Triệu Tiến cười lắc đầu, không tiếp lời của y, ngược lại nói:
- Huynh hiện giờ dậy sớm và buổi tối luyện võ rèn luyện sức khoẻ, đệ cũng như vậy chứ?
Trần Thăng bên đó gật đầu, Triệu Tiến nói:
- Chúng ta nhất định không thể buông thả. Chém giết sống chết, những tiểu tử bên dưới, dựa vào chính là bản lĩnh của những người như chúng ta, một khi buông lỏng thì cái gì cũng không có nữa.
- Điều này đệ biết, các huynh đệ cũng đừng lơi lỏng.
Trần Thăng đáp lại một câu, uống một hớp trà xong lại trầm giọng hỏi:
- Chúng ta thực sự phải ra khỏi thành sao? Ở trong này gió êm sóng lặng, một khi ra ngoài thì có thể sẽ không giống thế nữa.
Triệu Tiến trịnh trọng gật đầu, ngẫm nghĩ rồi nói:
- Gà con được vỏ trứng bảo vệ, che gió che mưa, nhưng nếu làm vỡ cái vỏ này, thì bị chết ở bên trong thôi.
Việc ra khỏi thành không chỉ là bọn họ bàn luận, cả thành Từ Châu này đều đang bàn luận.
Lý thư biện sau khi biết được tin tức ở chỗ Triệu Tiến, lập tức về nha môn bẩm báo, nghe nói những tráng niên này sắp rời khỏi thành, trên dưới nha môn đều thở phào, đám Triệu Tiến không đắc tội được, nhưng việc này được báo lên trên, cũng có nghĩa là vô cùng phiền phức.
Nhưng so với cái tin Triệu Tiến sắp ra khỏi thành, việc mấy trăm tráng niên kêu gọi nhau tụ tập lại không tính là gì cả. Triệu Tiến quật khởi, không chỉ là áp chế các thế lực cường hào trong thành, đến quan phủ cũng bị hắn chèn ép không thở nổi, nơm nớp lo sợ không dám có chút sai sót nào.
Tuy nói mọi người cũng hiểu rõ, Triệu tiến sắp đến Hà Gia Trang, chỗ trong thành này cũng sẽ không bỏ đi, nhưng không có con hùm này bên cạnh, thì cũng sống nhẹ nhõm hơn chút, lợi ích cũng có thể nhiều hơn chút.
Càng đừng nói Tri châu Đồng Hoài Tổ nữa, y thân là Tri châu Từ Châu, là quan to chăn nuôi quản lý địa phương Từ Châu này, nhưng hào cường khắp Từ Châu càng có những quái vật lớn như Vân Sơn Tự, rất nhiều nơi căn bản không cần chức Tri châu của ông ta quản việc, nhưng trên mặt mọi người vẫn cho qua, lệ thường nên có cũng đều có.
Nhưng sau khi Triệu Tiến xuẩt hiện, tất cả hoàn toàn khác. Triệu Tiến làm việc căn bản không có nể nang thể diện mặt mũi gì. Trước nay sau khi xong việc, mới đến tìm quan phủ làm chút thủ tục, làm cho Đồng Tri châu giống như một sư gia. Tuy nói cũng có bạc thường lệ, hơn nữa không hề ít hơn trước đây, nhưng lúc cầm chỗ tiền này, không cảm thấy được thu lễ, ngược lại là cảm giác lĩnh thưởng, điều này khiến Đồng Tri châu thực sự chịu không nổi.
Hơn nữa Triệu Tiến quật khởi, theo thời gian lớn mạnh, Đồng Tri châu cảm nhận được thái độ trên dưới trong nha môn có chút thay đổi, giống như không nghe lời nữa, tất cả đều làm việc qua loa. Nhất là khi Đồng tri châu thấy Triệu Tiến phân phó việc gì, trên dưới nha môn đều tích cực ứng đối, đối lập này khiến Tri châu đại nhân không cảm giác được lạc thú làm quan.
