(Hạ)
Triệu Tiến hỏi.
- Trong Vân Sơn Tự chỗ rộng nhất là ở đâu?
Một gã hòa thượng vội trả lời.
- Là phía sau đại hùng bảo điện.
- Đưa tất cả mọi người bị bắt tới đó, nhớ kỹ phải trói thật chắc.
Triệu Tiến thuận miệng nói một câu.
Có hòa thượng đi trước dẫn đường, mấy người gia đinh kia mang người đi, mà mấy tăng nhân kia cũng đang không ngừng tụng kinh, tâm tình có vẻ dần bình thản lại.
Hòa thượng Như Chính bên kia vẫn còn đang tụng kinh, có một gã tăng nhân khá lanh lợi, có lẽ gã nhìn ra Triệu Tiến tò mò nên ghé sát vào giải thích.
- Như Chính sư thúc tính tình chính trực, nhìn không quen những Phật môn có hành vi bại hoại như vậy, kết quả là bị những tên bại hoại ấy chèn ép. Còn hại ái đồ của Như Chính sư thúc bệnh chết, khiến lòng Như Chính sư thúc vẫn luôn khó chịu.
Tăng nhân này kể lại rất tỉ mỉ cũng có ý muốn lấy lòng. Việc trước mắt chỉ cần không phải là kẻ ngốc đều có thể nhìn ra. Những ác đồ đội khăn trùm đầu chỉ lộ mỗi cặp mắt ra này chính là ông trời của Vân Sơn Tự, hơn nữa xem ra bọn này còn có dính dáng với Chân Trí, sau này nói không chừng còn là ông trời trên đầu ngôi chùa này.
Triệu Tiến chỉ gật đầu, Vân Sơn Tự lớn như vậy, dính đến lợi ích thì có tranh đấu cũng không có gì là lại. Nhưng đối với những tăng nhân này, cho dù là Như Chính bi ai trước mắt kia, nhưng trong lòng Triệu Tiến cũng không cảm thông. Bởi vì cũng chỉ là dựa vào nhang khói thờ cúng và tiền bóc lột mới có thể ở đây yên ổn nghiên cứu Phật pháp trong Vân Sơn Tự, so với đám người Như Nan, Viên Tín chẳng qua là chỉ lấy ít hơn mà thôi.
Tiếng huyên náo xung quanh càng lớn, thỉnh thoảng còn có tiếng mắng giận cùng tiếng kêu gào đau đớn truyền đến, nhưng những âm thanh này xuất hiện khá thưa thớt sau đó lập tức biến mất. Toàn bộ Vân Sơn Tự bị khống chế quá nhanh, trong chùa lại quá mức trống trãi cho nên căn bản không thể kháng cự được.
Các gia đinh không ngừng báo về, nói là theo hướng dẫn của bọn tăng nhân, bắt người nào, không ngừng bẩm báo lên. Triệu Tiến cũng không có hứng thú lắm với những thứ này, sau hơn mười lần trình báo hắn dặn dò đưa những người bắt được đến khu vực đã định, sau đó phân phó người sang đường lên núi bên kia một chuyến, xem thử hai người bán hàng dẫn đường còn ở đấy không, tiện thể nói cho họ biết để họ yên tâm chờ đợi.
- Triệu Tiến, Triệu Tiến.
Tiếng của Trần Thăng vang lên bên tai, Triệu Tiến theo đó tỉnh lại thấy bên cạnh một người bịt mặt, lập tức giật mình sau đó mới chợt nhớ mình cũng đang có bộ dạng như vậy.
Vô tình ngồi ở đây rồi ngủ thiếp đi, ánh mặt trời chiếu lên người làm con người cảm thấy ấm áp, nhẩm tính ít nhất có lẽ cũng qua một canh giờ rồi.
Triệu Tiến dụi mắt, lại nghe có tiếng khóc truyền đến, hơn nữa không phải là từ phía sau viện truyền đến, Triệu Tiến sửng sờ, lập tức cau mày nói.
- Vẫn còn đang bắt người?
- Đệ tới tìm huynh chính là vì việc này, đám hòa thượng kia giống như mang theo oán hận riêng, càng lúc càng bắt nhiều người.
Trần Thăng có chút buồn bực nói.
Triệu Tiến vội đứng lên, ngừng tí rồi nói.
- Tại sao đệ không bảo họ dừng lại?
Trần Thăng cười cười nói.
Chuyện này huynh đến nói hay hơn.
Triệu Tiến vẩy tay gọi người gia đinh ở bên cạnh tới, vừa tức giận nói.
