Bên ngoài vô cùng hỗn loạn, cung thủ bên kẻ địch vừa đứng lại bắn đợt tên đầu tiên bị người phía sau xô đẩy, rất nhiều người không kịp bắn ra mũi tên thứ hai. Thừa dịp tên bay thưa thớt này, Triệu Tiến ra lệnh cho các đội trong viện. Các đội đã bắt đầu xuất hiện thương vong vội vàng phân tán, bắt đầu dựa vào phòng ốc cùng kiến trúc tập hợp thành hàng một lần nữa.
Khoảng cách mưa tên yếu bớt không duy trì liên tục được bao lâu lại bắt đầu dầy đặc, tất cả mọi người ở trong viện đều không dám ngẩng đầu, không dám đứng thẳng người, thậm chí liếc nhìn chung quanh cũng không dám, chỉ có người trên vọng lâu có thể dựa vào tấm chắn che giấu, thông qua khe hở quan sát phía bên ngoài.
Đám quân trên khu đất trống phía đông bắt đầu di chuyển, âm thanh vô cùng hỗn tạp, nghe không ra được tiếng truyền lệnh nhưng đội ngũ tăng binh lại dần ổn định lại, các cung thủ xếp thành hai hàng, không ngừng bắn tên, mà đám người cầm tấm ván cửa tạo thành ‘bức tường gỗ’ kia thì tiếp tục giơ ván cửa tiến nhanh về phía chiến hào, vứt ván cửa xuống.
Đây là muốn san bằng chiến hào sắp bị lấp đầy sao? Triệu Tiến vừa mới nghĩ trong đầu như thế, lại nhìn thấy đám cung thủ khi đã tới gần tường cỡ năm mươi bước liền cầm cung tên tản ra hướng hai bên.
Không tiếp tục bắn tên vào trong nữa sao? Triệu Tiến sửng sốt, lập tức hắn liền biết nguyên nhân. Triệu Tiến cuối cùng thấy rõ bốn hàng đội ngũ kia. Đội hình hơn hai mươi người kia căn bản không phải là đội ngũ, hai hàng người ôm lấy một cây xà nhà bằng gỗ thô to, bọn chúng muốn phá tường.
Mưa tên bên ngoài dừng lại, đám người trong đại viện nhẹ nhàng thở ra, nhưng vẫn không ai dám ló đầu ra. Bên ngoài có nhiều cung thủ như vậy, ló đầu ra chỉ có nước chết.
- Dựa vào tường, đứng vững, giữ chặt.
Đột nhiên ai cũng nghe thấy Triệu Tiến hô to.
Lần này khác với lần trước, cung thủ Triệu Tự Doanh sớm đã thất kinh nên chiếu theo đó mà làm, còn những lão kị binh cùng Trang Lưu vẫn luôn trấn định lại sửng dốt, không biết xảy ra chuyện gì.
Ván cửa buông xuống, cung thủ tản ra, bốn nhóm tăng binh ôm lấy cột gỗ xông vọt tới, dộng thật mạnh vào tường.
Tường cao đại viện lập tức rung mạnh, vọng lâu nơi Triệu Tiến đứng đều rung bần bật, mộc đài dựa vào tường bất ngờ bị chấn động làm người đang đứng bên trên trở tay không kịp, có mấy người ngã ngay xuống dưới, cũng may mộc đài này vì vững chắc cùng dễ leo lên mà được dựng bằng khung giường xếp lên tầng tầng lớp lớp, người ngã xuống cũng không đến mức ngã lăn ra đất.
Cùng với tiếng kêu đau là những tiếng hô ‘thật nóng’, ‘nóng quá’. Nước sôi chuyển lên bị đánh đổ không ít người đều bị nước bắn phải. Triệu Tiến cảm thấy nóng giận, nước sôi bản thân hắn chuẩn bị này còn chưa làm bị thương kẻ địch ai dè lại làm người bên mình tổn thương trước, không khỏi rất hoang đường.
- Cũng may nước đã nguội.
Bên dưới lại có thanh âm truyền đến, Triệu Tiến dở khóc dở cười nhẹ nhàng thở ra, nước sôi đặt trên mộc đài trong chốc lát nên không còn nóng mấy, coi như trong cái rủi có cái may.
Tấn công một lần, lũ tăng binh lại ôm cột gỗ lui về sau mấy chục bước, chuẩn bị lấy đà tiếp tục đâm mạnh. Đổng Băng Phong tựa vào trên vọng lâu, lấy tên lắp lên cung chuẩn bị đứng dậy bắn, không chỉ có y làm như vậy, những người khác đang đứng trên mộc đài cũng hành động như thế. Nhưng mà vừa đứng dậy, Đổng Băng Phong lại vội vàng ép sát người xuống, còn mở miệng hô lớn.