Học hành gian khổ ngồi lên được vị trí này, ngoại trừ việc kiếm tiền, còn cần hưởng thụ cảm giác người trên người này. Nhưng không cảm thấy cao cao tại thượng, hơn nữa làm việc hành chính phải cẩn thận, sợ chọc giận đến cường hào trẻ trong thành, điều này khiến người ta làm sao chịu nổi chứ.
Vừa nghe nói Triệu Tiến sẽ rời khỏi Từ châu, cho dù chỉ là không thường xuyên ra vào nội thành Từ châu, Đồng Tri châu đều cảm thấy cả người nhẹ nhõm. Sau khi nghe được cái tin này, lập tức sai nhà bếp nấu mấy món ngon, sau đó mở một vò danh tửu Hán Tỉnh. Rượu này quá mạnh, Đồng Tri châu mặc dù thích nhưng không thể uống nhiều, mỗi lần uống là say, cho nên chỉ có những lúc tâm tình tốt mới làm như thế.
Tự ông ta uống rượu với thê thiếp của mình, Vương sư gia cũng nhàn rỗi. Vương sư gia ở trong nha môn này cũng là một nhân vậy có cân lượng. Không thiếu người đến nịnh nọt, Lưu thư biện Hộ phòng cũng thường tự tìm đến cửa mời khách.
Từ trước người bên cạnh quan phủ ăn uống đều đến Vân Sơn Lầu. Từ sau khi Triệu Tiến phá hết mặt mũi Vân Sơn Lầu, mọi người đều quen đến Ngọc Liễu Cư, thậm chí Bài Cốt Trương, trong lòng mọi người đều hiểu rất rõ cẩn thận là hơn, tránh đắc tội Triệu Tiến. Lần này Vương sư gia và Lưu Thư biện đến Ngọc Liễu Cư, thuê luôn phòng riêng ở bên đó.
Địa vị quyền thế của Hộ phòng Lưu thư biện trong nha môn vẫn mạnh hơn Lý thư biện của Hình phòng. Bởi vì việc thu lương thu thuế đều qua tay Hộ phòng, béo bở đầy đủ, trên phải coi trọng, dưới phải nịnh bợ. Nhưng vị trí này muốn ngồi lâu dài, phiền phức ít chút, thì phải có giao tình tốt với sư gia, cho nên quan hệ của hai người luôn tốt đẹp.
Triệu Tiến sắp rời khỏi Từ Châu sống ở nơi khác, đây là việc lớn vô cùng, hai vị này gặp nhau tiệc rượu, nghị luận cũng là về cái này.
Lưu Thư Biện uống một chút rượu, lời liền nhiều hơn chút.
- Trong thành làm tốt thế này, lại cứ muốn đến Hà Gia Trang, Vân Sơn Tự đó bó chân bó tay trong thành rồi, ở ngoài thành lại không lương thiện như thế. Bao nhiêu người vô thanh vô tức mất rồi, lão Triệu cũng không biết nhắc nhở một câu.
Vương sư gia nhấp một ngụm rượu, cười gật gật đầu nói.
- Chuột già trong thành Từ Châu cũng không đến. Các đường thu tiền, lương thực, muối lậu, khai thác than cùng với thuyền đi trên nước ở ngoài thành. Tiểu tử Triệu gia này lại làm ra được rượu ngon. Trong thành vẫn có thể ở được, ngoài thành thì chưa chắc đâu.
Một ngụm rượu mạnh xuống bụng, Lưu thư biện thỏa mãn khà một cái, lắc đầu nói:
- Khổng Cửu Anh bên đó vẫn không có động tĩnh, nhưng nhân vật thế này nhất định sẽ không nhẫn nhịn mà nuốt một bụng thiệt. Tiểu tử Triệu gia này hành sự tuy bá đạo nhưng rượu này nấu rát ngon. Nhưng đừng có xảy ra việc khác, không bao giờ uống được rượu này nữa.