- Ai nói mà không được, chẳng phải giống nhau cả sao.
Trần Thăng lại nói.
Không giống, trước mắt nhiều người như vậy phải lập khuôn phép, phải cho mọi người biết rõ chỉ có huynh nói mới được tính.
Triệu Tiến quay đầu nhìn Trần Thăng, ánh mắt Trần Thăng rất bình thường, giọng điệu cũng thành khẩn, Triệu Tiến cũng nghiêm túc gật đầu, nói với da đinh.
- Truyền lệnh của ta xuống, tất cả dừng bắt người. Đội lao binh thứ nhất đi theo ta, những đội khác chia ra, thay đội tân binh canh giữ, để đội tân binh đi đến sau đại hùng bảo điện. Người canh giữ do Trần Thăng sắp xếp, sau đó đi gọi Chân Trí lại đây.
Mấy người truyền tin cùng mấy tăng nhân đang chờ tin vội chạy đi xung quanh, Trần Thăng cũng gật đầu một cái, xoay người định đi sắp xếp, không đợi y xoay người đi Triệu Tiến đã bắt lấy cánh tay y, đạp hai quyền thật mạnh trước ngực.
- Đau quá, quên mất tiểu tử này mặc giáp bên trong.
Nắm tay Triệu Tiến sưng tấy, hắn vừa hít hà vừa kêu đau đớn, Trần Thăng sửng sờ sau đó bật cười. Triệu Tiến tức giận vẫy vẫy tay nói:
- Cười cái gì, nhanh đi làm việc của đệ đi.
Trần Thăng cười gật đầu, xoay người rời đi, Triệu Tiến xoa tay lắc lắc đầu, trên mặt hiện lên nụ cười.
Bên này vừa đi, Chân Trí bên kia hổn hển chạy đến, tuổi của y cũng không nhỏ, cơ thể cũng không còn cường tráng, đi qua đi lại nhiều lần, đến bây giờ khó tránh khỏi mỏi mệt. Nhưng y ngoài thần sắc mỏi mệt thì trên mặt vẫn còn mang theo nét hưng phấn, ở trong nét hưng phấn còn xen chút dữ tợn. Nghĩ đến việc Trần Thăng vừa nói, Triệu Tiến đã hiểu những biểu hiện này là gì.
- Triệu công tử.
- Chân Trí, người nên bắt đã bắt cả rồi chứ?
Triệu Tiến thản nhiên hỏi.
Chân Trí sửng sờ, sau đó có chút không được tự nhiên nói.
- Đều bắt xong cả rồi.
Trong lúc nói rõ ràng đã tạm ngừng nhưng vẫn biết mình nên nói cái gì, Triệu Tiến gật gật đầu nói.
- Dẫn ta đi chỗ để người.
Chân Trí vội vàng khom người đi về phía trước, điệu bộ này lại thuần thục vô cùng, không biết có khi nào là khi làm ăn buôn bán đã luyện ra được như vậy.
Đi đến nửa đường, có thể thấy các đội sắp xếp đội hình tương đối chỉnh tề đang bước nhanh tới chỗ tập trung, ai cũng mang khăn trùm đầu nên không phân biệt được ai là ai, nhưng có thể nhìn miếng vải cột trên cánh tay phải để phân biệt thân phận, tất cả đều dừng lại hành lễ.
Trừ đội tân binh Triệu Tự Doanh, dọc đường không thiếu các tăng nhân, xem ra bọn chúng cũng không có gì là sợ hãi, nghĩ đến Chân Trí bên này, mấy hòa thường trẻ tuổi còn tốt, lớn tuổi chút đều tự mình bước tới chào hỏi với Chân Trí, có một số người đi theo sau y.
Chờ đến khi đến chỗ tập trung đã là một đoàn người rồi, tuy nhiên các tăng nhân chỉ giữ im lặng, đội tân binh lại càng im ắng nghiêm trang, ngoại trừ tiếng khóc, tiếng mắng chửi giận dữ từ bên trong sân lớn truyền ra ngoài thì không có tiếng huyên náo nào.
Phía trước sân này là Đại Hùng Bảo Điện, Vân Sơn Tự này thực là một ngôi chùa lớn, đại hùng bảo điện cũng thực lớn, ngay cả sân sau cũng vô cùng rộng rãi, đội tân binh xếp thành đội ngũ bên trong, số hòa thượng bị bắt tới gần hai trăm người, tay chân đều bị trói, đang quỳ trên mặt đất.
