Đầu tiên Triệu Tiến nâng trường mâu chỉ về phía trước, sau đó mọi người hàng thứ nhất đều giơ trường mâu lên, phương đội lão binh từ trên xuống dưới lần lượt nghe theo. Triệu Tiến nghe được tiếng bước chân bên phải sườn vang lên, lại nhìn thấy Lỗ Đại dẫn một đội của y tiến lên, đứng ngang bằng cùng Triệu Tiến, hai mươi mấy người nhất tề giương trường mâu lên trước. Càng ngày càng nhiều người ở đội tân binh chạy tới, ngay tại hai cánh của phương đội lão binh giơ lên trường mâu, đứng vững chãi hướng về phía trước.
Lưu Trình dẫn đầu đội nhân mã đã giơ cánh tay lên, toàn bộ đội nhân mã chậm rãi tiến về phía trước hai bước. Nghe thấy đối diện có tiếng gầm lên, trên mặt Lưu Trình lộ ra nụ cười khinh miệt, trên mặt đồng bọn kỵ binh bên cạnh hắn cũng có vẻ khinh thường.
Nhưng nhìn thấy từng đám trường mâu đang giơ về phía trước, mũi mâu trong nắng sớm lóe lên, toàn bộ Triệu Tự Doanh đột nhiên biến thành lưỡi dao sắt thép sắc bén tạo thành rừng cây, nụ cười trên mặt Lưu Trình biến mất, cánh tay cũng chậm rãi buông xuống, đội nhân mã đi theo cũng dừng lại, vẻ mặt của đám kỵ binh này cũng thay đổi.
Trời lại sáng thêm một chút, bọn Triệu Tiến hơi nheo mắt lại, trường mâu được giương lên có chút rung động vững vàng trở lại, kiên định chỉa về phía trước, chỉ có đội lão binh mới biết chấp hành khẩu lệnh “Cự mã” như thế nào, nhưng lần đầu tiên trải qua công kích của đội kỵ mã, không biết đội lão binh có thể làm được hay không, tuy nhiên bây giờ vẫn cứ phải giơ lên như vậy.
Đội nhân mã bất nhúc nhích, Triệu Tự Doanh cũng không cử động, hai bên cứ như vậy giằng co không động đậy. Trường mâu bên Triệu Tự Doanh bắt đầu run run, ngựa của đội nhân mã bên kia đã có chút nóng nảy, kỵ binh bắt đầu thấp giọng hét to thú cưỡi của mình.
- Tiểu nhân!
Lưu Trình vừa chuẩn bị giơ tay lên ra lệnh, y không tin đất bằng dã chiến mà bộ tốt có thể ngăn được tấn công của kỵ mã.
Đột nhiên có người ở bên cạnh nói.
- Hổ gia, trời đã sáng như vậy, chúng ta phải nắm chặt thời cơ tìm vùng núi hẻo lánh tránh đi, bằng không sẽ có phiền toái lớn!
Không thuộc lực lượng quan binh của quan phủ chỉ có thể thừa dịp trên đường không có người hoặc ít người mà di chuyển. Lúc trước còn có Vân Sơn Tự hiệp trợ, nhưng vừa rồi mới quét sạch tăng binh của Vân Sơn Tự, hiện tại cũng chỉ có thể dựa vào chính mình.
- Những tên tiểu tử này đã bị dọa cho kinh hồn táng đảm, đã vậy liền tiêu diệt toàn bộ bọn chúng luôn đi.
Lưu Trình quay đầu nhìn lướt qua, nhận ra là hai tiểu đầu mục nói những lời này, những người khác cũng đều nhìn qua, sắc mặt Lưu Trình âm trầm, cánh tay còn muốn nâng lên.
- Hổ gia, hôm nay quét sạch đám lừa trọc Vân Sơn Tự, khi trở về Cửu gia khẳng định sẽ trọng thưởng. Đến lúc đó lại phái người đến đây, khẳng định những tên oắt con này sẽ dập đầu cầu xin tha thứ, hôm nay cần gì phải phí sức như thế này.