Vương sư gia cầm đũa gắp một miếng thịt gà để vào trong bát, cười tít mắt không nói gì, Lưu thư biện tự nói:
- Ngoài thành lại đâu chỉ có Khổng Cửu Anh và Vân Sơn Tự. Từ gia khai thác than lẽ nào là nhà lương thiện. Ai cũng biết khai thác than lợi lớn, nhưng ai cũng không lấy được khỏi tay Từ gia.
Vương sư gia cười ngắt lời.
- Lão Lưu, ông là sợ Triệu Tiến đi rồi, ông thu lương không dễ chứ gì. Nói một câu với Triệu đại đao bên đó là được rồi.
Lưu thư biện ngẩn người, lập tức cười ha hả, rót đầy cho Vương sư gia, sau đó tự rót cho mình, cụng ly rồi uống cạn, cười nói:
- Vương tiên sinh tuệ nhãn. Nhưng tôi và lão Triệu bên đó cũng không có giao tình quá thân. Vương tiên sinh ngài và lão Triệu qua lại nhiều, lại có chỗ đứng này, nói chuyện sẽ dễ dàng hơn. Mấy tháng nay thu lương thu thuế quả thực là dễ dàng, tốt gấp ba lần trước đây, nếu để tâm, cũng đến bốn lần ấy.
Hoàng lương quốc thuế, nói là hoàn toàn chính đáng, nhưng ai cũng không muốn nộp thành quả mình vất vả thu hoạch được lên trên. Dân chúng bình thường đã thế, cường hào địa chủ cũng thế, tuy nói có khoa cử công danh có thể miễn trừ thuế má. Nhưng địa phương Từ châu văn khí yếu kém, người có công danh quả thực không nhiều, cường hào địa chủ không nộp, nộp ít nên đều phải dựa vào hối lộ và vũ lực.
Các nơi kỳ thực đều như thế, không chỉ có một mình Từ Châu, mọi người muốn thu hoàng lương quốc thuế, muốn dùng cường lực, luôn luôn là bổ khoái sai nhân trong nha môn cùng thuế sử Hộ phòng xuống nhà dân, dùng vũ lực cưỡng chế ép buộc. Cách này ở nơi khác còn có thế, ở Từ Châu thực lòng không dùng được, khắp nơi thượng võ. Mấy chục thậm chĩ trên trăm người trong nha môn, cầm đao xích đáng cái gì, sống mái với nhau ai thèm để ý thân phận quan phủ.
Cho nên ở địa phương Từ Châu, cường lực thế này chỉ đối phó với dân chúng thấp cổ bé họng, nhưng trên đầu những người thấp cổ bé họng không vớt được bao nhiêu béo bở, đầu to còn ở trên người đại địa chủ. Hộ phòng bốn huyện cả Từ Châu so với nơi khác, béo bở cũng không dày bằng.
Nhưng sau khi Triệu Tiến quật khởi, châu thành Từ Châu bên này không giống thế nữa. Bộ khoái hiệp trợ trưng lương thu thuế là thường lệ. Triệu Chấn Đường cũng là một viên Bộ khoái, điều này ghê gớm lắm. Trưng lương thu thuế cho dù ông ta ra mặt hay không, nhân vật các lộ luôn phải để tâm. Đắc tội Triệu lão thái gia là đắc tội Triệu Tiến Triệu đại gia, thế thì hỏng bét.
Có một tầng dính dấp này, những tháng nay Hộ phòng trưng lương thu thuế đặc biệt thuận lợi, đến hạ viện và thôn trang của Vân Sơn Tự cũng phải rất là cẩn thận. Tuy nói những thứ này không thiếu được phần của Triệu Chấn Đường, nhưng vào trong hầu bao của mình càng nhiều. Sắp tới Triệu Tiến vừa rời thành, uy hiếp này sẽ kém đi rất nhiều, chỗ tốt trở nên ít, Lưu thư biện ở Hộ phòng đương nhiên sốt ruột rồi.
