Hà Thúy Hoa đương nhiên là cũng không nhận ra thiếp mời, những lời bà nói là thông qua gia đinh và người đưa thiếp mà biết. Nhưng nhìn thấy con trai nhà mình đọc to từng chữ trong thiếp, hơn nữa dường như có thể xem và hiểu được. Điều này khiến cho Hà Thúy Hoa lạ lùng. Bà vẫn còn nhớ Triệu Tiến chỉ học hai năm với thầy, hơn nữa lại học rất kém. Đây còn là tâm tư của bậc phụ mẫu, đổi là người ngoài, căn bản chẳng chú ý đến việc nhỏ nhặt, vặt vãnh này làm gì.
Nhưng vấn đề này thật sự không dễ trả lời. Triệu Tiến gượng cười một tiếng, giải thích:
- Con học ở chỗ Vương Triệu Tĩnh.
- Con nói con sớm có suy nghĩ này, khoa cử kỳ thi công danh thì đã tốt quá. Bây giờ cả ngày làm cho người ta nơm nớp lo sợ.
Hà Thúy Hoa cuối cùng cũng chẳng tra hỏi đến cùng, chỉ có cảm khái nói ra.
- Mẹ, con đi ra ngoài xem xem, để giành cơm tối cho con.
Triệu Tiến không muốn nói tiếp vấn đề này, vội vàng quay người đi ra cửa.
Hai người đi ra tới sân, con khỉ đang thò đầu ra ngoài vội vàng thụt vào chuồng. Con khỉ này bây giờ rất sợ hãi Triệu Tiến, đến thân thiết cũng chẳng dám tới trước mặt, Trần Thăng cũng chẳng lạ lẫm gì đối với con khỉ này. Y ngược lại là lạ lùng nhìn Triệu Tiến một cái, bởi vì Trần Thăng biết, Triệu Tiến chưa từng học cái gì ở Vương Triệu Tĩnh, nhưng Trần Thăng cũng không có hỏi.
Ra tới sân, gọi ngay người có bộ dạng tiểu nhị kia lại. Tên tiểu nhị này là tiểu nhị của nhà trọ Thông Hối, nói là Phó Sở Xuyên dẫn sáu tên tùy tùng đến, ở nhà trọ bao luôn cả một gian phòng riêng biệt. Sau đó một tên tùy tùng cầm thiếp nhờ tiểu nhị của nhà trọ đi đưa thiếp. Người thay khách đi đưa thiếp vốn là công việc của tiểu nhị nhà trọ. Song phòng tiếp khách của nhà trọ cũng không biết chỗ ở của Triệu Tiến. Tên tùy tùng kia lại biết, sau khi nói đại khái nơi ở, tiểu nhị liền cầm thiếp đến.
Người trên kẻ dưới ở nhà trọ đương nhiên là biết Triệu Tiến là nhân vật tầm cỡ bậc nào, cũng cảm thấy làm thế này là không đúng lắm, nơm nớp lo sợ muốn từ chối. Tên tùy tùng kia đưa ngay vào tay cho một món bạc nhỏ chừng ba lạng, hơn nữa còn giải thích rõ ràng, nếu như Triệu gia có hỏi han, thì không phải giấu diếm gì sất, có gì nói nấy.
Nghe đến đây, Triệu Tiến và Trần Thăng liếc nhìn nhau. Đây đúng là đang thị uy, tên tiểu nhị kia run lẩy bẩy như cầy sấy. Y tới đây đưa thiếp cũng có chút tò mò, muốn được nhìn bề ngoài của bậc anh hào Triệu Tiến này, không hề nghĩ sau khi đến liền bị đao thương bức giữ, cảm giác đang đi một vòng qua Quỷ môn quan.
- Đại Thăng, đệ đi về trước nói với người nhà một tiếng. Chúng ta gặp nhau ở con đường bên kia giếng nước.
Triệu Tiến đánh tiếng một câu, Trần Thăng gật gật đầu tự mình đi về nhà.
Triệu Tiến mở miệng sai bảo.
- Sang bãi hàng bên kia, gọi Thạch Mãn Cường, Cát Hương và Lưu Dũng đến cả đây. Sai Lỗ Đại mang theo mười người cũng đến đây, binh khí cũng phải mang theo đầy đủ, rồi gặp nhau ở giếng nước bên kia.
