây tề mi côn cầm trong tay cũng lăn sang một bên, mặt mũi nhăn nhó vì đau đớn.
Những người có mặt trở lại yên tĩnh. Trần Thăng bên kia ngay đến một câu tán thưởng cũng không có, vẫn đang chậm rãi ăn uống. Xem dáng vẻ bọn họ, thắng lợi này của Triệu Tiến là chuyện đương nhiên.
Tề Nhị Khuê và mấy nhân vật đầu lĩnh vẻ mặt đau khổ. Hai trận tỷ thí kết thúc rất nhanh. Bọn chúng ít nhiều đều có luyện võ, đại khái đều có thể nhìn đã hiểu ra, hai người bên mình so sánh về mọi mặt đều không bằng bên phía Triệu Tiến, sức lực, tốc độ thậm chí cả phản ứng khi gặp địch, đều kém rất nhiều. Những người trong cuộc có lẽ còn cảm thấy có thể ngăn cản, chống đỡ, thậm chí còn sai khi cho rằng có phần thắng, nhưng những người đứng xem lại nhìn ra thua kém nhiều lắm.
Vốn dĩ tưởng rằng bọn Triệu Tiến vài người mạnh, nhưng không ngờ rằng mạnh đến mức như vậy, còn muốn lấy lại mặt mũi. Hiện giờ thì khỏi cần phải nghĩ đến làm gì nữa.
- Hay lắm.
Đột nhiên có người hô lên một tiếng từ cổ họng, lại là tiếng hô của Tề Độc Nhãn từ đầu đến cuối không thốt một lời nào. Tề Độc Nhãn vừa hô vừa nhìn đám người của Tề Nhị Khuê, từ trong con mắt còn lại lộ vẻ giận dữ. Nói chung nhờ vào ánh lửa mọi người có thể nhìn ra, Tề Nhị Khuê và bọn họ bất chợt hiểu ra, vội vàng cố nặn ra nụ cười, theo đó hò reo tán thưởng, người nọ truyền người kia, chẳng hiểu gì cũng hò hét theo, không khí bỗng nhiên sôi nổi hẳn lên.
Đợi cho tiếng hò reo ngừng lại, Triệu Tiến lại nâng bát rượu ở trong tay lên, cao giọng hỏi:
- Đã phục chưa?
Bên kia theo bản năng cũng nâng bát rượu lên theo, vốn tưởng rằng Triệu Tiến nói mấy câu cho hợp tình cảnh, lại không nghĩ là thẳng thắn dứt khoát như vậy.
Tề Nhị Khuê bọn họ nhìn nhau, biều hiện trên nét mặt khác nhau, đến cuối cùng đều là nhăn nhó cười nói:
- Phục rồi.
Buổi chiều bị đội ngũ gia đinh của Triệu Tiến làm cho sợ hãi tán loạn, buổi tối đề xướng bàn tán tỷ võ. Kết cục hai người mạnh nhất bên mình bị người ta dễ dàng đánh bại. Trước mặt thanh thế lớn mạnh thế này, thật thà mà nói nằm phục xuống làm tiểu nhân cũng chẳng sai.
Nhận rõ cục diện, gạt bỏ suy nghĩ trong đầu, trong tiệc rượu tiếp theo đó, đám người của Tề Nhị Khuê này thái độ đều là hết mực cung kính. Cuối cùng mọi người hết sức vui mừng ra về. Triệu Tiến còn biết một chuyện rất lý thú. Hóa ra Tề Nhị Khuê được sắp xếp vị trí Hành lão đại, nhưng lại cấm kỵ gọi Đại Khuê, bởi vì cảnh ngộ của Võ Đại Lang trong Thủy Hử quá mức uất ức, không muốn dính dáng tới. Các huyện phủ nằm trong Từ Châu và Hoài An kề sát Sơn Đông đều có quy định này.
Trước khi tan tiệc, Triệu Tiến có ý riêng đi sang bên phía Tề Độc Nhãn chào hỏi, nói có chuyện gì cũng có thể cố gắng vào trong thành tìm hắn. Lần đầu tiên gặp mặt vị Độc Nhãn lão bá này còn cho rằng trầm mặc ít nói, lần này lại phát hiện vị Độc Nhãn lão bá này rất nắm chắc tiến thoái có chừng mực, có thể nói đỡ cho Tề Nhị Khuê tránh được không ít phiền phức. Người như vậy vẫn rất đáng để giao thiệp.
