Vẻ mặt của từng huynh đệ đều nghiêm nghị, Triệu Tiến nói tiếp.
- Đội ngũ không có cách nào cứng cỏi công vào, vả lại người ít. Nhưng tám trăm tăng binh của Vân Sơn Tự thì có thể, nhân mã thêm cả tăng binh, là có thể đón đánh rồi.
Đổng Băng Phong vẻ mặt trầm trọng nói.
- Nhiều người như vậy, tân đinh bên này chúng ta nhiều lắm.
Trần Thăng lắc đầu nói.
- Đánh không lại cũng phải liều mạng. Ngươi tưởng rằng bọn chúng sẽ cho chúng ta con đường sống sao?
Qua từng trận chém giết, nhiều mạng người như vậy, càng khỏi phải nói đến lợi ích của tửu phường này, một món vàng bạc lớn tích trữ trong viện, lại còn cả quyền lực, tiếng nói ở đất Từ Châu này, bất luận là một việc nào cũng là một mất một còn.
Triệu Tiến mở miệng nói một câu.
- Sống hay chết, cứ phải đánh mới biết được.
Hắn có thể cảm thấy được đám huynh đệ đều hơi bi quan. Triệu Tiến không khuyên giải. Thực lực hai bên đều bày ra như vậy, có nói gì cũng vô dụng.
- Cổng nhỏ bịt chết lại, ba cổng lớn giữ chặt, sắp xếp thêm người canh giữ. Có bịt chết lại bọn chúng vẫn cứ vào được, bọn ta lại không thể ra được.
- Cái gì, còn muốn đi ra ngoài đánh?
Nghe thấy câu này của Triệu Tiến, Thạch Mãn Cường buột miệng nói. Triệu Tiến gật gật đầu, chỉ xung quanh tường viện nói.
- Đệ nhìn xem tường cao này, lại nhìn bố trí bên trong, đệ cho rằng có thể giữ được sao?
Đại viện Hà gia tường rất dầy rất cao, bên trong cũng có bệ để bước lên. Nhưng bố trí tường và công sự như vậy, chỉ là hơn so với các nhà bình thường khác.
Xung quanh Từ Châu dẫu sao cũng coi như là thanh bình. Trạch viện Hà gia cách thành trì khoảng một ngày đường cũng không đến mức phải tu sửa thành dáng vẻ như bảo trại.
Đại viện tường cao như vậy, ngăn trở loạn tặc thì có thể. Nhưng thực sự hơn một ngàn tên tội phạm, tư binh muốn kéo tới vây đánh, những sự bố trí này đúng thật là chẳng có chỗ hữu dụng gì.
- Vừa rồi đội ngũ kỵ binh kia khinh địch, đợi cho đến khi cả đại đội đến, bọn chúng không cần dùng cách khác, cứ coi là cầm đá tảng ném loạn vào. Như vậy có thể bọn ta không thể ngóc đầu lên. Đến lúc phá vỡ bức tường này, xông thẳng vào.
Triệu Tiến mô tả tình cảnh sắp xảy ra.
Thạch Mãn Cường giật mình, vội gật đầu nói.
- Đây này giống như cách chúng ta trông coi tửu phường, phải rải người ra. Đệ đây sẽ đi sắp xếp sự tình bên đó.
Trong sân những thứ khác không nói đến, sức người rất đầy đủ, Thạch Mãn Cường bên đó sắp đặt thoáng chốc, lập tức các đội bắt đầu di chuyển.
Triệu Tiến lại sắp đặt.
- Đội tân binh giữ cổng, đội lão binh ra ngoài đánh, Vệ sở và những tân binh có thể tin được đều mang đi theo.
Triệu Tiến vẫn rất bình tĩnh phân chia và cắt đặt. Biểu hiện này của hắn khiến cho đám huynh đệ bình tĩnh hơn rất nhiều. Cát Hương nhìn qua tường viện phía tây, đột nhiên mở miệng nói.
- Chúng ta đưa những người này ra hẳn là biết chạy chứ, viện binh trong thành không biết khi nào tới?
Trần Thăng cười nhạt nói.
- Đợi y quay về, cổng đã đóng rồi. Y có thể làm gì được ở trong thành? Cứ coi như là có thể vào được thành, cứ coi như là có thể tập trung được viện binh, đến lúc đó thì cổng thành cũng đã đóng rồi, vẫn là không ra được.