Gia đinh canh giữ trước cửa gật đầu vâng dạ, rồi chạy đi thật nhanh.
Đám gia đinh này chưa có người nào trải qua chiến đấu thật sự, nhưng rất nghiêm cẩn nghe lệnh, cũng dùng được việc. Triệu Tiến ở đó trầm ngâm một lát, lại mở miệng nói.
- Tên tiểu nhị này giữ thêm nửa canh giờ nữa thì thả, cho y thỏi bạc này cho y khỏi sợ. Các ngươi năm người một đội, lục soát một lượt xung quanh ba con phố này, nhìn thấy kẻ nào lén lén lút lút, tóm ngay lại.
Triệu Tiến hạ lệnh, đám gia đinh lập tức chia ra làm đôi, men theo dọc phố bắt đầu lục soát. Chuyện này bọn họ cũng chẳng phải làm một lần, rất là thuần thục.
Sắp đặt xong những việc này, Triệu Tiến đứng ở bên ngoài theo dõi. Bây giờ trong nhà bên này chỉ còn sót lại bốn tên gia đinh, nhân sự cũng không đủ lắm. Trời đã hơi tối, những nhà giàu có ở đường phố lân cận đã thắp đèn lồng. Triệu Tiến cũng động chân động tay một chút. Hai hôm nay đi đường nhiều, nhưng cũng chẳng mệt gì lắm, không ngừng rèn luyện chịu đựng quả nhiên có hiệu quả.
Đúng lúc này, lại nhìn thấy ở trên con đường không xa có bóng người loang loáng. Hôm nay tình cảnh như vậy, Triệu Tiến không thể không cảnh giác, nhưng liền đó lại nhẹ nhõm trở lại. Trời tuy là tối, vẫn còn nhìn rõ mọi thứ. Bóng người đó là một người hầu trong nhà Vương gia, rất là quen mặt.
Đám gia đinh rất nhanh lục soát xong ba con phố, không nhìn thấy kẻ nào khả nghi. Triệu Tiến dặn dọ bọn họ kỹ càng một chút, sau đó đi tới nơi đã hẹn trước.
Hắn sắp đặt lục soát lần này, cũng là lo đối phương bố trí người nào đó. Đương nhiên, nếu như thật sự có kẻ mạnh, tìm kiếm kiểu này căn bản chẳng tìm được cái gì. Làm như vậy, chẳng qua là thể hiện ra mình đang khiếp sợ.
Triệu Tiến đứng ở bên cạnh giếng nước không bao lâu, liền có người bước chân vội vàng chạy tới. Song người tới lại không phải là Trần Thăng mà là Vương Triệu Tĩnh. Vương Triệu Tĩnh.mặc một cái áo thâm vạt dài đến gối, đôi giày màu đen, cầm trên tay một thanh trường kiếm mũi nhọn có bao ngoài. Nhìn thấy cách ăn mặc này, Triệu Tiến liền hiểu không phải là vô tình gặp nhau.
- Triệu huynh, tiểu đệ cũng đi hỗ trợ.
Vương Triệu Tĩnh nói ngắn gọn một câu.
- Chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, không cần đệ qua đâu.
- Tiểu đệ đọc sách cả ngày, cũng muốn ra ngoài cho thư thả một chút.
Nói ngắn gọn, Vương Triệu Tĩnh lại nhìn nét mặt của Triệu Tiến, nhìn thấy mọi thứ vẫn bình thường, lúc này mới yên tâm trở lại.
Vương Triệu Tĩnh xưng là phải ở nhà chuyên tâm học hành, để chuẩn bị cho kỳ thi Hương. Y cũng thực sự đang ra sức đọc sách, thỉnh thoảng còn đi sang phụ thân Vương Hữu Sơn bên kia thỉnh giáo. Nhưng ngoài những lúc đọc sách ra, đều rất để tâm đến cử động của Triệu Tiến, dặn dò tôi tớ đi nghe ngóng.
Kẻ trông giữ nơi để hàng và tửu phường bên kia, đối với bên ngoài là rất kín đáo, đối với dò hỏi của Vương Triệu Tĩnh đương nhiên sẽ biết gì nói đấy, cho nên chẳng có gì mà không biết. Cho dù đi ra chào hỏi trước, nhưng mình cũng không thể cùng mọi người đồng sinh cộng khổ, Vương Triệu Tĩnh trong lòng luôn cảm thấy không thoải mái cho lắm.