- Hổ gia, đội nhân mã này là điểm chí mạng của Cửu gia, hôm nay hai mươi mấy huynh đệ bị chết đã rất phiền toái. Nếu lại tiếp tục chém giết, lão nhân gia ông ấy nổi giận, các huynh đệ cũng không đảm đương trấn an nổi.
Lại có một người nói, động tác của Lưu Trình cứng đờ bất động tại chỗ, đến cuối cùng thở dài một hơi, cánh tay vô lực buông xuống, hắn nghe thấy có người rút đao ra khỏi vỏ.
Lưu Trình biết vì sao mọi người lại “lấy đại cục làm trọng” như vậy, mười năm trước lúc hắn tìm Khổng Cửu Anh làm chỗ dựa, khi đó hắn đã biết. Năm đó nhanh nhạy ở trong quân, sau đó vào rừng làm giặc cỏ, cuộc sống những năm khá phú quý đó đã tiêu phí sạch sẽ hết, trông coi khối thôn trang lớn như vậy, cấu kết với quan phủ, cường hào cúi đầu, lợi ích béo bở vô cùng, tất cả mọi người đều có sản nghiệp, có vợ con, thành lão gia, có những tháng ngày thoải mái như vậy còn ai nguyện ý cảnh màn trời chiếu đất, mất đầu liếm máu. Lúc đầu bọn họ lưu lạc ở nơi khác đến nên còn có huyết khí, trong cơ ngơi yên ấm bên này đã nuôi thành chó, cũng chỉ tự cho rằng mình giống sói. Không biết những năm này trôi qua như thế nào?
Nghĩ lại trong trạch viện Tam Tiến nuôi mấy nữ nhân, vài đứa trẻ chạy loạn đầy sân, còn có cửa hàng mình vụng trộm buôn bán ở Tế Ninh, nếu quả thật có một ngày gặp không may, mấy thứ này sẽ thuộc về ai?
Phú quý là mồ chôn anh hùng, tuy nói bậc cha chú cũng là Võ gia mãnh tướng nhưng mọi người đã sớm phế đi, đánh bất ngờ tốc chiến còn có thể, chết cũng đành chịu, bởi vì ai cũng không biết trước được. Nhưng nếu chẳng may phải đối mặt với khổ cực chiến đấu, mọi người liền do dự không tiến lên. Chẳng hạn như trước mắt là rừng mâu rậm rạp, ai cũng biết đánh nhau sẽ có chết bị thương, hơn nữa rất có thể chính là mình, ai lại sẵn sàng xông lên/
Hơn nữa đám oắt con này quả thật rất ngoan cường, đối mặt với lực lượng vượt trội xa của mình, không ngờ có thể đánh thành cái dạng này. Nếu chẳng may không suy xét trước khi khai chiến, thật sự phải xua quân tiến lên thì sẽ không để người bên ngoài hại người nhà.
Lưu Trình trầm ngâm nửa ngày, lại nhìn Triệu Tự Doanh ở phía trước, trường mâu vẫn chĩa về bên này như cũ, trận thế không một chút dao động, y thở dài nói.
- Hôm nay đánh bại Vân Sơn Tự, khi trở về có thể ăn nói cùng Cửu gia. Mấy tên oắt con kia, chúng ta sẽ xử bọn chúng sau. Đi!
- Hổ gia anh minh. Chúng ta đi!
- Chúng ta ở lại cái hạ viện trống không kia đi, nơi đó rất mập mạp. Trước khi đi phải dọn sạch rồi mới đi.
Lưu Trình đánh ngựa xoay người đi, đội nhân mã theo hắn nối đuôi nhau mà đi, bắt đầu là đi chậm, đến cuối cùng là càng chạy càng nhanh, đại đội hất bụi mà đi, chỉ để lại thi thể đầy trên đất.
- Cứ như vậy đi rồi sao!
Trong hàng ngũ Triệu Tự Doanh có người thì thào nói, nhìn đội nhân mã trên mảnh đất trước mặt chủ động đi khỏi, tất cả mọi người đều không thể tin được.
- Có thể quay trở lại sát phạt hay không?