Vì đề phòng trộm cướp và loạn dân, ngoài những ngày lễ tết, cổng thành vào ban đêm sau khi đóng lại tuyệt đối sẽ không mở ra. Mọi người vừa nghĩ cũng đã hiểu ra. Thach Mãn Cường trở lại bên này hơi buồn bực một chút, ngẩng đầu nói:
- Xem ra cứ cho là chúng ta không đánh, bọn chúng cũng muốn ra tay đêm nay.
Tất cả mọi người đều gật đầu, Triệu Tiến vỗ vỗ tay, cười nói:
- Huynh đệ bọn ta mấy người đối mặt với hơn trăm, đều có thể thắng trở về. Hiện nay trong tay chúng ta có tới hơn sáu trăm người, sợ cái gì, ai về đội của người đó trông coi. Đợi lệnh của ta.
Đám huynh đệ ai về đội của người đó. Đội của Trần Thăng và Triệu Tiến đều ở ngay bên mình, cho nên không nhúc nhích. Hai người ngồi lên thành giường đã làm thành công sự che chắn. Trần Thăng thử miết trên vỏ đao, chợt mở miệng nói:
- Nếu như có chuyện xấu gì, không biết Vương Triệu Tĩnh trong bụng có nghĩ là may mắn không, có cảm thấy rút thân ra kịp khỏi đám người chúng ta không?
- Đùa à, nều như người được bố trí kia có thể trở về báo tin. Vương Triệu Tĩnh chắc chắn sẽ đến cùng.
Trần Thăng lại buồn bã nói.
- Triệu Tiến, chờ một chút đệ sẽ dẫn người xông ra. Huynh ở lại đây để chủ trì.
Triệu Tiến chẳng vui vẻ gì nói.
- Chưa từng thấy đệ nói nhiều lời vô nghĩa như thế. Đại Thăng đệ đừng có lải nhải như thế nữa đi. Hai bọn ta không xông ra, làm sao có thể giữ được thế trận. Ngươi cho rằng đội lão binh có bao nhiêu người đã thật nhìn thấy máu rồi?
Trần Thăng lại chẳng nói gì nữa, chỉ là gật gật đầu, trầm ngâm một lát lại nói:
- Nếu như bọn ta đều là kỵ binh. Bây giờ đã xông thẳng ra rồi, việc gì phải tử thủ ở chỗ này.
Triệu Tiến không nhịn được cười, lắc đầu nói:
- Thật sự có sáu trăm kỵ binh, vậy thì thật sự ăn đứt đám bên ngoài kia. Sau đó giết luôn đám tăng binh chạy đến nửa đường. Nói đi phải nói lại, nếu chúng ta thật sự có sức mạnh lớn như thế, ai dám đến chọc vào. Nhưng hơn sáu trăm con ngựa, tiêu phí vào đó rất lớn.
Nói tới đây, Triệu Tiến không kìm nổi động đậy người một chút, áo giáp vẫn không tháo ra. Thật ra không phải là cảm giác nặng nề, mà là đội nhân mã sau khi rút ra xa, lưng của hắn đang toát mồ hôi. Là căng thẳng hay là sợ hãi, bản thân Triệu Tiến cũng chẳng thể nói rõ.
- Tất cả lão binh mặc giáp trụ chia đều thành đội thứ nhất và đội thứ hai..
Ra mệnh lệnh xong, Triệu Tiến trầm ngâm một lát, ở đó điểm danh hai mươi mấy người. Những người này đều là con cháu Vệ sở và các nơi trong thành. Nói thẳng ra những người này đều là có gốc gác. Bọn họ không thể có ý đồ khác. Bởi vì thật sự nếu có vấn đề gi, người nhà và họ hàng đều sẽ đen đủi theo.
Triệu Tiến lại nói.
- Đợi một chút rồi hành động theo đội của ta, không được vượt qua hàng thứ nhất của đội ta, không được gây trở ngại cho đội phía sau. Việc còn lại không quan tâm, cứ giết địch là được rồi.