Vừa rồi tôi tớ nhà mình nhìn thấy Triệu Tiến bên này có động tĩnh, sau đó phỏng đoán khả năng có chuyện gì đó. Vương Triệu Tĩnh vốn cho rằng Triệu Tiến sẽ gọi y cùng tới, song lại không nghĩ là chẳng có ai qua gọi.
Điều này làm cho Vương Triệu Tĩnh có chút khó chịu, thay ngay quần áo đeo kiếm đi ra ngoài, đi luôn sang nhà Triệu Tiến hỏi thăm, tuy nhiên không nhìn thấy Triệu Tiến, nhưng lại khiến cho y càng thuận tiện hỏi han.
Tâm tư riêng của Vương Triệu Tĩnh bên này đám gia đinh đương nhiên là không biết. Đối với bọn họ mà nói, Vương Triệu Tĩnh vẫn là một trong những lão gia chủ nhà, hơn nữa lại là một trong những người đứng đầu, đương nhiên là hỏi gì đáp nấy. Sau khi hỏi rõ, Vương Triệu Tĩnh không một chút do dự, cầm kiếm tìm đến Triệu Tiến.
Thật ra mới chỉ hai ngày mà thôi, nhưng Vương Triệu Tĩnh cảm thấy đôi bên có chút xa cách, cho nên câu được câu chăng hỏi thăm chuyện xảy ra ở thành ngoài. Triệu Tiến có gì nói đấy. Nghe đến lúc thí võ ở tiệc rượu, Vương Triệu Tĩnh có chút nuối tiếc. Tràng diện như vậy y vô cùng thích thú, hơn nữa với thân thủ của y, chưa biết chừng cũng có cơ hội ra trận, bỏ lỡ thực sự đáng tiếc.
Nói đến Mao Thôn Tập, Triệu Tiến nói những tin tức này ở thành ngoài cũng cần phải tìm người để ý, không để người khác sắp xếp thế cục, chúng ta ở trong thành chả biết cái gì. Lúc này, Trần Thăng cũng đã đến, y sau khi nhìn thấy Vương Triệu Tĩnh sững người lại, liền đó nét mặt thản nhiên gật đầu. Vương Triệu Tĩnh cười chào hỏi, nét mặt cũng hơi có chút mất tự nhiên, chẳng qua là dựa vào bóng đêm mà giấu được thôi.
Chẳng bao lâu người cũng tề tựu đủ cả. Triệu Tiến nói qua chuyện một cách ngắn gọn. Sau đó nói một cách dứt khoát:
- Cả bọn theo ta đến nhà trọ Thông Hối, cho gã biết đây là Từ Châu.
Mọi người ầm ầm đáp ứng. Danh tiếng của Khổng Cửa Anh mọi người trước kia không biết. Nhưng sau khi đánh xong Hà gia trang đều hiểu được ít nhiều. Nếu nói không kiêng kỵ là không có khả năng, nhưng ở trong thành Từ Châu này mọi người chẳng sợ ai hết.
Nhà trọ Thông Hối là một trong những nhà trọ lớn còn tồn tại trong thành Từ Châu. Hơn nữa so sánh với các nhà trọ gần phủ huyện, quy cách tương đối tốt. Ở đất có hàng trăm nghề sa sút sơ dĩ có một nơi như vậy là vì quan phủ tiếp đón, tiễn đưa khách đều là ở đây. Tuy là theo quy định phải ở trạm dừng chân bên kia, nhưng trạm dừng chân thực sự quá tồi tàn. Có sự giúp đở của nha môn, các thương gia khác cũng cổ động, làm ăn đương nhiên là tốt.
Nơi như vậy không phải chỗ làm ăn của những người nghèo hèn. Cho nên nhà trọ này tọa lạc ở thành đông, khoảng cách đến quan phủ nha môn là ba con phố, cách nơi ở của Triệu Tiến cũng không xa.