Ban đêm nghỉ ngơi, Triệu Tiến chia đám thủ hạ gia đinh thành mười người một tổ, luân phiên canh giữ. Mỗi tổ đều do hắn và người trong đám huynh đệ của hắn dẫn đầu. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy mấy chiếc xe ngựa của bọn họ, phía đông một chiếc, phía tây một chiếc, rất là lộn xộn. Nhưng quan sát kỹ sẽ thấy nửa đêm nếu có người muốn bất ngờ tiến vào, những xe ngựa này chính là trở ngại.
Trước khi đi ngủ, Triệu Tiến còn căn dặn đám gia đinh diễn luyện. Nếu như ban đêm có chuyện, mọi người nên đi từ đường nào ra, tập hợp ở nơi nào, lại phải phòng bị cái gì, đều dặn dò cẩn thận.
Việc này xem ra rất nhàm chán lôi thôi, nhưng thật sự gặp phải chuyện không may liên quan đến sống chết, thì có thể kịp thời phản kích, cứu mạng người.
Song cả một đêm đều rất bình yên. Lúc trời tờ mờ sáng, Tề Nhị Khuê còn sai người đến thăm hỏi, nói có cần phải chuẩn bị ăn sáng không.
Bữa ăn sáng chính là canh hầm xương dê, xương lợn tối qua, có bánh bột ngô mới nướng, mấy đĩa dưa muối, trong các nông hộ đây cũng có thể coi là bữa sáng thịnh soạn.lúc Tề Nhị Khuê sang bên này hỏi thăm, đội ngũ của Triệu Tiến đã bắt đầu tập hợp, sẵn sàng lên đường.
Lúc ăn sáng, Tề Nhị Khuê cung kính hỏi.
- Tiến gia, các huynh đệ trong thôn đợi để vận chuyển muối ra ngoài. Ngài xem đã có thể đi chưa?
Triệu Tiến gật đầu, Tề Nhị Khuê vội vã đi ra ngoài gọi to. Vẫn đang trong tháng giêng, cả bọn lấy muối xong cũng đều muốn gấp gáp quay về, nghe thấy cho phép đều xuất phát. Trong chốc lát Tề gia thôn vô cùng huyên náo, lúc mấy lớp đi sau cùng đang nhìn thấy bọn Triệu Tiến lên đường, không thể kìm nổi lẩm bẩm nói:
- Cứ phải giữ cả bọn lại cả một đêm, phục thì phục rồi, giở cái uy phong này ra đùa giỡn là có ý gì?
- Nói nhỏ một chút, buổi chiều đánh không lại, buổi tối đánh không lại, hắn nói gì thì bọn ta nghe nấy.
- Đi nhanh nhanh lên, đi nhanh một chút mới có thể về ăn uống một bữa. Bây giờ vị thiếu gia này là to nhất, đem uy phong ra đùa giỡn chúng ta cũng nên lắm.
Những câu tranh luận như thế đương nhiên là không để cho Triệu Tiến nghe được. Triệu Tiến cũng không để ý được đến việc như thế này. Hắn chỉ mở miệng nói:
- Đi Mao Thôn Tập.
Lẽ nào không đến thăm viếng đôi vợ chồng Truyền đầu Trịnh gia của Văn Hương Giáo ở Mao Thôn Tập. Nhưng đám gia đinh đều đến lúc này mới biết phải đi qua đó, hơn nữa bọn chúng cũng chẳng biết gì về vợ chồng Trịnh gia, chỉ là nghe theo lệnh chỉ huy.
Đối lập với Tề Nhị Khuê bên này, Truyền đầu Trịnh gia này Triệu Tiến rất cẩn thận. Hắn biết tín đồ Văn Hương giáo đông đảo, tai mắt khắp nơi. Hiện nay lại bị mình uy hiếp đè nén, càng trở nên gia tăng phòng bị. Tuy bề ngoài tỏ vẻ thần phục, nhưng mình bên này hơi có động tĩnh gì, tin tức chắc chắn sẽ lan truyền ra. Đôi vợ chồng Trịnh gia rất có khả năng biết trước tin tức mà cao chạy xa bay.
