Hôm qua tăng binh Vân sơn Tự bắt người lấp hào, tuy nói đa số tăng binh dùng vải bao lấy đầu, nhưng cử chỉ thì không che giấu được. Trên dưới Hà Gia Trang đều biết rõ đây là đám tăng nhân Vân Sơn Tự. Lúc này cũng không còn lo lắng cũng không còn sợ gì nữa, sau việc này Hà Gia Trang bên này sẽ lật úp cả trời. Trải qua chuyện lần này trên dưới Hà Gia Trang tất nhiên căm thù đến tận xương tủy đối với hòa thượng tăng nhân, cũng không biết tăng nhân vừa mới xuất hiện này có phải người Vân Sơn Tự hay không. Lúc này bị nhìn thấy ở Hà Gia Trang chỉ có thể nói là xui xẻo.
Không mất bao lâu, một người mặc áo bào ngắn theo lối thương nhân bị dẫn tới, dưới ánh mặt trời cái đầu trọc lóc rõ ràng, đúng thật là một tăng nhân, hơn nữa địa vị trong chùa miếu chắc chắn không thấp. Bởi vì tăng nhân không có địa vị gì vốn sẽ không cạo tóc thường xuyên, đa số đều để tóc ngắn, chỉ người giàu có và địa vị cao mới có thể giữ đầu trọc.
Đợi khi đến trước mặt, Triệu Tiến sửng sốt, trước tiên đánh tiếng với các trưởng bối, sai người dẫn hòa thượng kia vào trong đại viện, bọn họ bên này tay chân cũng không chậm. Trần Vũ ngược lại có chút buồn bực nói.
- Hòa thượng này sao nhìn rất quen mắt?
Tới phòng trong của đại viện, Triệu Tiến cười hỏi.
- Như Huệ sư phụ, đang lúc như vầy ông đến có gì chỉ giáo sao?
Hòa thượng này đúng là Như Huệ tri khách tăng của Vân Sơn Tự.
Trên mặt hòa thượng Như Huệ rất dơ, còn có hai chỗ tím bầm, tuy nhiên có thể nhìn ra, vết dơ kia là tự mình bôi lên, vết tím bầm là vừa mới có được, trước sau như một chỉ có trán của Như Huệ đều đầy mồ hôi, ngồi ở đó thở khò khè.
Trong phòng chỉ có Triệu Tiến và Trần Thăng, bên ngoài còn có rất nhiều chuyện bận rộn, các huynh đệ đều ở bên ngoài, nhìn thấy Như Huệ hòa thượng dáng vẻ không bình tĩnh, Trần Thăng đứng dậy đi tới rót một bát nước trà, đương nhiên đã nguội ngắt rồi. Tuy nhiên Như Huệ hòa thượng lại không để ý đến, nhận lấy há to miệng uống xuống, lúc này mới coi như ổn định tinh thần.
Như Huệ không trả lời câu hỏi của Triệu Tiến, ngược lại đi thẳng vào chuyện chính dò hỏi.
- Triệu công tử, bần tăng mới vừa rồi nhìn thấy một đống xác chết được vận chuyển lên xe. Xin hỏi có phải là tăng binh bổn tự hay không?
Nói ra hai chữ "bổn tự" trên mặt Như Huệ lại có chút hưng phấn, đây đã lộ rõ thái độ của y, Triệu Tiến gật đầu, Như Huệ lại theo đó hỏi tiếp.
- Giết bao nhiêu người?
- Chết không đến bốn trăm.
Nghe được câu trả lời này, hòa thượng Như Huệ thở ra một hơi thật dài, trên mặt là thần tình buông lỏng, lập tức mở miệng nói.
- Tăng chúng bản tự hơn vạn người, người giúp việc càng nhiều, nhưng dốc hết toàn lực cũng chỉ được hơn ngàn tăng binh. Người bên trong bản tự luyện ra, người bên ngoài mời chào tới, kẻ không rõ lai lịch có không ít. Triệu công tử đại phát thần uy một trận đánh giết hơn bốn trăm xem như đã đánh gãy lưng của bọn chúng. Trút được mối giận mấy năm nay.
Mở đầu câu chuyện, Như Huệ hòa thượng tự mình thao thao bất tuyệt.
- Lần này Như Nan làm phải nói là rất chu đáo chặt chẽ. Chiều hôm qua Như Nan mới dẫn võ tăng thân tính xuống núi. Buổi tối bần tăng mới tình cờ biết bản tự chi dùng một số tiền lương rất lớn, hộ viện hạ viện các nơi đều bị điều đi, bần tăng lúc này mới biết không ổn. Tai mắt của Như Nan kia ở trong chùa rất đông, bần tăng chỉ dám vụng trộm chạy ra ngoài, sáng nay mới trộm được một con ngựa chạy tới bên này. Việc khẩn yếu này, ngay cả đưa tin cũng không đến kịp, bần tăng chỉ có thể tự mình tới.