Những người mà hắn điểm danh cũng không chỉ là tin tưởng, mà là bọn họ có tài nghệ, xem ra có gan, không phải là những gia đinh mới tầm thường, có quả đoán như Triệu Tiến. Hắn vừa điểm danh, những người này nét mặt đều có vẻ hưng phấn, chỉ có một vài người hơi do dự một chút, nhưng cũng không nói ra điều gì. Đất Từ Châu thượng võ dũng cảm, lâm trận bỏ trốn về sau đừng có nghĩ đến ngẩng đầu lên.
Bố trí sắp đặt các đội trong viện cũng điều chỉnh lại. Bốn đội lão binh phụ trách cả bốn phía, ba đội tân binh phụ trách một cửa lớn, hai đội tân binh phụ trách một mặt tường, còn lại thì làm đội dự bị. Các cung thủ vẫn ở trên vọng lâu tạm thời bước lên bệ cao nhìn xung quanh. Tấm gỗ che chắn lẽ dĩ nhiên cũng được điều chỉnh lại, thật ra Lưu Dũng sau khi nhìn thấy những hòn đá trên mặt đất linh cơ vừa động, sắp đặt người nhặt lên tập trung lại. Những thứ này từ trên cao ném xuống cũng có thể gây sát thương.
Trong viện mọi thứ đã sắp xếp tương đối, tất cả mọi người đều là trong tình trạng nghỉ ngơi đợi lệnh. Triệu Tiến bước lên bệ gỗ nhìn ra bên ngoài. Đội kỵ binh tập kích vẫn còn dừng ở đó, nơi đó thậm chí còn đốt lên hai đống lửa trại, đa số đều đã xuống ngựa, chỉ có mười mấy người cưỡi ngựa đang vây đi vòng quanh Hà Gia Trang. Xem chừng bọn chúng lơi lỏng cảnh giác.
- Đại ca, mộc rào cự mã bên ngoài có cần phải dựng lên lại không?
Triệu Tiến bất đắc dĩ trả lời.
- Không cần, những thứ đó chỉ trở ngại đối với đội kỵ binh, bộ binh rất dễ dời đi.
Đây là lần đầu tiên hắn phòng thủ đón đánh, kinh nghiệm thiếu rất nhiều. Rất nhiều việc nghĩ là lẽ dĩ nhiên, rất nhiều việc ban đầu lo liệu không nghĩ ra. May mắn duy nhất đó là có kinh hãi mà không có nguy hiểm để ứng phó.
Sau khi làm xong những việc này, Triệu Tiến bên này lần đầu mở ra cổng lớn phía nam. Đội nhân mã bên đó lập tức tất cả lên ngựa, bên này chỉ đành rút trở lại.
Tuy là khai chiến ở trên đường phố, một bên có cung tên yểm hộ, đội kỵ binh cũng không chiếm được ưu thế nhiều lắm. Nhưng Triệu Tiến không dám cho những gia đinh chưa trải qua chiến trận xáp lại tấn công đội kỵ binh, rất có khả năng chỉ loáng một cái là bại vong.
Đừng nói là những tân binh chưa nhìn thấy trận chém giết nào. Theo lời dạy của nhị thúc Triệu Chấn Hưng, được xưng là bộ đội tinh nhuệ, bị kỵ binh của đối phương xông vào một cái là có thể vỡ tan. Người nhà mình vẫn là không nên mạo hiểm thì hơn.
Hai bên chỉ có thể duy trì giằng co như vậy, bên trong viện đã thắp đuốc và đèn lồng, đội kỵ binh bên kia cũng đốt lửa trại lên. Còn ở những nơi khác của Hà gia trang cả một vùng vẫn tối như mực. Ai cũng không dám thắp đèn lên vào lúc này, ngộ nhỡ rước họa, tội gì phải thế.
Ra không được, chỉ đành yên lặng mà chờ. Trong viện không ai nói câu nào, tiếng thở cũng rất nặng nề. Ai cũng biết chỉ một lát nữa quân địch sẽ ồ ạt tập kích. Sống chết ngay trước mặt. Những người trẻ tuổi mới sơ qua chiến trường chẳng có ai là không căng thẳng.
Chu Học Trí trốn mãi ở trong phòng lật đật đi ra. Vốn đám gia đinh ở trong viện đã rất căng thẳng rồi. Nhưng so với Chu Học Trí này vẫn coi như là điềm tĩnh. Nét mặt của Chu Học Trí đã nhợt nhạt không còn tí máu nào, lúc đi lại người cứ run lẩy bẩy.