Cho nên lần này đưa ra kế hoạch đối phó với đôi vợ chồng Trịnh gia, Triệu Tiến chỉ nói với đồng bọn. Hắn thậm chí không sắp xếp Lưu Dũng sang bên đó theo dõi. Mọi thứ đều bí mật, sẽ chẳng có kẻ nào mai phục trước, sẽ không có tin tức gì bị lộ ra cả.
Bọn họ lúc rời đi, Tề Nhị Khuê không thể không tiễn theo vài dặm, lại còn nói mình sẽ thu gom bạc rồi vào thành. Còn như Lưu Dũng bố trí thám tử ở bên này, Triệu Tiến không hỏi, Lưu Dũng cũng không nói ra, giang hồ trà trộn tới gần hàng muối kiếm chút tiền bù vào, đây cũng là chuyện rất bình thường, ai cũng chẳng nghi ngờ.
Mao Thôn Tập ở phía đông bắc thành Từ Châu, cách thành trì khoảng mười dặm. Bên đó là đất nhiễm mặn không có hoa màu gì cả. Sở dĩ dân chúng tụ tập thành thôn xóm là vì bên đó có chợ. Trước khi mở Ca Hà, chỗ giao nhau giữa sông Hoàng Hà và Vận Hà là ở Từ Châu, thuyền bè thuận theo sông Hoàng Hà đi đến Hà Nam theo hướng đông, sẽ mang theo một ít thổ sản để buôn bán, kiếm thêm cho mình chút thu nhập, vào thành không thuận tiện. Mao Thôn Tập này là nơi thích hợp nhất, thợ thuyền vận chuyển trên Vận Hà cũng là làm việc này. Người chèo thuyền bè hai bên sông còn có thể mua bán ngay tại chỗ một ít hàng hóa của Từ Châu.
Bao nhiêu năm nay cứ như vậy, Mao Thôn Tập tuy là không có những món hàng lớn, nhưng cũng rất thịnh vượng. Song mở Ca Hà, Từ Châu lại cách xa Vận Hà, Mao Thôn Tập này cũng theo đó mà kém dần. Làm ăn buôn bán trên sông Hoàng Hà vẫn tiếp tục, nhưng cũng chỉ là duy trì. Theo tin tức mới biết gần đây nhất, Mao Thôn Tập bị Vân Sơn tự mua lại hầu hết.
Vòng qua đó, gần đến ba mươi dặm, cho dù là bọn Triệu trang bị gọn nhẹ mà tiến, cũng phải đi mất hơn hai canh giờ, lúc đi tới bên đó cũng đã sắp đến giờ ăn trưa rồi.
Truyền đầu của Văn Hương giáo khác với kẻ chứa chấp như Tề Nhị Khuê. Đến ngày phân phát muối, Tề Nhị Khuê có thể động viên hàng trăm thanh niên cường tráng phô trương thanh thế. Giáo chúng của Văn Hương giáo đều là những người dân bần hàn, căn bản chẳng có sức chiến đấu gì, chẳng cần phải lo lắng gì cả. Tới nơi cách thôn khoảng năm dặm sau khi tạm thời nghỉ ngơi chỉnh đốn, Triệu Tiến dẫn người áp sát lại gần.
Bên này lại không giống với Tề Gia Thôn, hơn nữa con đường men theo thôn lại rất khác nhau, ở nơi khác chẳng qua nhà cửa và sân có tường bao quanh, bên ngoài là đồng ruộng hoang vu. Còn ở bên ngoài Mao Thôn Tập thì là một sân rộng, trên những nơi đất trống toàn là những gò đống, nhìn từ xa giống như những thành lũy nhỏ, giữa “thành lũy” nhỏ có đầu người lô nhô, xe ngựa đi lại bên trong, không biết đang bận rộn cái gì.
Bọn Triệu Tiến trang bị vũ khí đầy đủ tiến áp sát, người khác không thể không chú ý, không ngờ cũng chẳng hề khiếp sợ, mười mấy hán tử cầm gậy gộc đi tới. Bọn họ mặc áo bông ngắn bình thường. Duy chỉ có điều không bình thường là người nào người nấy đều dùng vải quấn quanh đầu.