Mọi người vẫn còn nhớ rõ một màn vừa rồi đội nhân mã kia đánh úp Vân Sơn Tự, sợ đội ngũ này nửa đường lại quay trở lại.
Sắc trời đã sáng rõ, những đống lửa cũng đã tắt, xung quanh Hà Gia Trang là một vùng đất bằng phẳng, có thể thấy đội kỵ mã đang đi xa, trông có vẻ là đi thật.
- Đi rồi.
Ngay cả Trần Thăng luôn trầm ổn cũng run rẩy nói.
“Đi rồi”, “đi thật rồi” từ đội ngũ lão binh và tân binh liên tiếp vang lên các giọng nói, càng ngày càng nhiều người nói.
- Thắng rồi!
Ngay sau đó, lời nói chuyển thành một.
- Thắng rồi! !!
- Chúng ta thắng rồi!
Mọi người đều đứng tại chỗ hô, mọi người đều điên cuồng gào thét, bắt đầu chiến đấu từ đêm hôm qua, kẻ thù có hơn ngàn bộ tốt, hai trăm kỵ binh, còn có mấy chục cung thủ, đánh vỡ tường cao đại viện của Triệu Tự Doanh, sau đó hai bên vật lộn khổ chiến, suốt cả đêm trôi qua, hiện tại rốt cuộc cũng đã kết thúc.
Đánh bại tăng binh của Vân Sơn Tự, bức lui đội nhân mã của Khổng Cửu Anh. Mặc dù cuối cùng là bọn chúng đấu đá lẫn nhau, mặc dù cuối cùng đội kỵ mã không chiến mà đi, nhưng lần này vẫn là thắng lợi, thắng lợi hàng thật giá thật.
“Thắng, thắng!” Có người hô to hai câu, không kìm nổi khóc thành tiếng, tiếp theo có người gào khóc, đây là tìm được đường sống trong chỗ chết, vừa rồi thứ chống đỡ bọn họ đối mặt với đội nhân mã chính là một lời huyết dũng, đội nhân mã vừa đi, rất nhiều người mới nhớ tới điều này ý vị lúc đó như thế nào. Nếu đội kỵ mã xông tới thì phải làm sao bây giờ?
Sau khi căng thẳng cực độ lại được dễ dàng thả lỏng làm cho người ta không khống chế được tâm tình nhất, rất nhiều người nghẹn ngào khóc rống lên, nhưng càng có nhiều người đang cười, hò hét, bọn họ ý thức được sức mạnh của mình, biết mình có thể giành phần thắng, hơn nữa đối mặt với kẻ địch mạnh như vậy vẫn có thể đánh thắng, thắng lợi, thắng, nên cười.
Thân mình Triệu Tiến mềm nhũn, rốt cuộc ngay cả trường mâu cũng không nắm vững, ngồi bệt xuống đất. Cử chỉ này của hắn làm cho Trần Thăng ở bên cạnh bị dọa sợ hãi, vội vàng đến nâng dậy. Nhưng với mọi việc đêm nay, ai cũng có ít nhiều thoải mái, với thân thể tráng kiện của Trần Thăng cũng có chút không chịu được, không những không nâng lên được mà chỉ khẽ vươn tay sau đó chính mình cũng ngồi bệt trên mặt đất.
Trên thân hai người đều là giáp nặng, ngồi xuống trực tiếp như vậy chắc chắn cũng bị thương, cũng may đội hình dày đặc, không chỉ một người nâng người khác lên, cũng xem như chậm rãi ngồi xuống đất, hai người ngồi liếc nhau, không kìm được cười ha ha.
Triệu Tiến cười gần như không phát ra âm thanh nào, cổ họng đau rát, đến lúc này không cần quan tâm trận hình gì cả, cả một đám đểu xông tới, những người khác còn ở tại chỗ vui vẻ kêu to, có người ngồi trên mặt đất, thậm chí còn nghe thấy tiếng ngáy, thật sự là cực kỵ mệt mỏi.
Triệu Tiến và bạn bè còn có thể tự nhiên một chút, bọn họ giết khá nhiều người, cũng đã trải qua thắng lợi, so với mấy tân lão gia đinh chưa thấy qua máu tưởi chảy đầy đất mà nói, cũng coi như có thể chịu được.