- Đều không nên lộn xộn, cung thủ bên địch đang nhìn chằm chằm.
Còn chưa dứt lời, lại có mũi tên gào thét phá không bay tới, cắm vào trên tấm chắn ở vọng lâu làm nó rung mạnh lên, cũng có vượt qua đầu tường bay vào trong viện, cung thủ tăng binh đi theo phía sau đội tấn công tường viện, bất cứ lúc nào cũng có thể dọn sạch mọi chống cự trên đầu tường.
- Cẩn thận.
Triệu Tiến lại hô to, lập tức thanh âm của hắn đã được tiếng vang lúc tường bị va chạm che mất.
- Tường nứt ra rồi.
- Bên này có cái khe nứt.
Mọi người bên trong tường hô to.
Tường cao bốn phía đại viện Hà gia được xây dựng cũng không phải để phòng ngự, nó được xây chỉ để bao quanh đại viện mà thôi, an toàn nơi này toàn bộ dựa vào thế lực cùng bọn hộ vệ Hà gia mà không phải do bức tường, cho nên bức tường này cũng chỉ là tường gạch bình thường, bên trong quả thật có bố trí nơi đạp chân, cũng có vọng lâu sơ sài, nhưng cũng chỉ là làm cho có, không bằng được bảo trại của cường hào đại tộc kia.
Tường cao xây dựng bằng gạch không phải giấy nhưng đối mặt trước cây gỗ to mấy chục người ôm mà nói, cũng chỉ là cứng hơn giấy một chút mà thôi, lại dộng một lần nữa, tường cao phía đông chắc chắc sẽ hỏng.
Triệu Tiến nhìn xuyên qua khe hở ra bên ngoài một chút. Cung thủ đứng phía sau đội ngũ phá tường đều đang nghiêm trận chờ đợi sẵn sàng đón quân địch, nhìn chằm chằm vào đầu tường bên này. Bọn chúng không có bắn tên vào trong, xem ra nhiệm vụ của chúng cũng chỉ là phòng ngừa đội ngũ phá tường bị phản kích ngừng lại thôi.
- Xuống vọng lâu đi! Đi xuống hết! Đi xuống hết!
Triệu Tiến hít sâu một hơi, mở miệng hô to nói.
Không ai kiên trì ở lại, bởi tất cả mọi người đều biết, sau khi vách tường bị đâm sập, vọng lâu cùng mộc đài đều sẽ bị cuốn đi, hơn nữa còn phải chịu tấn công đợt đầu tiên.
Triệu Tiến để cho Đổng Băng Phong đi xuống trước, sau đó hắn cũng thật cẩn thận leo xuống theo, hắn hít hơi thật sâu, để cho tâm tình mình ổn định lại.
Triệu Tiến biết mình phán đoán ý định của kẻ địch không sai, Vân Sơn Tự thật muốn tiêu diệt toàn bộ bọn họ. Đối phương dựa vào mấy chục cây cung cùng ưu thế về binh lực đã áp chế được Triệu Tự Doanh. Nhưng dùng cung tiễn và vây khốn không thể nào tiêu diệt toàn bộ Triệu tự doanh. Sau khi trời sáng lên, bọn chúng nhất định phải bỏ chạy, như vậy chẳng khác nào kiếm củi ba năm thiêu một giờ, chẳng những không có cách đến lần nữa, còn có thể trêu chọc đến quan phủ và thế lực khắp nơi. Bọn chúng phải chấm dứt chiến đấu trong tối nay, diệt sạch đám người Triệu tự doanh, cho nên chúng muốn phá nát tường viện, dùng ưu thế về binh lực xông vào, giết sạch san bằng Triệu Tự Doanh.
Vừa mới xuống vọng lâu, mộc đài bên kia còn có người chưa kịp xuống dưới, bên ngoài, tường lại bị đâm mạnh, cung thủ trên mộc đài bị trượt chân té xuống, may mắn không cao, chỉ ngã đau mà thôi.
‘Rầm’ một tiếng, trên mặt tường cao phía đông đã bị đâm ra hai lỗ hổng thật lớn, đã có thể nhìn rõ ánh lửa bên ngoài.
Triệu Tiến hô to nói.
- Lui lại, đem ván gỗ che chắn đưa lên phía trước, cẩn thận cung tiễn bên ngoài.
