Thấy máu người chết, tâm tư bỗng trở nên cứng đờ, làm được bước này mới có thể dùng được, Triệu Tiến nhìn từ đầu đến cuối, bọn tân binh từ chần chừ đến khi ra tay thì hiểu được bọn họ đã thay đổi.
Một đội đi xuống, một đội khác đi lên thay thế, lại hai mươi lắm người, trong sân mùi máu tanh thật sự rất khó ngửi, người không khống chế được mà sụp xuống ngày càng nhiều.
- Việc này có thể hoãn lại một chút.
Đúng lúc này thì Chân Trí cất giọng nói, nếu như đã che mặt tự nhiên là muốn che giấu thân phận, nhưng hiện tại lại xưng tên chẳng phải là lộ sao.
Triệu Tiến không giơ tay trái lên mà quay lại nhìn thì phát hiện Chân Trí cùng sáu gã tăng nhân đã chạy tới, vẻ mặt mấy người này đều lộ vẻ không đành lòng.
- Người xuất gia lấy từ bi làm đầu, những người này dù có sai cỡ nào thì tội cũng không đáng chết, kính xin thí chủ khai ân, tha cho bọn họ một mạng.
Chân Trí chắp tay trước mặt nói, mấy tăng nhân khác cũng liên tục gật đầu, bảy người này có chung một điểm là tuổi tác đều lờn ngang nhau, có lẽ ở người tuổi này đều dễ mềm lòng.
Triệu Tiến lắc đầu, mấy vị này đều sửng sờ, tuy nhiên cử chỉ này cũng là nằm trong dự liệu của bọn họ, có người thấp giọng nói với Chân Trí vài câu, Chân Trí ho khan, lại tiếp tục nói.
- Thí chủ, lúc nảy cũng có mười mấy người bắt sai, nói ra thật xấu hổ, vừa rồi mấy vị sư đệ bắt nhầm, những người này có thể không phải là đồng đảng với Viên Tín và Như Nan.
- Ta nói rồi, các ngươi chỉ có một cơ hội, nhìn thật kỹ, chớ quên cảnh tượng ngày hôm nay.
Triệu Tiến bình thản nói, giơ tay trái lên rồi hạ xuống.
Trường mâu lại phát ra những tiếng sụt xoạt liên tục vang lên, sắc mặt Chân Trí trắng bệch, sáu gã tăng nhân đi cùng thì cúi đầu niệm Phật.
Lại bắt đầu một loạt tân binh thay phiên hành hình, giữa sân mùi tanh càng thêm khó ngửi, không ngờ lại có cả quạ đen đang đậu trên đầu tường, đáng kinh ngạc là tiếng nôn mửa đã không còn, chỉ còn lại tiếng rì rào niệm kinh Phật.
Trong lòng Triệu Tiến nghĩ, lần hành quyết đẫm máu này một mặt là giúp các tân binh thấy máu để tôi luyện, mặt khác là để trừng phạt, đám người Vân Sơn Tự này tiến đánh đại viện Hà Gia Trang, bên mình chết hơn trăm người, Hà Gia Trang cũng chết mười mấy người, đã làm việc ác như vậy đương nhiên phải trả giá thật nhiều. Còn có một ý nghĩa sâu xa nữa là Viên Tín, Như Nan những người này không chết, đổi người của Như Huệ sang đây, nhưng Vân Sơn Tự vẫn như trước, muốn khiến cho bọn họ kính sợ, để không có ý vọng tưởng dùng chết chóc kinh hoàng là tất yếu.
Nhìn bọn họ bây giờ khốn khổ thất bại như vậy, khắp nơi niệm cái gì là Phật pháp từ bi, một khi đứng lên trên giàu sang phú quý tâm tình tất sẽ không còn như bây giờ nữa.
Một lượt hai mươi lăm người thay phiên nhau, rất nhanh sẽ giết sạch những người này, sau khi một đội trở về, tràng diện lại trở nên an tĩnh.
Giết mấy vòng liên tiếp, không đành lòng xem cũng ngẩng đầu nhìn lên, tiếng niệm Phật cũng ngừng lại, hai cô gái kia cả người run lên, che mắt ngồi ở đó.
- Phật địch, tà đạo, ác quỷ.
Có người chợt hô to, Triệu Tiến cau mày nhìn xem ai lại có gan dám chửi Triệu Tự Doanh vậy.