- Đại ca, huynh cười cái gì?
Đổng Băng Phong hỏi, trong giọng nói cũng có phần mệt mỏi, nhưng trên mặt lúc nào cũng lộ ra nét tươi cười.
Vốn là câu tán gẫu, Triệu Tiến khoát tay, nụ cười trên mặt cũng biến thành cười khổ, trả lời.
- Đêm nay đánh đến loạn xộn lung tung, bất kể là thủ vệ hay xuất chiến, có quá nhiều điều huynh không nghĩ tới, nếu không phải đối thủ là người trên giang hồ thì chúng ta sẽ gặp phiền toái rất lớn.
Phòng thủ bốn phía, cũng không thể tránh né cung tiễn, chuẩn bị nước sôi, thậm chí ngay cả đội ngũ lính truyền hiệu lệnh cũng không có, cũng may đối thủ không nhìn ra được một loạt lỗ hổng này.
- Trên giang hồ thì sao? Đám Người này có thể mạnh hơn quan binh sao?
Một lão kỵ binh ngồi bên cạnh nghe thấy thế, không kìm được nói.
- Làm nhiều, kinh nghiệm càng nhiều, lần sau cũng sẽ không phạm phải.
Triệu Tiến nói những lời này không biết là để trả lời hay chỉ là độc thoại với mình.
- Trong trang có người đi ra!
Không biết ai ở bên kia hô to.
Đêm qua chiến đấu, trai tráng trong Hà Gia Trang đều bị buộc phải tham gia chiến đấu, chết trong tay Vân Sơn Tự một ít, chết trong tay Triệu Tự Doanh một ít, có tầng nhân quả như vậy, địch ý ở giữa chắc chắn không cần nói.
Nghe thấy bên kia có người đi ra, kẻ ngồi dưới đất, người nằm trên đất, đều lòm còm bò dậy, cầm vũ khí lên, miễn cưỡng kết thành đội ngũ.
Có trận chiến mới trải qua đêm nay, trên dưới Triệu Tự Doanh đều vô cùng coi trọng đội hình, mặc dù không biết nguyên do, cũng hiểu được chỉ cần mọi người sắp xếp đội hình chỉnh tề, kẻ thù không có cách nào tiếp cận mình là có thể thong dong giết địch, có kinh nghiệm như vậy, tự nhiên theo bản năng sẽ làm theo.
Gần một trăm người từ trong trang đi ra, nhìn không thấy người già, phụ nữ và trẻ em, tất cả đều là hán tử tráng niên, mang theo các loại đồ đạc, đang bước nhanh tới hướng này. Triệu Tiến cũng đã đứng lên, Lưu Dũng bên cạnh hắn cũng chạy chầm chậm sang đó, đến chỗ có thể nhìn rõ xung quanh thì quay trở lại.
- Đại ca, đấy là những thương nhân buôn bán trâu ngựa.
Lưu Dũng đã tìm hiểu kỹ toàn bộ Hà Gia Trang, hầu như mọi người mọi vật đều nắm chắc.
Triệu Tiến nghiêm túc nói.
- Cẩn thận một chút, đêm qua mặc kệ là Vân Sơn Tự hay là đội nhân mã kia cũng chưa thấy đám thương nhân chiếm được lợi ích gì, chỉ sợ những nội ứng cũng toàn từ bên kia mà ra.
Trong Hà Gia Trang, chợ lừa ngựa tự hợp thành một mối, thương nhân buôn bán trâu ngựa tài hung thế lớn, lại có võ trang của riêng mình. Chợ lừa ngựa, tiệm cho thuê xe ngựa và các nơi riêng biệt của bọn họ không người nào có thể quản đến. Chỉ cần giao nộp tiền thuê đúng hạn, không ở trong trang gây chuyện thị phi, Hà gia trang và thương nhân buôn bán trâu ngựa nước giếng không phạm nước sông, chỉ sợ lúc Hà Vĩ Viễn ở đây cũng đã có quy củ này.