Triệu Tiến và Trần Thăng liếc mắt nhìn nhau, không cần nói gì khác, vui mừng của Như Huệ hòa thượng này đích xác phát ra từ nội tâm, nếu như đây là ngụy tạo, thật sự quả thật rất thần kỳ rồi.
- Đại thể định rồi, đại thế định rồi, một vùng đất Từ Châu, hiện giờ chính là chỉ để ý đến lời của Triệu công tử cậu thôi.
Như Huệ hòa thượng nói tới đây vỗ tay khen ngợi.
Triệu Tiến giọng điệu trở nên nghiêm nghị.
- Như Huệ, tôi hỏi ông trả lời, thời gian cấp bách, chậm trễ không được.
Như Huệ điên điên khùng khùng nói chung cũng đã được dắt trở về tinh thần trấn định, ngồi ở đó gật đầu.
- Trong tăng binh ông có người tin cậy được không?
- Có, có mười mấy người xem như là đồ đệ, nhận được chiếu cố của bần tăng.
- Ngoại trừ tăng binh, trong Văn Sơn Tự ông có người tin dùng nào không?
- Có, khắp mọi chỗ đều có.
- Đầu não Vân Sơn Tự đều ở chỗ nào? Tiền tài Vân Sơn Tự đều ở chỗ nào?
- Đều ở Vân Sơn Tự ở núi Vân Long.
Một hỏi một trả lời, Như Huệ đã ổn định tinh thần, cũng theo kịp ý nghĩ của Triệu Tiến, y hiện giờ thật sự rất là hưng phấn. Triệu Tiến bên đó vừa dừng lại, y lại mở miệng nói.
- Nếu như không ở bản tự trên núi, Vân Sơn Tự cũng coi như chẳng còn nữa.
- Ông có người tin cẩn có thể dẫn đường không?
- Có!
- Ông có người tin cẩn có thể ở trong chùa mở cửa cho chúng tôi không?
- Có!
Như Huệ vừa trả lời, vừa từ từ nghiến chặt răng, y cảm giác được mục đích nhiều năm của mình sắp đạt được rồi. Triệu Tiến lúc này giọng điệu chậm dần, cười nói.
- Những việc này, ông giao ra thứ để làm bằng. Viết phong thư có thể làm được không?
Vấn đề này khiến cho Như Huệ sửng sốt, trầm ngâm một lát mới gật đầu nói.
- Hẳn là có thể.
Triệu Tiến cử động thân thể một cái, ôn hòa nhưng cứng rắn nói.
- Ông phải ở lại chỗ này, việc thành tâm nguyện của ông cũng thành, việc bại tất cả cùng nhau đi.
Nghe được câu này, Như Huệ lập tức sửng sốt, sau khi trầm mặc một hồi, thân thể bắt đầu run rẩy. Trần Thăng nhìn Triệu Tiến bên cạnh, nhận thấy vẻ mặt hắn thần sắc kiên nhẫn im lặng, y cũng không nói gì.
Qua một lát, Như Huệ hòa thượng không còn run rẩy nữa, trên mặt lại có nét cười nhàn nhạt, mở miệng chậm rãi nói.
- Nhiều năm như vậy, cái ghế quản sự quản nhân béo bở đều bị một đám phương trượng và Như Nan chiếm mất. Người không vừa lòng càng ngày càng nhiều. Người bần tăng có thể tin dùng cũng càng lúc càng nhiều.
Như Huệ hòa thượng nhìn Triệu Tiến lại nhìn Trần Thăng nói tiếp.
- Bên trong đó có tai mắt ngầm của phương trượng và Như Nan chui vào, còn có thuyết khách Tiết Hiểu Tông phái tới lôi kéo. Tuy nhiên rất nhiều người đều có thâm thù. Giết người cướp của. Đó không phải thâm cừu đại hận hay sao? Chớ đừng nói đến lúc cha ta viên tịch trong chùa bao nhiêu người cũng đều viên tịch theo, thật coi tất cả không có mắt sao? Triệu công tử, làm phiền lấy giấy bút ra đây đi.
Trần Thẳng nói một câu "Đệ đi lấy" ngay sau đó rời khỏi phòng đi làm. Triệu Tiến mở miệng nói.
- Như Huệ sư phụ, người dẫn đường mở cửa trước tiên cần phải cân nhắc đắn đo. Không được tìm người lấy đại cục làm trọng gì. Vừa nghe Vân Sơn Tự sắp bị diệt tới nơi, cừu hận nhà mình đã quên sạch trơn. Nói như vậy cũng không có gì tốt với ông và tôi.