Chẳng phải mất nhiều thời gian, Triệu Tiến bọn họ đã đến nhà trọ Thông Hối bên này. Những nơi nhà trọ như vậy đều có giao thiệp vớitam giáo cửu lưu, tầm nhìn của chưởng quầy và tiểu nhị đều rất phức tạp. Nhân vật như Triệu Tiến chắc chắn là biết, từ lúc Triệu Tiến mới gây dựng cơ đồ, chưởng quầy của nhà trọ này còn qua đó để thắt chặt thêm giao tình.
Bây giờ không giống với ngày xưa, nhìn thấy Triệu Tiến xuất hiện ở cửa. Chưởng quầy luống cuống từ trong quầy vòng ra, vì là động tác hoảng hốt vội vàng, suýt nữa vấp vào cái ghế băng ngã ra. Gã đâu có lo lắng nhiều như thế, cúi đầu khom lưng cười nịnh nói:
- Tiến gia đến tiểu điếm, tiểu nhân không ra ngoài nghênh đón, thật là thất lễ, đã pha trà ngon cho Tiến gia.
Triệu Tiến thản nhiên nói.
- Cái người sai tiểu nhị của ngươi đi đưa thiếp trọ ở chỗ nào, đưa ta qua đó.
Vừa nghe thấy câu này, trán của chưởng quầy toát mồ hôi hột. Nhìn thấy Triệu Tiến đến, gã liền đoán ra có liên quan đến điều này, nghe được chính xác quả là sợ thót tim, mất mật. Lúc mở miệng giọng đã run cầm cập:
- Tiến gia, tiểu điếm chỉ là thay mặt đi đưa. Đây cũng là quy định hầu hạ quan khách.
- Ta biết, cho nên cũng không có làm khó dễ cho ngươi, đưa ta đi.
Triệu Tiến lại nhấn mạnh lần nữa, giọng không hề thay đổi. Chưởng quầy kia lại run bắn lên, nhìn thấy Triệu Tiến bên này cầm cả đao lẫn kiếm, dáng vẻ sát khí đằng đằng. Gã có ý muốn làm cho đối phương đừng có đánh nhau to ở trong nhà trọ này, nhưng nhìn trước nhìn sau lại không dám nói.
Đang lúc do dự, ánh mắt của Triệu Tiến quét qua, chưởng quầy nhà trọ co dúm người lại, vội nói:
- Tiểu nhân đây sẽ dẫn đường cho Tiến gia.
Nếu là lần đầu gặp Phó Sở Xuyên, người bình thường đều sẽ cho rằng gã là người đọc sách, rất ít người có thể nghĩ rằng gã là người quản sự điền trang. Phó Sở Xuyên luôn có thói quen mặv áo dài, râu tóc chỉnh sửa rất gọn gang.
Ở trang viên bên phía Phao Hà Duyên mọi người đều biết, ở trước mặt người quản lý khác có thể cười hỉ hả, ở trước mặt Phó Sở Xuyên nhất đinh phải lễ độ, khuôn phép. Chẳng hạn như thứ bậc của ngươi không bằng gã, thì nhất định phải đứng mà nói.
Những gian phòng riêng biệt của nhà trọ Thông Hối đều là tiếp đón quan lại quyền quý, bố trí giống như là trang viên của nhà giàu, tinh tế sạch sẽ không nói, còn có nha hoàn phục dịch hầu hạ. Chỉ có Phó Sở Xuyên đến, chỉ dùng tùy tùng của mình, những người của nhà trọ này đều bị đuổi ra ngoài.
Trong thư phòng của phòng riêng, Phó Sở Xuyên đang ngồi ở đó nhấm nháp trà. Bốn người đàn ông đứng ở hai bên. Bọn họ cũng không dám chậm chễ chút nào. Vị phó quản sự này xem ra giống như người đọc sách, nhưng lúc chiến đấu dùng rìu chém bay sáu người. Những tráng đinh to khỏe nửa đêm mò vào phòng của gã đánh lén bị gã điên lên dùng bình hoa đập chết tươi. Trải qua chuyện đó, mọi người đều biết vì sao Không Cửu gia dùng gã làm quản sự.
Một hán tử bẩm báo.
- Phó gia, bên ấy hẳn là Triệu gia rồi. Song xem ra rất nghiêm trọng, có người bên tường trước cửa đứng gác, lại có người đi lại tuần tra, rất khó tìm ra sơ hở.