Đại viện rất trống trải rộng mở, không có những bức tường chia khoảng cách như những gia đình giàu có bình thường. Tuy rằng liếc mắt một cái còn không thấy rõ hết thảy nhưng có thể thấy được đội ngũ tầng tầng lớp lớp đứng bên trong.
Đây là có chuyện gì? Tại sao đội ngũ đứng đầu tiên mỗi người đều mặc khôi giáp ? Hơn nữa còn che kín như thế, đây là trọng giáp nha!
Một hàng trường mâu kia lại là có chuyện gì ? Mười mấy người đứng trước cách nhau gần như vậy, khoảng cách giữa hai bên còn bị trường mâu phía sau bổ sung, thế này người ta còn xung phong thế nào được ? Trường mâu trong tay đỡ được cây này chắn không được cây kia, đao cầm trong tay lại không đủ dài, phải làm sao bây giờ ?
Lũ tăng binh xông lên trước nhất muốn dừng lại, ít nhất cũng phải tránh đi cái mặt trọng giáp lành lạnh trước mặt, trường thương như rừng của cái phương đội kia mới được. Nhưng mất nhiều lực như vậy mới phá vỡ được phòng thủ, Vân Sơn Tự lẽ dĩ nhiên muốn dồn toàn bộ lực lượng đến tấn công, người phía sau không ngừng reo hò dũng mãnh liều chết xông lên, lũ tăng binh đứng trước có muốn dừng lại cũng dừng không được, chỉ có thể bị người đi sau đẩy lên phía trước, càng ngày càng gần cái đội ngũ kia, mà đội ngũ trước mặt ấy cũng đang tiến lại gần.
Một gã võ tăng cầm đầu, dáng người cao lớn cường tráng, vẻ mặt dữ tợn, trong tay cầm hoàn đầu đại đao, trên người mặc bì giáp khảm lá sắt, thoạt nhìn hung hãn vô cùng, bên cạnh có mười tên thủ hạ đi theo, đại đao trong tay gã múa như bay, tựa như bánh xe gió đang chạy. Gã cũng thấy không thể lui được, mà có tránh cũng tránh không xong, cho nên gã liền vọt tới. Đại đao trong tay gã chặn lại hai thanh trường mâu, tiến lên trước thêm một bước. Gã vừa muốn chém cán mâu ở bên cạnh, ai ngờ lại có hai thanh trường mâu đâm tới trước mặt, đành phải vội vàng hoành đao vung lên chắn, bên cạnh đã có một thanh trường mâu khác đâm chếch tới. Mặc áo giáp có thể đỡ được đao chém, nhưng lại đỡ không được trường mâu đâm thẳng, huống chi lại còn là nhát đâm chỗ sườn, mũi mâu kia lập tức đâm vào một nửa.
Mũi mâu rút ra, máu tươi bắn tung tóe, gã võ tăng dũng mãnh càn rỡ này điên cuồng hét lên một tiếng, giơ cao đại đao muốn liều mạng. Hai tay gã giơ cao, ngực bụng để trống không, lại bị một cây trường mâu đâm trúng cổ họng, lần này gã rốt cuộc không thể nhúc nhích, đại đao rơi xuống đất, cơ thể ngã nhào theo sau.
Có thể xông tới đã xem như xuất sắc, càng nhiều kẻ đã bị trường mâu đâm thủng lỗ chỗ máu văng tung tóe từ bên ngoài, kêu thảm lên, ngã lăn ra chết tươi!
Tăng binh dũng mãnh, sau khi tường viện sụp liền múa may binh khí trong tay xông tới, nhưng việc xông lên này lại chả có trận hình gì. Bọn chúng đối mặt chính là đội ngũ chỉnh tề của Triệu Tự Doanh, ở trước mặt phương đội mười sáu người xếp ngang mười người hàng dọc, kẻ thù giáp mặt đối đầu với mười sáu chiến sĩ mặc áo giáp của bọn họ còn chưa đạt tới số lượng mười sáu tên.
Mà số lượng kẻ địch ít hơn mười sáu người, lại phải đối mặt với ba mươi mấy bốn mươi mấy thanh trường mâu đâm thẳng tới, căn bản không thể ngăn cản. Người của Triệu Tự Doanh ít hơn nhiều so với số tăng binh của Vân Sơn Tự, nhưng đối mặt trực diện với đội hình ngang dọc này lão binh Triệu tự doanh lại có ưu thế hơn nhiều.
Ưu thế không chỉ ở mặt số lượng, trang bị của tất cả người đứng hàng thứ nhất cũng ưu việt hơn. Không nói tới khôi giáp trên cơ thể mấy người Triệu Tiến này đều bằng sắt thép, cả bộ miên giáp ở trên cơ thể các gia đinh cũng che kín toàn thân, nhìn uy vũ dị thường. Tăng binh phía đối diện xông lên vài lần đều không vào được, lui lại lui không xong, chúng điên lên, quăng binh khí trong tay chúng tới. Nhưng mấy binh khí đó nếu không bị đội ngũ trước mặt dùng trường thương đánh rớt thì cũng bị né đi, va phải giáp trụ cũng không xuyên phá được.