Sau khi nghe Triệu Tiến nói, Như Huệ cười lạnh một tiếng.
- Đại cục? Nếu có điều này, Vân Sơn tự sao lại đến nước như hôm nay.
Không bao lâu, Trần Thăng cầm giấy bút trở lại, Triệu Tiến thì lại rời khỏi đi ra sân.
Triệu Tiến ở trong đại viện truyền đi mệnh lệnh.
- Hai đội tân binh cuối cùng trấn thủ canh gác. Người bị thương do trang dân Hà Gia Trang chăm sóc, những người còn lại sau khi ăn trưa xong lập tức nghỉ ngơi. Kẻ nào ồn ào phạt thật nặng.
Các nơi bên ngoài còn đang bận rộn, những người đóng quân đang vận chuyển kiểm kê xác chết, còn người các nơi khác tới thì lục tục kéo nhau trở về, chỉ còn Vương Triệu Tĩnh và người nhà y kéo sang lưu lại đây.
Nhìn thấy Triệu Tiến đi ra, Triệu Chấn Đường và Trần Vũ còn có Đổng Cát Khoa bên kia đi tới. Đến trước mặt, Trần Vũ cười nói.
- Các con làm việc rất có lớp lang mấy tên lão già chúng ta cũng không cần phải lưu lại ở bên này làm loạn thêm các con. Chúng ta quay về trước. Tiểu Tiến, con có việc gì cần giúp đỡ không?
Triệu Tiến trầm ngâm một lát, mở miệng nói.
- Làm phiền Trần thúc làm chủ sự tình Hà Gia Trang gặp phải bọn cướp tập kích đêm qua. Những quân trú đóng kia chính là nhân chứng tốt nhất, hết thảy cứ chiếu theo lời của Loan thiên tổng mới vừa rồi kia định ra.
Nếu như các bậc trưởng bối có thể thỉnh những người này đến, hai bên thông đồng với nhau khẳng định rất dễ dàng, chớ đừng nói chi bọn họ vì quân công của bản thân khẳng định sẽ cắn chặt thân phận những xác người đó.
Trần Vũ liếc nhìn Triệu Chấn Đường, gật đầu nói.
- Làm như vậy vừa thỏa đáng vừa dễ dàng.
Đầu tiên vứt bỏ phiền phức giết người ra, sau đó không lộ ra thực lực của mình trước người khác. Triệu Tiến làm như vậy đích xác rất chu đáo. Đổng Cát Khoa bên cạnh lại nhịn không được lo lắng nói.
- Vân Sơn Tự kia sau lưng nghe noi là có Thái giám, sẽ có phiền phức gì khác hay không?
Hoạn quan có thể có thân phận Thái giám, đó đều là đại nhân vật không được xem thường. Trên mặt đất Nam Trực Lệ, đây là nhân vật đứng đầu ở chỗ cao nhất. Cùng thứ bậc như thế không vượt quá mười người, đắc tội với chỗ lớn như vậy, khẳng định sẽ có phiền phức to.
Triệu Tiến chỉ vào những xác chết chứa trên xe ngựa vận chuyển đi nói.
- Đổng thúc, phiền phức như vậy cũng đã dẹp yên rồi thì sợ phiền phức gì khác nữa hay sao?
Ba vị trưởng bối bên này đều sửng sốt, lập tức đều phải bật cười, Triệu Chấn Đường liền nắm lấy Đổng Cát Khoa xoay người, vừa đi vừa cười nói.
- Đứa nhỏ này còn hiểu chuyện hơn chúng ta, chúng ta chớ có ở chỗ này làm loạn thêm nữa.
Triệu Tiến lại nói một việc khác.
- Ngoại trừ những quân trú đóng kia, những người sang đây chi viện mỗi vị được thêm ba lượng bạc. Quan trên của bọn họ cần bao nhiêu, thỉnh mấy vị thúc thúc tự mình định đoạt lấy. Đến lúc nói cho tiểu điệt biết khoản mục là được.
Đổng Cát Khoa quay đầu lại cười nói.
- Chút bạc này còn cần con để tâm sao? Làm chuyện của con đi!
Triệu Tiến cười trả lời.
- Tiểu điệt hiện giờ bản thân ở ngoài thành, cũng muốn bán chút nhân tình của mình ra ngoài.
Từng chiếc xe ngựa rời khỏi, các đội sau khi ăn trưa xong về doanh phòng nghỉ ngơi. Hai đội trấn thủ tuần tra kia cũng đã ngáp dài liên tục, vừa đi vừa xoa mắt, toàn bộ đại việc Hà gia và cả Hà Gia Trang đều yên tĩnh.