Mệnh lệnh vừa ra, lập tức có người xách khung giường ván cửa lên bắt đầu bố trí. Triệu Tiến nhịn không được quay đầu nhìn về tường viện phía đông, có vài tên gia đinh đi ngang qua trước mặt hắn, Triệu Tiến chú ý thấy sắc mặt bọn họ tái nhợt, thân thể không ngừng run rẩy. Triệu Tiến còn nhận ra, những gia đinh này đều thuộc đội lão binh.
Trần Thăng đi tới thấp giọng nói.
- Triệu Tiến, đội lão binh hay đội tân binh đều luống cuống lên rồi, phải mau chóng hạ quyết định đi.
Y bên này vừa mới nói xong, hai người chợt nghe thấy những tiếng hô to từ bên ngoài truyền vào.
- Qua phải.
- Phía bên trái, không nên thủng chỉ một chỗ, phải tạo ra lỗ hổng đủ lớn, để đại đội bước qua.
- Toàn đội, tiến lên trước.
- Đại ca, làm sao bây giờ?
Thạch Mãn Cường từ một bên chạy về, bên này gặp khó khăn, quấy rối tại mấy bên khác cũng đều đã ngừng.
Triệu Tiến nhìn chung quanh, nương theo ánh sáng trong viện, hắn thấy sắc mặt của đa số người đều tái nhợt, vẻ mặt kinh hoảng, ngay cả những lão binh lớn tuổi, vẻ mặt bọn họ cũng đều có khẩn trương. Ngược lại, đám huynh đệ của mình cùng rất ít người còn lại coi như bình tĩnh, Thạch Mãn Cường hỏi làm sao bây giờ, không phải vì hoảng sợ, mà là chờ đợi mệnh lệnh.
Triệu Tiến hơi trầm ngâm, nghiêm túc nói
- Làm sao ư? Liều mạng với bọn chúng!
.
Bọn huynh đệ vây quanh Triệu Tiến đều gật đầu thật nhanh. Bọn họ đã trải qua quá nhiều sát phạt huyết tinh, hơn nữa đều chỉ xảy ra gần đây cho nên đối với tràng diện như vậy họ dễ hòa hợp hơn so với những người khác.
Triệu Tiến hô lớn.
- Các đội tập hợp tại trong viện, ba mặt kia không cần quan tâm, toàn doanh tập hơp.
Mệnh lệnh vừa ra, đội trưởng các đội lập tức tập hợp đội ngũ của mình lại, không ít tân binh tránh ở trong phòng cũng nơm nớp lo sợ đi ra. Tuy rằng ở trong vẫn còn rất an toàn nhưng nghe động tĩnh bên ngoài, loại áp lực này cũng làm cho người ta cảm thấy sụp đổ hoàn toàn, sau khi ra ngoài ngược lại lại thấy nhẹ nhàng hơn.
Triệu Tiến lại ra lệnh.
- Lỗ Đại, Lý Ngũ, đội hai người các ngươi đi đem mộc đài bên trong viện chuyển đi, mọi thứ đều chuyển sang hai bên. Từ chỗ ta đứng đến tường viện, dọn sạch mọi thứ, cẩn thận cung tiễn ở bên ngoài.
Bên kia Lỗ Đại và Lý Ngũ vội vàng dạ rang, dẫn người qua chuyển đồ. Bọn họ mới vừa di chuyển, vài tiếng ầm lớn vang lên, tường viện phía đông bị đâm ra ba lỗ hổng thật lớn, có chỗ gạch đổ hơn phân nửa vào bên trong viện. Bọn gia đinh hốt hoảng không kịp tránh né. Bên trong một trận kinh hô, bên ngoài một trận hoan hô.
Triệu Tiến không có cảm thấy ảnh hưởng từ bên ngoài, hắn tiếp tục lớn tiếng hạ lệnh.
- Bốn đội lão binh nhập lại làm một, xếp thành đội hình ngang mười sáu người, dọc mười người, ai mặc giáp đứng ở đầu tiên, còn lại xếp theo từ cao xuống thấp.
Đội ngũ của bọn lão binh cũng đủ thuần thục, phân đội không có ảnh hưởng gì, bởi vì thời gian huấn luyện chung của bọn họ vượt xa thời gian bị phân đội. Theo yêu cầu của Triệu Tiến, đội hình rất nhanh sắp xếp hoàn chỉnh.
Trong những gia đinh đứng hàng đầu, có người mặc miên giáp, có người mặc tỏa tử giáp, Triệu Tiến còn chưa nói gì thêm, lại nghe thấy từ bên trong viện đột nhiên vang lên một tiếng khóc thê lương.
- Ta không muốn chết, ta không muốn chết, ta không ở đây nữa, ta muốn đi ra ngoài cầu xin tha thứ.