Quay đầu nhìn sang, thấy một tăng nhân hơn hai mươi tuổi vẻ mặt đầy phẫn nộ, tất cả mọi người trong sân đều nhìn qua, bất kể là Triệu Tự Doanh hay Vân Sơn Tự.
Mấy người Chân Trí đứng bên cạnh Triệu Tiến vẫn chưa rời đi, nghe thấy tiếng hô to đều nhìn sang, sau khi thấy người tăng nhân đó sắc mặt một lão tăng lập tức thay đổi, lạnh lùng hét lớn.
- Đạo Nan tên nghiệp đồ khốn khiếp nhà ngươi, mau câm miệnh cho vi sư.
Hòa thượng kia vô cùng ngạc nhiên, lớn tiếng nói.
- Sư phụ, chẳng lẽ không đúng sao?
Lão tăng ngăn không kịp hắn, liền quay tới khom người chắp tay trước ngực, run rẩy nói.
- Thí chủ…. Lão gia, nghiệt đồ này của bần tăng không biết nặng nhẹ, kính xin lão gia đừng trách cứ hắn.
Hai trăm mạng người, mùi máu tanh nồng nặc, còn có hôm nay đi lại như sấm sét, điều này làm cho các lão tăng thấy áp lực quá lớn, hiện tại vừa vội lại vừa sợ, nói những lời không nên, cơ thể lảo đảo như muốn ngã.
- Thí chủ, sư đệ tiểu nhân thân thể vẫn luôn không tốt, đều là đồ nhi Đạo Nan của y hết lòng chiếu cố. Đạo Nan này tâm tính mộc mạc, nó không hề có ác ý.
Chân Trí cũng vội vàng giải thích.
Đạo Nan kia từ trong đám người bước ra, lớn tiếng nói.
- Nói như thế là sai sao, một đám người Viên Tín, Như Nan này mỗi ngày giả vờ ăn chay niệm Phật, nhưng ngầm làm ra những chuyện thương thiên hại lý như vậy, đồ nhi mỗi lần đi ra ngoài đều nghe người ta nói Vân Sơn Tự buôn bán người như thế nào, bóc lột tá tiền như thế. Lưu dân Sơn Đông, Hà Nam tới, bao nhiêu nữ nhân trẻ tuổi đều bị bổn tự mua, còn không phải là những chuyện ác đồi phong bại tục sao.
Nói đến đây, mọi người ai nấy đều ngạc nhiên, dường như không phải nói Triệu Tiến bên này, nhưng thanh âm của đạo này khá lớn, lời nói ra đều là việc bê bối của Vân Sơn Tự làm Chân Trí và các tăng nhân bên phía này đều cảm thấy bối rối, ánh mắt nhìn Đạo Nan rất kỳ quái.
- Nhiều tính mạng trẻ con vô tội như thế, bọn họ đều không phải là phương trượng hay giám tự mà bọn họ là Phật địch ác quỷ. Ngày hôm nay của bọn họ chính là báo ứng, chính là nhân quả tuần hoàn, chính là Phật Tổ hộ vệ Phật môn.
Tiếng nói càng lúc càng vang dội.
Nói hết những lời này, trong sân hoàn toàn yên lặng, tuy nhiên cái yên lặng này không duy trì được lâu, các tăng nhân đều bắt đầu chắp tay niệm Phật và kinh văn, trên mặt đã không thấy thấp thỏm lo sợ rồi, tất cả đều biến thành thành kính và bình tĩnh.
- Đây không phải là nghiệt đồ, mà là một trò giỏi.
Triệu Tiến mở miệng nói.
Mặc kệ Đạo Nan hòa thượng này xuất phát từ mục đích gì, lời y mới vừa rồi chuyển thủ đoạn sấm sét của Triệu Tiến thành thành nhân quả Phật môn, thoáng chốc lòng người bình tâm lại, hơn nữa còn hoàn toàn gỡ bỏ bộ mặt giả tạo của Viên Tín và Như Nan, những lời này nói ra, sau này Viên Tín và Như Nan sẽ không còn cách nào trở mình rồi.
Hòa thượng Đạo Nan tóc ngắn không đến một tấc, gương mặt ngăm đen, hai mắt hữu thần, tay chân thô lớn, xem bộ dáng chắc chịu qua rất nhiều khổ cực, nếu như không có tăng bào, xem ra càng giống thợ rèn trong Thạch gia.