Triệu Tiến cầm theo trường mâu đi về phía trước, nhìn khắp một lượt, người bị bắt tới còn béo và lớn hơn hắn nhiều, lúc bị bắt có lẽ có rất nhiều người còn đang ngủ, y phục đều là quần áo lót bên trong, rất nhiều người không ngờ mặc tơ lụa và vải mịn, Từ Châu cũng có rất nhiều hộ gia đình giàu chưa hẳn đã có thể mặc chúng. Biểu tình trên mặt của những người này rất khác nhau, hoặc sợ hãi hoặc là phẫn nộ, cũng có không ít người đang tuyệt vọng, số tăng nhân đứng bên cạnh đội tân binh phần lớn lại gầy gò ốm yếu, nét mặt xanh xao, y phục phần lớn là vải thô, hơn nữa còn có các vải vụn chắp vá, lúc này trên mặt bọn họ rất phấn khích, rất hưng phấn, rất khoái chí và chờ đợi đan xen nhau.
Tiếng khóc nhỏ, tiếng chửi mắng đều dần dần cũng an tĩnh lại, ánh mắt mọi người đều nhìn về đội hình chỉnh tề của Triệu Tự Doanh, trường mâu trong tay những người bịt mặt này khiến nhiều người phải kính sợ.
Triệu Tiến thản nhiên nói.
- Chân Trí, ngươi cùng đồng bọn của ngươi bàn bạc một chút, nhìn xem có bắt sai người nào hay không. Nếu như không phải đồng đảng của Như Nan mà bởi vì tư oán của ngươi mà bị bắt lại, như vậy thì hãy thả ra đi. Người tu hành khoan dung lấy làm đầu, lời này không nên để ta nói nữa.
Chân Trí đầu tiên là kinh ngạc sau đó gương mặt già nua đỏ bừng lên. Tuy nhiên hắn cũng biết mình bên này làm quá mức nóng nảy, cho nên Chân Trí không dám phản bác gì. Tên tuổi của Triệu Tiến trước nay y đã nghe qua, hôm nay càng làm cho y chấn động, trong nháy mắt Chân Trí đã vội vội vàng vàng xoay người đi về hướng đồng bọn của mình bên kia. Mười mấy tăng nhân tuổi tác xấp xỉ nhau kia đang tụ họp một chỗ thấp giọng bàn bạc hồi lâu, trong nháy mắt Chân Trí lại xoay người đi.
Triệu Tiến khoát tay nói.
- Không cần nói với ta, chính các ngươi đi lựa người. Phải nhớ kỹ, các ngươi chỉ có một cơ hội này.
Chân Trí bên kia sửng sốt, đối với những lời này của Triệu Tiến y có phần không hiểu, nhưng cũng không dám hỏi nhiều, cùng đồng bọn đi chọn người.
Có lẽ là bị vẻ lạnh lùng, nghiêm khắc của Triệu Tự Doanh làm ảnh hưởng mà các tăng nhân có cừu oán hưng phấn báo thù đều nhạt đi rất nhiều, hoặc có thể nói, lúc nãy bị kích động hăng hái thoáng chốc, giờ phải tỉnh táo lại.
Chân Trí mang theo các tăng nhân đi giữa đám người bị trói lại, đằng sau đi theo mấy chục gia đinh, bọn họ chỉ vào người nào thì bọn gia đinh sẽ thả người đó. Việc này cũng không nhanh, có vài người thả hay không thả bọn họ còn phải tranh luận với nhau. Đợi khi kết thúc đã có ba mươi mấy người được dẫn ra ngoài, trong lúc đó những người bị bắt kia cũng có xin xỏ, có người tức giận mắng chửi, vẻ mặt bọn người Chân Trí lúc nào cũng khốn khổ bất an.
- Những người còn lại không tới hai trăm người, Vân Sơn Tự có hơn vạn tăng chúng, phải dựa vào chừng này người và nghìn tăng binh áp chế sao?
Triệu Tiến mở miệng hỏi.
Đối với vấn đề của Triệu Tiến, Chân Trí ngừng một chút mới nghĩ thông, lập tức giải thích.
- Công tử, hơn vạn tăng chúng ở bên trong bao gồm bổn tự và tất cả am miếu trong bốn hạ viện, những người này đều trông coi chút ít chuyện trong chùa, bằng với thân phận của họ nghe lệnh thuộc hạ tăng nhân cũng mấy nghìn người. Hơn nữa tăng binh võ tăng do một tay Như Nan nắm giữ, những người khác cũng chỉ có thể nóng giận mà không dám nói gì.