Lũ tăng binh gào lớn liều chết xông qua, nhưng chúng lại không chú ý tới những binh lính đứng đầu của đội ngũ bên Triệu Tự Doanh cũng đang run cầm cập. Nhưng sau khi cuộc chiến bắt đầu, bọn gia đinh bên đó cũng phát hiện chỉ cần bản thân đem trường mâu chĩa về phía trước thì kẻ thù rất khó có thể phá tan hàng ngũ bên mình được. Cho dù có lộ ra khe hở, cho dù bản thân đang phải đối mặt với kẻ thù mạnh mẽ hơn nhưng bên cạnh có đồng bọn, phía sau cũng có đồng bọn, không có trường mâu của mình thì còn có mấy chục thanh trường mâu bên cạnh.
Hóa ra huấn luyện của Triệu lão gia thật sự công hiệu. Cho dù là bọn gia đinh thuộc đội lão binh cũng chưa từng trải qua cuộc chiến máu me như thế, bọn họ cũng giống như đội tân binh phía sau mình, không kịp hiểu chuyện gì, cũng thực sợ hãi, nhưng sau khi đối đầu với quân địch, bọn họ mới phát hiện ra, huấn luyện bản thân trải qua lại có hiệu quả như vậy. Có tin tưởng, trường mâu trong tay không còn run rẩy nữa, bước chân cũng càng thêm vững chãi. Đột nhiên, bọn họ cảm thấy, bên mình có thể sẽ chiến thắng!
Những tiếng quát to như
- …Thật khó giải quyết!
-... Đánh không lại.
Liên tục vang lên, nhưng trong sân nhà này dù có rộng rãi cỡ nào thì cũng là trong sân, đội ngũ dàn ra mười sáu người đã chiếm một vùng rất lớn, lũ tăng binh không ngừng xông vào căn bản không có cách nào có thể tránh né hay rút lui, chỉ có thể bị bắt phải nghênh chiến.
Cũng có người chân tay nhanh lẹ, thậm chí lăn người trên mặt đất, rốt cuộc đi đến bên cạnh đại đội. Nếu như phương đội trường mâu này chĩa về phía trước như vậy bên cạnh sẽ bị bỏ trống.
Nhưng hai bên trái phải cũng không phải trống không, phía sau vài bước còn có đội ngũ khác. Bọn họ thấy kẻ thù lại đây, liền nâng cao trường mâu xông tới. Đội tân binh thật sợ hãi nhưng mà đại đội kẻ địch đã bị đội hình phía trước cản lại, lọt qua hai bên cũng chẳng mấy người, đây quả thật là thời cơ tốt để lấy đa số chiến thắng thiểu số. Trường mâu của mười mấy, hai mươi mấy người cùng đâm tới, tăng binh cũng cản không xong, huống chi trường mâu của đội hình dàn ngang phía trước kia cũng không phải chỉ biết đâm tới trước.
Đám người Triệu Tiến sau khi tiến lên ba bước liền dừng bước chân lại, bởi vì quân địch xông vào nhiều lắm, bọn họ chỉ có thể đứng lại không ngừng đâm tới trước.
Có người ngăn được hàng trường mâu đầu tiên, lại ngăn không được hàng thứ hai và hàng thứ ba. Có kẻ lăn trên mặt đất muốn chém chân đội ngũ, người đứng hàng thứ nhất liền xách trường mâu đâm xuống, người đứng sau sẽ che lại khe hở mà bọn họ tạo ra.
Có gia đinh đứng hàng đầu tiên đã bất tỉnh do bị binh khí ném mạnh trúng, gia đinh đứng sau lập tức tiến lên chiêm vào. Bọn họ cũng không hề lui lại một bước, trước mặt đã có rất nhiều xác chết.
Mấy chục tên đã ngã xuống. Có kẻ bị mất mạng tại đương trường, có kẻ lại thảm hại hơn, cơ thể bị trường thương đâm thủng, máu tươi phun ra. Ở trên chiến trường như thế này, vốn chẳng có cách nào cứu chữa. Nhưng bọn chúng lại chưa có chết, chỉ có thể nằm đó gào thét.
Nhiều đồng bọn chết đi cùng hét thẳm như thế, rốt cục cũng làm những người tới sau phải dừng chân, nhưng không gian nơi đây lại không đủ để bọn chúng có thể xoay người, chỉ có thể không ngừng xô đẩy. Bọn chúng đứng trước đống gạch đổ dưới chân vách tường đã sập, chần chờ không dám tiến lên. Có kẻ hét to về phía sau.
Triệu Tiến khàn giọng rống to.
- Tiến lên trước. Theo ta tiến về phía trước!