Nhận ra được ánh mắt của Triệu Tiến nhìn mình, Đạo Nan hòa thượng này không giống cái bộ dạng sợ sệt của các tăng nhân khác, ngược lại tự nhiên chắp tay hành lễ, kính cẩn nói.
- Thí chủ, tuy rằng tạo ra sát nghiệt, nhưng là trừng phạt ác dương danh cái thiện, đây cũng là thiện quả thật lớn, ngày sau nhất định có thiện báo, sẽ được vào Tây Phương cực lạc.
- Ngươi thật sự cũng không tệ.
Triệu Tiến trầm giọng nói.
Từ giọng nói có thể nhận ra Triệu Tiến không hề tức giận, Chân Trí và các lão tăng kia như gặp đại xá, lão tăng kia vội vàng chạy đi, lôi Đạo Nan trong sân ra ngoài.
Triệu Tiến nói ngay với Chân Trí.
- Ta bây giờ phải rời đi, tăng binh bị ta đánh tan mấy ngày nay phỏng chừng sẽ bắt đầu tụ tập lại, nhưng không biết ở hạ viện nào, ngươi phải điều tra cho ra chuyện này nhanh một chút. Hiểu chưa?
Lúc này tuy là nói chuyện nhưng giọng điệu vẫn là phân phó, Chân Trí không có gì dị nghị, vội vã đáp ứng.
Triệu Tiến tiếp tục nói.
Cũng sẽ có tăng binh về tới đây, ngươi cũng nói trên núi gặp khó khăn, đuổi bọn chúng đi tới hạ viện bên kia né tránh, sau đó ghi lại.
Chân Trí vội vàng gật đầu, lão tăng bên cạnh còn chần chừ sau đó thấp giọng hỏi.
- Thí chủ, lão gia, những tăng binh kia đều là những hung đồ có lai lịch bất chính. Bọn họ thực muốn trở về, những người này của bổn tự cũng không ngăn được. Cho dù có thể triệu tập những tăng nhân khỏe mạnh, chỉ sợ cũng không phải là đối thủ.
Triệu Tiến cười lạnh, ngón tay chỉ xác người khắp mặt đất, lại nói.
- Hôm nay lúc sắp đóng cổng thành, các ngươi đi quan phủ châu thành báo án. Hãy nói các tăng binh thông đồng với loạn tặc làm loạn, cướp của, sát hại tăng chúng, những thi thể tăng chúng này chính là bị bọn họ giết chết. Như vậy quan phủ tự nhiên sẽ phái người tới đây.
Nghe thấy sắp xếp này, đám tăng nhân bên cạnh Chân Trí đều thở phào nhẹ nhõm. Ứng phó những võ tăng hung ác kia như thế nào, xử lý những thi thể này như thế nào, còn những phiền toái kia, các tăng nhân đều không có đầu mối gì. Bọn họ là tăng nhân thuần túy chuyên tâm nghiên cứu Phật pháp hơn so với một đám người Viên Tín này, đối với việc bên ngoài thực chưa có kinh nghiệm, càng không biết xử lý như thế nào.
Chân Trí ngược lại, mấy năm nay làm ăn ở bên ngoài, đạo lý đối nhân xử thế cũng hiểu được không ít, nghe Triệu Tiến nói vậy, biết mình không còn gì phải lo lắng.
- Cho các ngươi một kiến nghị, mau tụ họp các tăng chúng thân cận của các ngươi lại, đừng cho người khác có cơ hội lợi dụng. Ta cảm thấy Đạo Nan kia có thể làm tốt.
Triệu Tiến cười nói một câu, quay đầu phân phó gia đinh đi triệu tập đội ngũ ở các nơi, rồi dẫn đội trưởng đi ra ngoài.
Chân Trí cùng mấy vị lão tăng ngơ ngác nhìn nhau, vị này đúng là tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh, cơ nghiệp Vân Sơn Tự lớn như vậy, nhiều tài vật như vậy, không ngờ cứ như vậy đi nhanh gọn dứt khoát.
Chờ Triệu Tiến bên này đi ra khỏi cửa, Chân Trí mới vỗ trán, chạy mau theo, nghe y gọi ngược Triệu Tiến bên kia dừng bước, Chân Trí ghé sát bên người nói thẳng vào vấn đề.
- Triệu công tử, trong chùa xe ngựa không thiếu, vàng bạc trong hai trạch viện cùng tài vật trong kho, lần này nhất định đều mang đi hết chứ.