Sở dĩ Lưu thư biện và Vương sư gia nói việc này là vì thu nhiều, chỗ Vương sư gia cũng được lấy nhiều, lợi ích của mọi người tương quan, để Vương sư gia bên này đi khuyên bảo càng thích hợp.
Lời nói đến nước này, nụ cười trên mặt Vương sư gia trước sau không đổi, chậm rãi ngồi đó ăn uống, Hộ phòng Lưu thư biện xưa nay cũng là người bình tĩnh, lúc này lại có chút nóng vội.
- Từ Châu chúng ta cái khác không được, thịt dê này nướng thực sự ngon, cực thích hợp với danh tửu Hán Tỉnh này.
Vương sư gia chậm chạp nói một câu, thấy Lưu Thư biện đối diện đã sốt ruột lắm rồi, y mới hạ chén rượu xuống.
Lưu thư biện nghiêng người về phía trước, còn chưa đợi mở miệng, Vương sư gia giơ tay ngăn y lại, sau đó thản nhiên hỏi:
- Ông có phải là cảm thấy tên Triệu Tiến đó rời khỏi thì thành Từ Châu sẽ không ổn không?
- Trong thành này, còn có thành trì và vương pháp chiếu ứng. Lão Trần và lão Triệu cũng là nhân vật, càng đừng nói thanh quy như thế người nhà như ngọn núi lớn. Ra khỏi thành đi còn có thể có cái gì tốt? Cường hào các lộ canh chằm chặp, nói cho rõ ra, Triệu Tiến sống chết không liên quan gì đến chúng ta, nhưng hắn nếu ở lại trong thành, trên trên dưới dưới đều tốt mà.
Lưu Thư biện nói rất thẳng thắn thành thật.
Vương sư gia chậm rãi lắc đầu, cười nói:
- Ông cho rằng hắn rời khỏi thì cái thành Từ Châu này liền không ổn à? Sai? Tôi thấy hắn đây là rồng về... Lời này đại nghịch rồi, đây là hổ nhập sơn khâu.
Thân làm sư gia, nghiền ngẫm từng chữ cũng là bản chức. Rồng chỉ hoàng quyền thiên tử, dùng để so sánh không tránh khỏi nghịch lý, nhưng ý tứ nói rất rõ ràng.
Lưu thư biện ngẩn người, Vương sư gia vỗ nhẹ bàn tay lên mặt bàn, cười nói tiếp:
- Ông cảm thấy thành trì và vương pháp này là nhờ bảo hộ của cái tên Triệu Tiến đó, tôi thấy đây lại là một sợi dây trói buộc. Lưu huynh. Ông nghĩ mà xem, trong thành này, có vương pháp trói buộc, trên tay hắn bao nhiêu mạng người rồi? Tôi thấy đây chính là thu lại đấy. Cái tên Triệu Tiến này tuổi còn nhỏ, làm việc lại rất có trình tự, hắn vẫn nể mặt nể mũi, chính là sợ xúc phạm vương pháp.
- Hắn vẫn sợ vương pháp cũng là thực.
Lưu Thư biện hỏi ngược lại một câu, sau đó lại thì thào tự nói, Triệu Tiến hành sự giống như là kiêu ngạo nhưng trên đường lớn không tránh khỏi mắc lỗi. Giết người tuy nhiều nhưng đều là bắt giữ đạo tặc và bị ép tự vệ, cho dù náo loạn đến quan phủ cũng không sợ.
- Ông thấy hắn lần này rời khỏi thành là tại sao, nói là để làm càng nhiều rượu, tôi thấy hắn là để nuôi dưỡng thêm càng nhiều người. Trong thành này, hơn hai trăm người của hắn chính là rắc rối, người càng nhiều thì rắc rối càng lớn.
Vương sư gia cố ý hạn giọng thấp xuống, ngả người ra trước, nói:
- Hắn rời thành lần này, chúng ta không những không thể xa cách, ngược lại càng phải nịnh nọt thêm.
- Hả?