Trận giết chóc đầy huyết tinh kết thúc hai bên giằng co với nhau. Trận tuyến bắt đầu chuyển dời về phía trước, Trần Thăng bên cạnh Triệu Tiến bắt đầu lớn tiếng hô nhịp, mọi người theo nhịp hô cất bước về phía trước.
Triệu Tiến quay đầu nhìn lại, lập tức quát.
- Nghiêm mặt đen, lại đây!
Trên người cùng đao của Nghiêm mặt đen đều dính máu tươi, vừa rồi y chiến đấu bên cạnh Triệu Tiến, bây giờ vẻ mặt đang rất hưng phấn. Không một ai nghĩ được đám người Triệu Tiến lại có ưu thế như vậy!
Triệu Tiến một bên nện bước đi nhanh về phía trước, một bên mở miệng ra lệnh.
- Ngươi đi truyền lệnh cho các đội phía sau, theo sát phương đội này tiến về phía trước. Sau khi ra khỏi nơi đây thì xung phong với chúng ta, nhưng không được cản đường. Kẻ thù sót lại liền do người phía sau đối phó. Bảo những người có thể kéo cung bắn tên đến bên phải của ta, nhanh lên!
- Triệu Tiến, huynh đi chủ trì đại cục đi, đệ sẽ suất lĩnh đội ngũ tiến hành truy kích!
Trần Thăng đứng bên cạnh rống to, bên kia Nghiêm mặt đen đã chạy về phía sau.
- Không thể đi, chỉ khi huynh đứng hàng đầu tiên, xông lên đầu tiên, các huynh đệ mới có dũng khí!
Triệu Tiến gào lớn trả lời. Trong lòng hắn vẫn đang suy nghĩ, về sau phải chuẩn bị lính truyền hiệu lệnh riêng cho mình mới được.
Triệu Tiến rống to nói.
- Phương đội lão binh, cùng hô lên với ta!
- Xông tới! Xông tới! Xông tới!
Triệu Tiến bên này hô lên, đội lão binh cũng hô lên theo. Đây không phải vì để kích động sĩ khí mà là để ra lệnh cho toàn bộ Triệu Tự Doanh bên trong đại viện.
Đội ngũ Triệu Tiến có thể trực tiếp chỉ huy bây giờ chỉ có mỗi phương đội này, các đội phía sau chỉ có thể làm theo mệnh lệnh thông qua tiếng hét.
Đội hình của lão binh nâng ngang trường mâu, nhanh chóng tiến lên trước. Triệu Tiến nghe được có tiếng bước chân vang lên bên cạnh, nhìn thấy những lão kị binh cùng các cung thủ của Triệu Tự Doanh không bị thương cũng chạy theo tới. Bọn họ chỉ còn lại có mười người.
Triệu Tiến rống lớn nói.
- Thấy kẻ thù tiến tới đánh giáp lá cà, các ngươi vòng quanh đội ngũ này tránh né, để chúng ta che cho. Những lúc còn lại, nhắm trúng liền bắn chết!
Không để ý đến cử chỉ của đám cung thủ, Triệu Tiến quay đầu hô lớn.
- Xếp thẳng hàng! Xếp thẳng hàng! Bước đều bước, tiến lên!
Lũ tăng binh nhìn phương đội này giống như một con nhím, chỉ có thể lui về phía sau nghĩ cách đối phó. Nhưng lùi về phía sau một bước lại nhìn thấy đội hình đối phương căn bản không có khe hở, cứ nhẹ nhàng tiến tới như vậy, bọn chúng chỉ có thể tiếp tục lui.
- Chú ý dưới chân, đứng vững nhìn đồng đội bên cạnh, xếp thẳng hàng lại đi bước tiếp theo!
Triệu Tiến la lớn, bọn họ đã đi tới trên đống sụp đổ bên chân tường viện, từ từ tiến tới. Giờ phút này quả thật phải cảm ơn đám tăng binh kia, bọn chúng vì để cho càng nhiều người có thể xông vào nên đập ra lỗ hổng cũng đủ lớn!
Triệu Tiến thét ra lệnh chỉ huy phương đội tiếp tục tiến lên, nhưng giết địch ra sao lại không cần hắn nhiều lời, bởi vì rất đơn giản. Nhìn thấy có kẻ thù xuất hiện trước mặt, cầm trường mâu đâm là xong.
Đội ngũ lão binh tiến lên không nhanh, nhất là lúc vượt qua đống đổ nát, Triệu Tiến sợ đội ngũ sẽ bị loạn mất đội hình cho nên tốc độ tiến lên vô cùng chậm.
Nhưng bước chân chậm rãi này của bọn họ lại bị lũ tăng binh xem thành chần chừ và khiếp đảm. Lũ tăng binh đứng đầu tiên hoặc bị đâm trúng hoặc là hoảng sợ lui về phía sau, nhưng thế tới của đại đội vẫn còn muốn xông vào bên trong, những người đứng sau cùng thậm chí còn không cảm thấy được phía trước đang ngưng lại.